Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 144: Đi đón Tiểu Bạch Bạch
Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:34:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc bà Tô đang ôm Tinh Tinh đầy xót xa, một bát sủi cảo nóng hổi nhanh ch.óng bưng lên.
"Bà nội ăn ạ?
Còn ba thì ?"
Tô Diên xuống: "Ba giờ vẫn đói.
Con chắc là vì vận động nhiều quá nên mới đói đấy, mau ăn ."
Noãn Đoàn T.ử "" một tiếng ngoan ngoãn ăn.
Con bé dùng đũa gắp một cái sủi cảo, chu cái miệng nhỏ thổi mấy cái mới c.ắ.n, nhưng vẫn nóng khiến nhóc tì ăn thè lưỡi.
Tô Diên ghé gần: "Đưa đũa cho ba, để ba đút cho con."
Việc đút cho con gái ăn, thể .
Thế là bà Tô một bên chứng kiến cảnh con trai ân cần gắp sủi cảo thổi cho nguội bớt, mới cẩn thận đút miệng Tinh Tinh.
Lúc đầu quen tay, thường cho cái miệng nhỏ của Tinh Tinh dính đầy dầu mỡ, luống cuống rút giấy lau miệng cho con.
Bà thầm cảm thán, quả nhiên gia đình thì con mới trở nên điềm đạm, vững chãi hơn.
"Ba ơi, Tiểu Bạch Bạch của con ?"
Tinh Tinh: "Vậy chúng cùng đón Tiểu Bạch Bạch ạ, sẵn tiện thăm Cẩm Thành Ca Ca luôn."
"Cũng , đợi khỏi hẳn hãy chạy.
Bây giờ dạo với con thì , trẻ con việc gì chạy bộ mỗi ngày?
Đã thương thì nghỉ ngơi hai ngày .
Không tin con hỏi Ba Mục Thâm xem, xem cho con chạy ."
Một công ty lớn như giao tay đó, những xuống mà còn ngày càng lớn mạnh, đúng là "giang sơn thế đại tài nhân".
Tô Diên trực tiếp chọn một chiếc Lamborghini cực ngầu từ gara, đeo kính râm, đặt Noãn Đoàn T.ử ghế phụ phóng xe .
"Ba ơi ba."
Họ dừng ở đó lâu, Tinh Tinh dẫn Tô Diên thăm Giang Cẩm Thành.
Hai "đoàn t.ử" trò chuyện một lát chia tay.
"Ăn no chứ?"
Tô Diên: "............"
Mục Thâm ở biệt thự, đón họ là quản gia và Tiểu Bạch Bạch.
Mục Thâm và cha của Tô Diên, hai dù ở lĩnh vực khác , nhưng với tư cách là những nắm quyền hiện tại của gia tộc, quản lý những công ty lớn, đương nhiên là nhiều chủ đề chung để .
Một lớn một nhỏ dài sô pha, Tô Diên đặt tay lên cái bụng tròn xoe của Tinh Tinh xoa nhẹ vài cái.
Chẳng mấy chốc tới nhà Mục Thâm.
"Ngày mai con dậy chạy bộ buổi sáng nữa."
Tinh Tinh lúc đang ôm bụng dạo cùng Tô Diên thì cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó.
Mục Thâm bế Tinh Tinh xuống, nhiều, nhưng Tinh Tinh thể cảm nhận sự quan tâm, che chở và cả sự lưu luyến của dành cho .
Tô Diên tặc lưỡi, sư phụ của con gái cũng thật là "ác chiến", giao cho nhóc con nhiều bài tập kỳ lạ đến thế.
Có chỗ nó cọ cây cối cỏ lạt để để mùi hương, chỗ thì gã trực tiếp tiểu đ.á.n.h dấu luôn.
Nếu là đây, thằng nhóc ngạo mạn mà chịu đút cơm cho khác ăn ?!
Sói con cái mũi thính, nó hít hà khắp Tinh Tinh, cuối cùng ánh mắt trở nên hung dữ và sủa vang lên.
"Tại ạ?"
Tô Diên vỗ đầu: "Quên khuấy mất việc .
Ba khỏi trường hai ông chú gọi , vốn định lát nữa mới đón cục bông nhà con, nhưng vì chuyện của con mà trì hoãn tới giờ."
Sau đó con bé thấy bác quản gia với vẻ mặt đầy xót xa.
Anh dùng ngón tay bẹo nhẹ mũi Tinh Tinh.
"Được!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-144-di-don-tieu-bach-bach.html.]
Cuối cùng, Noãn Đoàn T.ử thỏa hiệp những giọt nước mắt của ba, đợi vết thương đầu gối lành hẳn mới tiếp tục chạy bộ buổi sáng.
Anh cau mày: "Chân thương , đừng chạy lung tung."
Tinh Tinh: "Vậy để con hỏi Ba Mục Thâm ạ."
"Không , mà, con tin, Tinh Tinh tin Ba Tô Diên mà."
Tô Diên giả vờ như dỗ dành: "Con đấy nhé, tin ba, thì đợi vết thương đầu gối lành mới chạy bộ."
