Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 141: Anh đừng làm tôi buồn nôn có được không

Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:34:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái tên Tô Diên , trong nhóm chat chẳng rõ ràng, cứ lấp lửng trêu ngươi họ.

 

Giờ ở trường xem kịch nửa ngày, dù Tiểu Noãn Noãn mấy ba nhưng cụ thể họ vẫn mù tịt.

 

Đã thì cho hết chứ, cứ lấp lửng như là ý gì!

 

Nhìn ánh mắt như ăn tươi nuốt sống của hai bạn , Tô Diên chẳng chút chột , ngược còn uể oải ngáp một cái.

 

"Giờ , lo lắng hãi hùng cả buổi , buồn ngủ lắm, là để mai , mai kể cho."

 

Tô Diên hứa như , hai mới chịu thôi.

 

Lúc , Noãn Đoàn T.ử cánh tay ba, vẫy vẫy cái tay nhỏ với hai .

 

"Chú chào tạm biệt, nhớ thường xuyên đến chơi nhé."

 

Kỳ Hành và Trạc Nhai Tinh Tinh với vẻ mặt dịu dàng, giọng cũng nhẹ nhàng hơn hẳn so với khi chuyện với Tô Diên.

 

"Được, mai chú sẽ đến thăm cháu."

 

Tô Diên vẫy tay tiễn khách một cách lấy lệ, bế Tinh Tinh về phía phòng ngủ.

 

"Ba ơi, bà nội ạ?"

 

"Mạt chược là ai ạ?

 

Tại bà nội và các bạn của bà đ.á.n.h mạt chược ạ?"

 

Về nhà thấy bà nội cả.

 

"Còn ở lưng nữa, để ba bôi t.h.u.ố.c cho con."

 

Tô Diên tắt máy, bên gọi tới, tắt.

 

"Thế mà giống , chúng nó so với con gái ?

 

Hơn nữa, ai bảo chúng chuyện , ba giờ chỉ trùm bao tải đ.á.n.h chúng một trận thôi!"

 

Tô Diên: "..."

 

Cảm giác sảng khoái khi báo thù của Tô Diên biến mất khi thấy tấm ảnh chụp đau đớn !

 

, tấm ảnh đó là Tô Diên, hơn nữa còn là khi ngủ say ở nhà Mục Thâm, Tinh Tinh dùng b.út lông vẽ râu mèo đầy mặt.

 

Lúc quần áo cho Đoàn Tử, vết bầm tím lưng cô bé to bằng cả bàn tay của Tinh Tinh, khiến xót xa vô cùng.

 

Trên lớp băng gạc trắng ở đầu gối thấm một chút m.á.u đỏ, nhiều, nhưng khiến Tô Diên càng thêm tức giận.

 

Tô Diên: "..."

 

Noãn Đoàn T.ử thò cái đầu nhỏ bù xù khỏi chăn hỏi han.

 

Vừa lầm bầm bôi t.h.u.ố.c xong cho Tinh Tinh, đang định ôm cô bé ngủ thì Mục Thâm gọi điện đến.

 

Chuyện đó thì thôi , cái kỹ thuật chụp ảnh "trai thẳng" của Mục Thâm thật chịu nổi!

 

Gương mặt góc c.h.ế.t của gã chụp cho vàng vọt như đổ dầu, tư thế ngủ cũng thật khó đỡ.

 

"Tút tút..."

 

Anh tuyệt đối cho phép tấm ảnh tồn tại!

 

Càng thể để fan hình tượng của !!

 

Anh tiêu hủy bằng chứng!!!

 

"Mục Cẩu tâm cơ, ngươi cứ đợi đấy cho !" Đừng để lão t.ử túm thóp của ngươi!

 

Anh vội vàng gọi cho Mục Thâm.

 

"Nói , thế nào!"

 

Tô Diên dám thề, cái của gã là đang khinh bỉ !

 

Cái đó cũng là khinh bỉ !

 

Tô Diên thầm tính toán, để móng tay dài một chút, lúc đó cắt cho thật nhọn cào một nhát lên cái mặt ch.ó , để gã bao giờ nổi nữa.

 

"Ba còn chẳng nỡ đ.á.n.h con lấy một cái, mà chúng dám con thương."

 

Nhìn tấm ảnh , mặt Tô Diên xanh mét .

 

Tô Diên ơi là Tô Diên, vẻ của thể vết nhơ, dù cho cái gã ch.ó c.h.ế.t chụp ảnh cũng !

 

Tiếp đó, gọi cuộc điện thoại thứ hai.

 

Anh bao giờ bôi t.h.u.ố.c cho ai một cách cẩn thận như , đây khác cẩn thận với .

 

Mục Thâm nheo mắt , khóe miệng phát một tiếng hừ lạnh lùng.

 

"Ba ơi, ai gọi điện thoại thế ạ?"

 

Tô Diên lập tức ngắt máy, tiện tay cho danh sách đen luôn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-141-anh-dung-lam-toi-buon-non-co-duoc-khong.html.]

Anh suýt chút nữa nhịn cơn nóng nảy mà vứt luôn cái điện thoại !

 

"Nhịn, nhịn..."

