Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 153: Em đối xử với ba ruột còn chưa tốt thế này bao giờ

Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:35:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cuối cùng, Cung Thiên Xích vẫn "Diêm Vương" áp giải về lớp.

 

Lớp họ đang trong giờ học, Cung Thiên Xích gõ cửa, ánh mắt tức khắc đổ dồn về phía .

 

"Thưa thầy em xin , em lớp ạ."

 

Vị giáo viên bục giảng với vẻ mặt kỳ quặc: "Sắp tan học đến nơi ."

 

Cậu dùng ánh mắt cực kỳ vô tội thầy giáo: "Vậy...

 

xin vì em đến muộn ạ?"

 

Thầy giáo đau đầu thôi, phẩy tay: "Vào , ."

 

"Thầy Tần, cảm ơn thầy nhé." Vị giáo viên bục giảng chút ngại ngùng Tần Bác Khanh.

 

Chỉ cần học trò nhất khối sa sút thành tích là .

 

Tịch An và Mộc Tri Phong cũng vẫy tay với Noãn Đoàn Tử, Tần Bác Khanh liếc con gái một cái qua khóe mắt, buồn ngăn cản.

 

"Anh...

 

bắt ?"

 

Tần Bác Khanh rời với tâm trạng khá , rằng, bắt đầu mong đợi cuộc sống .

 

Cung Thiên Xích: "..."

 

"Ba ơi tạm biệt ba." Noãn Đoàn T.ử bỗng nhiên ôm lấy cổ , "chụt" một cái in dấu môi nhỏ ấm áp lên gương mặt tuấn tú của .

 

"Đi thôi." Tần Bác Khanh nhàn nhạt thốt hai chữ, dắt theo Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành rời khỏi cửa lớp 7A3.

 

Anh ngại để học sinh thêm vài bản kiểm điểm .

 

Vẻ mặt Tần Bác Khanh vẫn duy trì sự điềm tĩnh, nhưng nóng vành tai mãi mới chịu tản .

 

Cung Thiên Xích định chuyện, ánh mắt dán c.h.ặ.t phía cửa .

 

Tần Bác Khanh: "..."

 

"Mau trong ."

 

Ánh mắt Giang Cẩm Thành chằm chằm: "Vâng, ở đây hai phòng, hai ở, Tinh Tinh là em gái con nên ở chung luôn."

 

Tần Bác Khanh sững .

 

Giang Cẩm Thành nghiêm túc trả lời: "Còn hơn cả em gái ruột, em đối xử với ba ruột còn thế bao giờ ."

 

Trong dự tính của , ngay cả khi đứa trẻ thành công chào đời, cũng sẽ chỉ thực hiện nghĩa vụ cha, cho cô bé những gì cô bé , lúc rảnh rỗi thì về thăm, nhưng tình cảm của bản chắc chắn sẽ d.a.o động gì lớn, chỉ là thêm một mà thôi.

 

Hai nữ sinh thấy Tần Bác Khanh thì lập tức thẳng lưng, ánh mắt kích động, thẹn thùng sợ hãi.

 

"Về ngủ ." Cuối cùng, Tần Bác Khanh dời mắt , xổm xuống gãi gãi phần thịt mềm cằm Tinh Tinh.

 

Tịch An và Mộc Tri Phong cũng theo, bắt gặp một cái đầu nhỏ nhắn đáng yêu đang ló thăm dò.

 

"Anh...

 

Diêm Vương phạt bao nhiêu chữ ?"

 

Hôm qua chính là ba lớn giúp họ đ.á.n.h .

 

Đừng coi thường bạn nhỏ , khi tìm hiểu sự việc ngày hôm đó, họ mới ba đứa trẻ tuy nhỏ tuổi nhưng dắt mũi cả đám học sinh trung học chạy vòng quanh, thê t.h.ả.m nhất là tên cầm đầu bọn , răng cửa bọn trẻ đ.á.n.h cho rụng sạch.

 

Tinh Tinh níu lấy ngón tay Tần Bác Khanh: " ba ơi, Tinh Tinh vẫn buồn ngủ ạ."

 

Đây là thấu tâm tư nhỏ của Noãn Đoàn T.ử .

 

Nhìn hai đứa trẻ tự về phòng , Tần Bác Khanh nhẹ nhàng khép cửa , đưa tay chạm tai , nóng tan biến.

 

Tần Bác Khanh cũng Giang Cẩm Thành, nhấn mạnh: "Không em ruột."

 

Thẹn thùng ?

 

Anh bao giờ loại cảm xúc .

 

chỉ một lát định thần , ánh mắt lớp kính chút hoảng loạn.

 

"Cung Thiên Xích đứa trẻ , học giỏi lễ phép với giáo viên, mỗi tội tiết cuối là chạy ngoài ngủ, là cái thói quen gì nữa.

 

Thầy bảo ngủ trong lớp thì khác gì , cứ chạy ngoài."

 

Rất , mà cũng trả lời thế nào.

 

Mộc Tri Phong mắt sáng lên.

