Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 139: Tu la tràng 2
Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:34:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Bác Khanh!
Một trong những ba của Tinh Tinh!!
Ánh mắt Tô Diên tức khắc b.ắ.n về phía Tần Bác Khanh như những mũi tên.
Nhìn cũng bảnh bao đấy, nhưng cái bộ dạng đạo mạo, vẻ tư văn bại loại , thấy chẳng hạng lành gì!
Mục Thâm tới, Tinh Tinh dang rộng đôi tay nhỏ sà lòng .
Tô Diên bên cạnh lập tức cảm thấy chua xót đầy lòng.
"Đoàn Tử, con nồng nhiệt với ba như thế?"
Noãn Đoàn T.ử chớp chớp đôi mắt vô tội: "Làm gì ạ, Tinh Tinh rõ ràng đối xử với ba Tô Diên cũng y hệt mà."
"Bị thương ?" Ánh mắt Mục Thâm rơi xuống chân Tinh Tinh, lúc bước thấy lớp băng gạc chân bé.
"Không mà ba ơi, ba xem, chân Tinh Tinh vẫn lắm.
Anh bác sĩ bảo vết thương nhỏ của Tinh Tinh sẽ nhanh khỏi thôi."
Tinh Tinh miệng lời an ủi, thực chất là các ba lo lắng, nhưng sắc mặt Mục Thâm vẫn chẳng khá hơn là bao.
Đặc biệt là khi thấy những vết bầm tím mới xuất hiện cánh tay trắng nõn của Tinh Tinh, đôi mắt càng thêm trầm xuống.
Bàn tay lớn nắm lấy cánh tay Tinh Tinh, ngón tay nhẹ nhàng chạm vết bầm, giọng trầm thấp hỏi: "Có đau ?"
Tinh Tinh lắc đầu, ngẩng mặt lên hôn một cái khuôn mặt tuấn tú của Mục Thâm.
Hai bàn tay mập mạp nắm lấy bàn tay lớn của ba, đôi mắt linh động tha thiết .
Anh lộ vẻ ghét bỏ: "Các đang nghĩ cái gì thế hả!!!"
Ba luồng nhãn quang giao giữa trung, những xung quanh cảm nhận một bầu khí cuồng phong bão táp đang hiện hữu tại hiện trường.
Tô Diên xù lông: "Con nhà thích gọi bừa đấy, quản chắc?"
Anh biến sắc, quyết định khi về sẽ điều tra cho kỹ xem rốt cuộc chuyện là thế nào!
Mục Thâm tâm trạng đang tệ, hề đáp ánh mắt dò hỏi của đối phương.
Hai ba ôm lấy Noãn Đoàn T.ử lo lắng hết mực, trong khi Kỳ Hành và Trạc Nhai cả hai bằng ánh mắt ngày càng quái dị.
Tinh Tinh: "............"
Tô Diên: "...
Cái kỹ thuật giấu đầu hở đuôi của con ."
Vừa nghiến răng nghiến lợi Tần Bác Khanh.
Tô Diên bộ dạng của Noãn Đoàn T.ử cho tức đến bật , nhưng cũng thấy chua xót.
Tô Diên: "Bảo bối , con xem, con gọi là ba mà cũng chẳng thèm nhận.
Bây giờ con hai ba thương , chúng đừng thèm để ý đến nữa ."
Tần Bác Khanh thẳng , một tay đút túi quần, thong dong bước về phía Mục Thâm: "Vậy nên...
rốt cuộc chuyện là thế nào?
Mục Thâm."
"Dễ , dễ mà.
Tinh Tinh đúng , ba của con với bọn chú đều là bạn nối khố đấy, con gái của cũng là con gái của bọn chú..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mục Thâm lạnh lùng: "Vấn đề quá phức tạp, giải thích!"
"Tần Bác Khanh, cảm ơn cứu con gái ."
"Không cho con giả vờ ngủ, giờ con định giả vờ mất trí nhớ đấy !"
"Sao cánh tay nhiều vết bầm thế , bọn chúng đ.á.n.h con !"
Ánh mắt chẳng mấy thiện của Mục Thâm và Tô Diên đều đổ dồn Tần Bác Khanh.
Sao đen đủi thế , hôm nay đúng là ngày con gái đến nhà , mà cố tình hôm nay mọc thêm một ông nữa!
Ánh mắt Tô Diên hướng về phía Mục Thâm đầy vẻ dò hỏi: Chẳng bảo một đang ở Thanh Đại Kinh Đô ?
Chuyện là thế nào!
Hai vị đại lão bốn mắt , ai chịu nhường bước nửa phân.
Kỳ Hành và Trạc Nhai cảm thấy khí ...
chút đáng sợ, cả hai lặng lẽ lùi một bước.
Đáng đời!
Ý nghĩ mới hiện lên Tô Diên dập tắt ngay lập tức.
"Khụ...
đó là ngoài ý ."
là một đòn chí mạng!
Tô Diên cảm thấy như sắp hộc m.á.u đến nơi, lúc chỉ xuyên trở về, tát tỉnh cái bản kiêu ngạo hiểu chuyện lúc đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-139-tu-la-trang-2.html.]
