Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 148: Suy đoán của Tần Bác Khanh

Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:35:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" ạ, sư phụ của cháu lắm, dạy Tinh Tinh sách, rèn luyện thể, chạy bộ, còn định dạy cháu học y nữa.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Sư phụ bảo rèn luyện sức khỏe là để tự bảo vệ , lớn lên học y, cháu thể khám bệnh cho sư phụ .

 

Sư phụ ốm, tuy giờ đỡ nhiều nhưng cơ thể vẫn còn yếu lắm.

 

Tinh Tinh học chữa bệnh thật giỏi, sư phụ và các ba bệnh cháu sẽ chữa cho họ, cả ông nội bà nội cũng nữa.

 

Chỉ cần cháu ở đây, sẽ sợ đau ốm nữa !"

 

Tinh Tinh vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ cam đoan.

 

Dáng vẻ nhỏ bé nghiêm túc khiến Tô Đình lớn cảm thấy ấm lòng vô cùng.

 

"Được, ông nội ủng hộ cháu.

 

chuyện gì cũng từ từ thôi, Tinh Tinh của chúng còn nhỏ mà."

 

Noãn Đoàn T.ử nhe mấy cái răng sữa nhỏ như hạt gạo gật đầu.

 

Tô Diên từ bếp , thấy một già một trẻ đùa vui vẻ thì đặt ly sữa xuống mặt Đoàn Tử.

 

"Chuyện gì mà vui thế ?"

 

Tinh Tinh ngay ngắn, ôm lấy ly sữa, híp mắt uống ngon lành.

 

Sữa thơm thơm ngọt ngọt, ngon tuyệt cú mèo.

 

"Ba ơi, khi nào Tinh Tinh mới học ạ?"

 

Tinh Tinh đang tìm Ba Tần mà.

 

Sẵn tiện học để tìm Ba Tần luôn.

 

Tô Diên Tinh Tinh híp mắt đầy nghi ngờ: "Có con tìm gã ba ?"

 

Noãn Đoàn T.ử lắc lư đôi chân ngắn, đôi mắt to tròn láo liên.

 

Cô bé thừa các ba ưa gì , nên âm thầm tìm các ba khác thôi.

 

"Không , Tinh Tinh là học sinh ngoan, chăm chỉ học tập mà."

 

Tô Diên: "..." Càng thấy nhói lòng hơn.

 

Cô bé còn chống chế nữa chứ.

 

Tô Đình thắc mắc: "Ba nào cơ?"

 

Tô Diên mấy vui vẻ đáp: "Ai mà lão Tần Bác Khanh chạy đến trường của Tinh Tinh, hôm qua còn gặp con bé .

 

Thế là cái đồ nhỏ vô lương tâm cứ nhớ nhung mãi."

 

Tô Đình hiểu , thông cảm vỗ vai con trai .

 

"Chuyện sớm muộn gì cũng tới, con ngăn cản cũng vô ích thôi."

 

Sư phụ bao giờ mới về nhỉ...

 

Hắn nhịn đầy bực bội gửi một tin nhắn hỏi Mục Thâm: [Anh ăn kiểu gì thế?

 

Sao Tần Bác Khanh đến trường của Đoàn T.ử mà cũng ?]

 

Lúc Mục Thâm đang chạy bộ để giải tỏa cơn giận dữ và bực bội trong lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-148-suy-doan-cua-tan-bac-khanh.html.]

 

Khi thấy tin nhắn, bóp nhẹ sống mũi.

 

là nực , cũng thể suốt ngày canh chừng hành tung của khác .

 

Lại còn mặt mũi chất vấn nữa chứ.

 

Mục Thâm xử lý một văn kiện, đợi đến khi Lý Ngạn tới, dùng đôi mắt đen thâm trầm chằm chằm đối phương.

 

Hôm nay tâm trạng tổng tài cực kỳ tệ, cảm giác như ngủ đủ giấc, quầng thâm mắt hiện rõ mồn một.

 

Lý Ngạn im dám động đậy, cảm giác ánh mắt của tổng tài như g.i.ế.c diệt khẩu tới nơi!

 

"Tần Bác Khanh đến Phong Thành từ bao giờ?"

 

Giọng trầm thấp của Mục Thâm lọt tai, Lý Ngạn phản ứng một lát mới nhớ Tần Bác Khanh là ai.

 

"Chuyện ...

 

thưa tổng tài, cũng rõ ạ!"

 

"Bỏ , ngoài ."

 

Chuyện , tra cứu cũng chẳng giải quyết gì.

 

Lý Ngạn vội vàng vắt chân lên cổ mà chạy.

 

Tại một bệnh viện nọ...

 

Tần Bác Khanh xe, cơ thể ngả về phía , ánh sáng phản chiếu mặt kính khiến cả đó toát lên vẻ tinh tường và lãnh đạm.

 

Sáng sớm, Tần Bác Khanh ghé qua bệnh viện một chuyến.

 

Hôm qua đó gửi tóc của Tinh Tinh đến đây, và nhanh đó kết luận.

 

Nhìn con 99.99% khẳng định quan hệ cha con, đó kìm mà đẩy gọng kính.

 

"Đứa nhỏ đó..." Thật là kỳ diệu.

 

Từ nhỏ đến lớn, đó từng quen một bạn gái nào.

 

Trong cuộc đời của đó, chỉ học thuật mới đủ sức gây hứng thú, những thứ khác đều cũng cũng chẳng .

 

, trong kế hoạch cuộc đời , hề chỗ cho vai trò của vợ.

 

Thậm chí đối với , từ nhỏ đó cũng quá nhiệt tình, luôn sống như một cỗ máy chính xác, việc đến mức hảo nhất.

 

Người đó ghét phiền phức, thích độc hành, luôn bầu bạn với học thuật, và nhận thức rõ ràng rằng bản lạnh nhạt với tình cảm.

 

Sau khi nghiệp Thanh Đại, đó tham gia nhiều công trình nghiên cứu, các giải thưởng và danh hiệu nhận đến mỏi tay.

 

Sau thấy chán nên về Thanh Đại giảng viên, chuyên trị những sinh viên vi phạm nội quy.

 

Cuộc đời nghiên cứu máy móc bấy giờ mới dừng .

 

Đi dạy học cũng là để trải nghiệm một cuộc sống khác, đó phát hiện việc bắt và phạt sinh viên cũng khá thú vị, thế là sự nghiệp gõ đầu trẻ cứ thế tiếp diễn.

 

Lần đến Phong Thành chủ yếu là vì hiệu trưởng học viện Phong Hoa là bạn của cha .

 

Sinh nhật của ông mà cha đó bận việc tới nên ép con trai .

 

Lão cha cũng con nghỉ ngơi một chút, đừng lúc nào cũng căng thẳng việc quần quật, nếu sớm muộn gì cơ thể cũng suy sụp.

 

 

Loading...