 

Tô Diên như chuẩn lên đoạn đầu đài: "Chỉ cần bán , cái gì cũng ."

 

cố gắng mỉm ^_^

 

Lại gọi.

 

nhổ mặt nhé.

 

"Mục đại tổng tài, đang xâm phạm quyền hình ảnh của , cái sở thích chụp lén thế nhỉ!"

 

Sau khi chặn Mục Thâm, cảm thấy cả nhẹ nhõm hẳn .

 

Khoảnh khắc khuôn mặt đáng ghét của Mục Thâm hiện lên màn hình, Tô Diên cảm thấy tay dường như còn thuộc quyền kiểm soát của bản nữa , hừ hừ!

 

Nhóc con đến từ vùng núi đầu tiên đến đ.á.n.h mạt chược.

 

Tô Diên đặt cô bé bên mép giường, quỳ một gối xuống, cẩn thận vén chiếc váy nhỏ của Tinh Tinh lên đến đầu gối.

 

Tinh Tinh "" một tiếng ngoan ngoãn nhắm mắt , hàng lông mi cong v.út run rẩy.

 

Anh ấn Tinh Tinh xuống giường: "Đừng cử động lung tung, ba xem cho con."

 

Đánh cho một trận tơi bời!

 

Tô Diên nghĩ đến tính khả thi của việc , quả thật chút nóng lòng thử.

 

【Fan của chắc là thấy một mặt khác của đấy.】

 

"Quá khen, sở thích chụp ảnh, chỉ là cảm thấy sẽ lúc dùng đến, tiện tay thôi.

 

Thực tế chứng minh phán đoán của hề sai."

 

Hơn nữa ngay đó Mục Thâm còn gửi thêm một câu đe dọa .

 

Con gái da dẻ mịn màng, dù chỉ là một vết thương nhỏ cũng đau lắm chứ, nhóc con chắc chắn vì họ lo lắng nên mới bảo đau.

 

Ba giây , ngắt.

 

Mục Thâm mặt đổi sắc, biểu cảm vững như bàn thạch.

 

Sau đó hừ một tiếng đầy đắc ý: "Tiểu gia đây sẽ báo thù tất cả những chuyện của tuần !"

 

Tinh Tinh dùng giọng sữa với Tô Diên: "Ba ơi, tại da Tinh Tinh mỏng quá thôi, chạm nhẹ một cái là tím bầm lên .

 

Với , đám đó còn t.h.ả.m hơn con nhiều, con với Cẩm Thành ca ca dùng gạch chọi chúng, còn dẫm lên chân chúng nữa.

 

Ba thấy , chúng đau đến nỗi kêu oai oái đấy, Tinh Tinh thật sự ạ."

 

Lần cuối cùng cũng kết nối .

 

"Mạt chược , đó là một loại đồ chơi của lớn thôi.

 

Đừng cử động, để ba xem vết thương của con nào."

 

Điện thoại của vang lên nữa, nhưng chiếc điện thoại trong cặp sách của Tinh Tinh reo lên.

 

Noãn Đoàn T.ử ngáp ngắn ngáp dài, khi xoa t.h.u.ố.c ở lưng xong, y kéo cánh tay nhỏ nhắn của Tinh Tinh qua bắt đầu bôi tiếp.

"Bà nội con chắc chắn là đ.á.n.h mạt chược với mấy bà bạn , đợi bà chơi cho ghiền sẽ về thôi."

 

Từng câu từng chữ Tô Diên lúc cứ như rít qua kẽ răng .

 

Quân t.ử trả thù mười năm muộn, Mục Thâm, ngươi cũng ngày hôm nay!

 

Noãn Đoàn T.ử để hai chân lủng lẳng bên mép giường, sấp để ba xoa t.h.u.ố.c lên lưng cho họ.

 

Vị ảnh đế nào đó mặt đổi sắc: "Không , là điện thoại quấy rối mà, con buồn ngủ ?

 

Mau ngủ , ngủ ngon thì những vết thương con mới nhanh lành ."

 

Tô Diên: "..."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Diên sa sầm mặt mày: "Xóa ảnh ."

 

Nói đoạn, y tiến gần lật điện thoại của Tinh Tinh , quả nhiên là gã Mục Thâm .

 

Tô Diên cẩn thận xức t.h.u.ố.c cho Tinh Tinh, lọ t.h.u.ố.c mỡ là do Hàn Thần đưa khi Tinh Tinh rời khỏi phòng y tế, là t.h.u.ố.c chuyên dụng để tan vết bầm tím.

 

Cuộc gọi đầu tiên reo lên hai tiếng cúp ngang thương tiếc.

 

Điện thoại của Tô Diên vang lên, nhưng cuộc gọi mà là một bức ảnh.

 

Mục Thâm im lặng vài giây: "...

 

Ngươi thể đừng buồn nôn ."

 

Tô Diên: "..." Ta thề là...

 

Y tỏ như thấy câu đó, nụ mặt rạng rỡ lạ thường.

 

"Mục tổng, gì thì cứ từ từ , rốt cuộc thế nào mới chịu xóa bức ảnh đó, cứ điều kiện ."

 

 

Loading...