Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 147: Đi dạo cùng ba Tô Diên

Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:35:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Diên cũng trêu bé nữa, đặt bé lên ghế thấp để rửa mặt, bôi kem dưỡng, cuối cùng tự chỉnh đốn bế Tinh Tinh lên giường để buộc tóc cho bé.

 

Bản Tô Diên để tóc dài nên việc buộc tóc đối với y chỉ là chuyện nhỏ.

 

Tạo cho Tinh Tinh một kiểu tóc xinh xắn, thêm chiếc váy công chúa, hảo.

 

Một lớn một nhỏ dắt tay cửa, khi Tô Diên định bước chân ngoài, Noãn Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Đoàn T.ử bỗng "A" lên một tiếng.

 

"Ba đừng đạp!"

 

Chân Tô Diên lập tức khựng , lúc y mới phát hiện ở cửa một cục bông trắng muốt đang .

 

Là Tiểu Bạch Bạch.

 

Y suýt chút nữa giẫm lên đương sự .

 

Tiểu Bạch Bạch nhanh ch.óng dậy, ánh mắt liếc xéo Tô Diên, lắc lắc đầu chạy đến bên cạnh Tinh Tinh, dụi dụi đôi chân ngắn của bé.

 

Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Đoàn T.ử dắt tay ba ngược trở , ngẩng cái đầu nhỏ lên hỏi.

 

Tô Diên mà cũng thử một chút, nhưng y đưa tay qua, chân của Tiểu Bạch Bạch linh hoạt đạp tay y để biểu thị sự từ chối.

 

Nó bẩn !

 

Hu hu hu...

 

Tô Diên ngậm một ngọn cỏ trong miệng, tìm một tảng đá xuống, từ xa con gái luyện võ, đừng nha, luyện cũng dáng lắm.

 

Tinh Tinh xổm xuống xoa xoa cái bụng mềm mại của Tiểu Bạch Bạch, vuốt ve mấy cái.

 

Tiểu Bạch Bạch rên rỉ, dúi cái chân bóp tay Tinh Tinh đòi thổi thổi.

 

"Không ạ, Tinh Tinh ở đây còn đống việc xong nè, con còn học vẽ, học điêu khắc nữa, thời gian học nhảy ."

 

"Con giống như sư phụ, khắc những viên ngọc thật ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Cái chẳng còn nhỏ bé gì như Tô Diên so đo với Tiểu Bạch Bạch, hai tay cùng xuất chiêu vuốt lông nó một cái, thế nhưng bất kể y đưa tay từ hướng nào cũng đều bốn cái chân của Tiểu Bạch Bạch chặn .

 

Tinh Tinh luyện xong hai thì dừng , vẫy tay với Tô Diên ở đằng xa.

 

Tiểu Bạch Bạch lập tức rúc lòng Tinh Tinh kêu ư ử, bộ dạng đó hệt như một nàng dâu nhỏ ruồng bỏ .

 

Tiểu Bạch Bạch: "!!!"

 

Tô Diên: "!!!"

 

"Con còn , cái con thú nhỏ con nuôi chắc thành tinh quá, vả tiểu gia đây nhất biểu nhân phong, phong hoa tuyệt đại thế , theo lý thì động vật cũng thưởng thức chứ, con sói con ghét bỏ hả?

 

Thôi bỏ , thèm chấp với con sói mắt mù nhà ngươi!"

 

"Con học điêu khắc gì?"

 

Y nắm lấy bàn tay nhỏ của Tinh Tinh dậy, con sói con bằng ánh mắt chẳng mấy thiện cảm, chê bai hết sức!

 

Tinh Tinh giữa một một sói, trong lòng thầm cảm thán nữa, ba Tô Diên thật là trẻ con quá .

 

Thật sự cần phản ứng mạnh đến thế !╯︵┻━┻

 

Vừa xem, y ngáp một cái, tay chống cằm, lấy điện thoại phim Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Đoàn Tử.

 

"Ông nội buổi sáng lành." Noãn Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Tiểu Đoàn T.ử ngọt ngào chào hỏi, mặt Tô Đình vô thức nở nụ .

 

Nhìn thấy từ bên ngoài trở về, động tác chuẩn uống của ông khựng .

 

"Anh là...

 

con trai hả?"

 

Cảm ơn, an ủi chút nào.

 

Tương tự, Tiểu Bạch Bạch cũng dùng ánh mắt như kẻ ngốc để Tô Diên.

 

Tô Diên: "............"

 

Nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trán Tinh Tinh, y dùng ngón tay lau .

 

"Khá lắm, cánh tay nhỏ cũng lực đấy."

 

Sau khi hai một sói trở về, Tô Đình dậy .

 

Tinh Tinh dùng giọng sữa : "Ba đừng giận, Tiểu Bạch Bạch là sói, nó thấy thì đương nhiên là loài lông , ba lông lá xù xì nên Tiểu Bạch Bạch thích ba cũng là bình thường thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-147-di-dao-cung-ba-to-dien.html.]