"Ông nội, Ba Mục Thâm." Tinh Tinh thấy Mục Thâm thì vui mừng, lon ton chạy về phía .
Chẳng chính ba bảo con hỏi Ba Mục Thâm , giờ ba tự nhè thế .
Khi Tinh Tinh chạy tới, Mục Thâm lập tức bật dậy, sải vài bước chân dài tới bế bổng con bé lên.
Noãn Đoàn T.ử nghiêm túc gật đầu hứa: "Sau Tinh Tinh sẽ bốc đồng nữa ạ."
Noãn Đoàn T.ử thở dài như một lớn thu nhỏ, dỗ thêm một nữa .
Anh lóc cường điệu: "Ba mà, ba Tinh Tinh vẫn yêu Ba Mục Thâm hơn, chẳng thèm tin lời ba gì cả."
Chàng trai tuy tuổi đời lớn nhưng năng lực quả thực mạnh.
Con bé còn chẳng cảm thấy đau bao nhiêu mà.
Bà Tô ở bên cạnh khinh bỉ con trai , cái diễn xuất quá đà chỉ thể lừa đứa cháu gái đơn thuần thôi.
Trở về nhà Ba Tô Diên, đưa Tinh Tinh và Tiểu Bạch Bạch quen với môi trường xung quanh, đó dẫn Tiểu Bạch Bạch về phòng của nó.
Đoàn T.ử nhỏ lập tức cuống quýt, đôi tay mũm mĩm cuống cuồng lau mặt cho Tô Diên.
Gương mặt Tinh Tinh nhăn nhó: " mà...
nhưng mà vết thương của con sẽ lành nhanh thôi mà."
Anh bế con bé, khẽ thở dài, chuyện gì đến cũng đến thôi.
Phòng của sói con ở Mục gia xem qua , ở Tô gia đương nhiên thể kém cạnh .
với tư cách là một ba đủ tiêu chuẩn, kiên trì đến cùng.
Bởi vì trong bảy ngày tới Noãn Đoàn T.ử sẽ ở nhà Tô Diên, Mục Thâm cảm thấy đêm nay đối với chắc chắn sẽ khó qua.
Đợi đút cho Tinh Tinh ăn no, Tô Diên cảm thấy tay cũng mỏi .
Hơn nữa Ba Tô Diên càng trò chuyện càng vui vẻ, sự tán thưởng dành cho Mục Thâm cũng tăng thêm vài phần.
Noãn Đoàn T.ử gật đầu: "Con lời ba, nhưng buổi sáng con vẫn dậy luyện võ và sách, việc thể bỏ ạ."
"Bởi vì chân con thương , nếu ngày mai còn chạy bộ, vết thương của con sẽ lành nhóc con ạ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Đình cũng bước tới: "Tinh Tinh về đấy .
Bà nội kể cho ông chuyện của cháu, mạo hiểm như nữa, nếu lo lắng nhất vẫn là các ba của cháu đấy."
Tô Diên đột nhiên thẳng dậy, hai tay giữ c.h.ặ.t bả vai nhỏ của Noãn Đoàn Tử, vẻ mặt nghiêm nghị .
Tiểu Bạch Bạch mới đến đây, nhân lúc Tinh Tinh dạo, nó cứ một quãng dừng , đ.á.n.h dấu lãnh thổ của lên khắp môi trường xung quanh.
Noãn Đoàn T.ử đung đưa đôi chân ngắn củn: "Ba ơi, ba lo cho Tinh Tinh quá , con thật sự mà."
"Vâng ạ, ba dạo cho xuôi bụng với con nhé, Tinh Tinh còn xem ngày mai chạy bộ ở chỗ nào nữa."
"Tiểu Bạch Bạch, chị ." Cô bé giải thích với chú sói nhỏ một nữa rằng thực sự .
Tinh Tinh ôm lấy nó, vuốt ve bộ lông và trò chuyện một hồi lâu, tâm trạng của nó mới bình tĩnh trở .
Tô Diên cứ ngỡ việc chăm bẵm con nhỏ là dễ dàng, đến khi bắt tay mới chuyện thì đơn giản mà khó khăn đến thế.
Đợi đến khi Tiểu Bạch Bạch đ.á.n.h dấu xong địa bàn của , lúc về, cô thấy trong phòng khách hai đàn ông đang trò chuyện.
Cô mới sực nhớ , mỗi ngày đều cùng Tiểu Bạch Bạch dạo cơ mà.
Sau khi ăn cơm chiều ở nhà họ Tô, Tinh Tinh ôm chiếc cặp sách nhỏ chạy đến mặt Mục Thâm, cô đưa tay kéo kéo vạt áo của đó.
"Hửm?
Có chuyện gì ?" Mục Thâm bế cô bé lên đặt đùi .
"Ba ơi, con xin , con...
con hỏng cái kẹp tóc ba tặng Tinh Tinh ."
Tinh Tinh chột , lấy từ trong cặp sách cái kẹp tóc bọc trong giấy.