"Ba ơi, Tinh Tinh tìm thấy ba Tần Bác Khanh ."
"Ba ơi, Tinh Tinh đau , ba đừng lo."
Chỉ cần bịt tai thật nhanh, coi như thấy gì hết.
Sao cứ như một cặp vợ chồng thế !
Thật nỡ thẳng mắt!
Tô Diên: "............"
Noãn Đoàn T.ử bò Tô Diên, đôi mắt sáng rực Tần Bác Khanh.
Anh thực sự thừa nhận, thêm một ông bố nữa đến giành con gái với !
Tinh Tinh kéo kéo tóc Tô Diên, đầy vẻ tội nghiệp: " mà...
nhưng mà Tinh Tinh gọi bừa ạ."
Tô Diên thực sự chẳng hề khách sáo chút nào.
"Hai các ..."
Tô Diên hừ lạnh một tiếng, gì.
Vị giáo sư Tần nào đó thản nhiên đón nhận sự xét nét của hai họ, Tinh Tinh, tim đột nhiên hẫng một nhịp.
Giọng thì thầm của hai quá nhỏ, trong mắt Tần Bác Khanh lóe lên tia tinh , còn hai bạn của Tô Diên thì bằng ánh mắt đầy sự đồng cảm.
Cái hôn lập tức dập tắt hơn nửa cơn giận của Tô Diên.
Vì cũng rốt cuộc là chuyện gì!
Đang yên đang lành ở Thanh Đại tự nhiên chạy đến đây.
Tinh Tinh chọc chọc ngón tay: " mà...
nhưng mà lúc Tinh Tinh mới tìm thấy ba, chẳng ba cũng nhận đó , còn...
còn bảo Tinh Tinh là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, đưa Tinh Tinh với các chị đến chỗ chú cảnh sát nữa."
Noãn Đoàn T.ử chớp chớp mắt: "Hả?
Ba cái gì cơ?"
Tần Bác Khanh nhạt: "Được thôi, tự về điều tra là ."
Bé con cảm thấy đây là một câu hỏi chí mạng, nếu bé giả vờ ngủ thì...
"Không giả vờ ngủ!"
Lúc Tô Diên quên bẵng chuyện đang ghét bỏ lẫn với Mục Thâm.
Ngay lúc , hai vị ba danh chính ngôn thuận ký thỏa thuận kẻ mới xuất hiện thêm , bỗng chốc trở nên đồng lòng nhất trí.
Noãn Đoàn T.ử dùng đôi tay mập mạp bịt tai lắc đầu: "Không , , Tinh Tinh chỉ là thấy thôi."
Mục Thâm cũng mang một vẻ mặt khó coi, hai một cái ghét bỏ ngoảnh mặt chỗ khác.
Tuy nhiên trong mắt họ đều lấp lánh vẻ hóng hớt.
Tinh Tinh , bé cảm thấy hình như ba Tần chào đón cho lắm.
Tần Bác Khanh nhếch môi, ánh mắt chút né tránh thẳng đôi mắt sắc lạnh của Mục Thâm: "Thực còn hơn, tại đứa trẻ thấy gọi là ba."
Kỳ Hành nuốt nước bọt, ngón tay run rẩy chỉ hai .
"Tinh Tinh thấy gì hết."
Tô Diên dắt tay Noãn Đoàn Tử, ánh mắt bừng bừng lửa giận.
Tô Diên ôm c.h.ặ.t lấy Tinh Tinh, nâng khuôn mặt nhỏ của bé lên nghiêm túc hỏi: "Đoàn Tử, con thích ba là thích cái ông Tần Bác Khanh mới tìm ?"
Nói đoạn bé cũng nghiêng đầu hôn một cái lên khuôn mặt tinh xảo của Tô Diên.
"Không , là Tinh Tinh đ.â.m họ nên mới thế đó, ba Tô Diên đừng giận mà."
Tô Diên lườm họ: "Xùy!
Nghĩ gì mà thế, con gái cần thêm ba nữa !"
"Đoàn T.ử đây ba bế, giới thiệu với con hai vị chú .
Hôm nay vội quá hai chú chuẩn quà gặp mặt, cứ trực tiếp đòi họ nhé."
Dù cam lòng, nhưng Mục Thâm buộc thừa nhận, quả thực xuất hiện quá đúng lúc.
Tô Diên lập tức vỗ vỗ m.ô.n.g nhỏ của bé con.
Cái đứa con gái của còn kịp ôm cho nóng tay mọc thêm một ông nữa.
Mục Thâm thì so , chẳng lẽ còn thắng nổi cái ông mới đến ?
Ba ba thành hình tam giác, vô tình tạo một tư thế đối lập lẫn .
Khoảnh khắc , cả ba hai còn đều thấy vô cùng ngứa mắt.
Mặc dù Tần Bác Khanh vẫn nắm rõ tình hình cụ thể, nhưng điều đó chẳng ngăn cản việc thấy hai chẳng thuận mắt chút nào.
Giữa lúc khí đang căng thẳng tột độ thì ông bà ngoại của Giang Cẩm Thành đến.