 

Về phần chuẩn quà cho các ba ở phía , vì bé dành cho các ba một sự bất ngờ.

 

Mắt trợn ngược thành mặt Husky!

 

Tay của Tinh Tinh bình thường mềm mại, nhưng khi luyện võ, mỗi bé tung nắm đ.ấ.m đều khiến cảm nhận sự cứng cáp, mạnh mẽ.

 

"Tinh Tinh qua đây, tối qua bà nội con mỗi sáng sáu giờ dậy , ông còn tin, ngờ con những dậy sớm mà còn gọi ông bố lười của con dậy nữa, lắm."

 

Tô Diên: "............

 

Không chứ, chỉ mới bóp chân ngươi một cái thôi mà!"

 

Tô Diên xin miễn: "Thế thì thôi , ba của con thích luyện nhảy hơn."

 

"Cái gì cũng ạ, Tinh Tinh kén ăn ."

 

Tô Diên gõ nhẹ đầu bé.

 

"Hừ cái nhóc con , bây giờ con đang ở nhà , ăn của , cho chạm một cái hả!"

 

"Vậy ba cùng luyện võ với Tinh Tinh ?"

 

Có điều nhanh nó chạy về, cụp đuôi chạy vòng quanh Tinh Tinh một vòng chạy .

 

Tô Diên tự khen một trận, cuối cùng còn chê bai tầm của Tiểu Bạch Bạch .

 

Tinh Tinh vẻ mặt như gặp ma của ba , bả vai nhỏ run run, nhịn vất vả vô cùng.

 

Giống như hai con Husky đang lườm nguýt .

 

Tô Đình vẫy tay bảo Tinh Tinh gần: "Muốn ăn gì cho bữa sáng, để ông bảo nhà bếp cho con."

 

"Gâu~" Tiểu Bạch Bạch kêu lên mặt Tinh Tinh vật xuống, lăn lộ cái bụng lông mềm mại, móng vuốt cào cào chân bé vài cái.

 

"Con mà~ Ba cứ quá lên, chân của Tinh Tinh rõ ràng mà."

 

"Luyện võ gì cơ?

 

Ba cũng võ ạ?"

 

Tô Diên dậy chậm rãi tới, nắn nắn cánh tay nhóc con.

 

"Được , chúng chỉ loanh quanh biệt thự hai vòng thôi, chạy đấy, con cần đôi chân ngắn nữa hả."

 

Nó lồm cồm bò dậy, giơ cái chân Tô Diên bóp lên, gục đầu xuống vẻ vô cùng đau lòng.

 

"Ba ơi, Tinh Tinh luyện xong ."

 

Mắt Tinh Tinh sáng lên, nhưng ngay đó lắc đầu.

 

Tô Diên thong thả dạo cùng Tinh Tinh, Tiểu Bạch Bạch chạy ngoài phóng vèo lên phía , chỉ trong vài giây thấy bóng sói .

 

"Không là võ thuật con đang nghĩ , là khiêu vũ , học ?"

 

Aiz...

 

thói quen mang theo giấy.

 

Ánh mắt Tinh Tinh liếc Tô Diên, bàn tay nhỏ ngừng vuốt ve an ủi Tiểu Bạch Bạch.

 

Hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt đó mang theo chút khinh miệt y.

 

Cuối cùng, Tô Diên tiện tay túm lấy cái móng nhỏ của Tiểu Bạch Bạch bóp nhẹ một cái. Noãn Đoàn T.ử phồng má lầm bầm đầy vẻ bất mãn.

Tô Diên liếc cái m.ô.n.g nhỏ cứ lắc qua lắc của nó, thầm nghĩ cũng múp míp đấy chứ!

 

Sau khi dạo quanh biệt thự một vòng, Noãn Đoàn T.ử bắt đầu luyện quyền.

 

Cô bé nghiêm túc xuống tấn, vung đôi tay nhỏ ngắn ngủn hô "hừ hừ ha hi" luyện tập hăng say.

 

Tô Diên đầy đầu vạch đen sang cha : "Bố là bố ruột của con thật đấy ?"

 

Tô Đình càng thêm vui vẻ: "Được , Tô Diên, con bảo bữa sáng , sẵn tiện chuẩn thêm một ly sữa nữa."

 

"Biết ." Tô Diên lười biếng lắc lư mất.

 

Trong phòng khách, Tô Đình kéo Tinh Tinh trò chuyện.

 

"Sao mới sáng sớm dậy rèn luyện thế , đều là sư phụ dạy cháu ?" Tô Đình tò mò hỏi.

 

Vừa nhắc đến sư phụ, đôi mắt của Tinh Tinh lập tức sáng rực lên.

 

 

Loading...