 

Noãn Đoàn T.ử vẻ nghiêm túc gật đầu: "Vâng, thời tiết nóng , ba ạ, mau về ăn cơm thôi, ba ơi tạm biệt~"

 

Tuy nhiên hiện tại, cảm thấy suy nghĩ đây của e là chút khác biệt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-153-em-doi-xu-voi-ba-ruot-con-chua-tot-the-nay-bao-gio.html.]

 

Cậu thẳng như , ngại lắm đấy.

 

Vị giáo sư Tần vốn trải qua bao sóng gió, tâm tư luôn bình lặng gợn sóng, mà vành tai âm thầm đỏ lên.

 

Tần Bác Khanh: "..."

 

Có tiền đồ!

 

Noãn Đoàn T.ử nhân lúc ba đang chuyện với thầy giáo, đôi bàn tay mũm mĩm bám khung cửa, cái đầu xù đáng yêu thò trong lớp, đôi mắt to tròn linh động đảo quanh tìm kiếm ba lớn, quả nhiên thấy họ.

 

Chậc...

 

để mắt tới , cảm giác thật chẳng lành chút nào.

 

Vì sự xuất hiện của Tinh Tinh, lớp học vốn đang yên tĩnh bỗng chốc trở nên xôn xao, hai ở gần cửa còn lấy b.út trêu chọc Tinh Tinh như trêu một chú mèo nhỏ.

 

"Không , chỉ là thời tiết chút nóng thôi."

 

Cậu đến chỗ xuống, Tịch An bên cạnh sán gần.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Cô bé vẫn ở bên ba thêm một lúc nữa.

 

Nhìn hai nhóc con phòng ký túc, nhướn mày: "Hai đứa ở chung với ?"

 

"Hê...

 

nhóc em tên gì thế, đến đây?"

 

Tần Bác Khanh mặt gợn sóng gật đầu: "Rất , tiết cuối sẽ đặc biệt ngoài tóm ."

 

Trong mắt hai nữ sinh hiện lên vẻ kinh ngạc: "Là bạn nhỏ đó kìa!"

 

Tần Bác Khanh cúi đầu mỉm , nụ khác hẳn với nụ hời hợt đây, tâm trạng thế mà trở nên vui vẻ lạ thường.

 

"Né chỗ khác." Ngón tay đặt lên trán Tịch An đẩy , một cái đầu khác sấn tới.

 

Một lớn một nhỏ đối diện.

 

Tinh Tinh thè lưỡi nhỏ, ngoan ngoãn theo Tần Bác Khanh về phòng.

 

Đoàn T.ử dùng đôi mắt đen láy, sáng rực hai chị lớn.

 

Giọng sữa của Tinh Tinh bỗng nhiên vang lên: "A!

 

Ba ơi tai ba đỏ thế , ba đang thẹn thùng ạ?"

 

Những khác trong lớp cũng thấy món quà nhỏ bên cạnh Tần Diêm Vương, từng một chằm chằm khuôn mặt nhỏ của Tinh Tinh như vật lạ.

 

Giang Cẩm Thành chằm chằm tai , bé chẳng tin một chữ nào, nếu tại lúc nãy tai đỏ.

 

Thấy Cung Thiên Xích và Tịch An phát hiện , Noãn Đoàn T.ử vui vẻ vẫy vẫy tay với họ, nở một nụ ngọt ngào.

 

"Em tên là Tinh Tinh ạ, em cùng ba đưa đại ca ca về lớp nè."

 

Vị giáo viên rõ ràng thói hư tật của Cung Thiên Xích, lúc đầu các thầy cô còn sai tìm, quen dần cũng lười buồn tìm nữa.

 

"Đưa các con về ngủ trưa."

 

Cung Thiên Xích đầu, thấy rõ vẻ hả hê ẩn giấu trong mắt bạn .

 

Hai nữ sinh nhịn nhỏ giọng hỏi: "Ba của em là..." Thầy Tần ?

 

Mấy chữ cuối cùng chẳng thể nào thốt , bởi một vị ba ba ruột thịt vươn tay xách bổng Noãn Đoàn T.ử lên.

Tần Bác Khanh liếc bé một cái.

 

"Sau thời gian ở trường còn nhiều, chạy mất ."

 

Tần Bác Khanh chậm rãi rời : "Thật là...

 

chút thể tin ."

 

Cuối cùng, ngón tay đó dừng ở nơi đứa nhỏ hôn một cái.

 

 

 

Buổi chiều đúng như lời Tinh Tinh , một tiết thể d.ụ.c.

 

Mặc dù tiếc nuối vì ba Tần thể đến xem tập, nhưng Noãn Đoàn T.ử vẫn hớn hở cùng các bạn nhỏ, sự dẫn dắt của cô giáo, chạy về phía nhà thi đấu thể thao trong nhà.

 

Nhà thi đấu trong nhà nhỏ hơn sân vận động bên ngoài nhiều.

 

Đám nhóc con đứa túm áo đứa , giống như một đàn chuột chù nhỏ, cứ thế nối đuôi từng đứa một theo chân cô Hạ bước bên trong.

 

Giải thích một chút về loài chuột chù, bởi vì khi đến cảnh các Đoàn T.ử xếp thành hàng dài bộ, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh một loài chuột từng thấy đây.

 

Khi chuột chù dắt đàn con ngoài, đứa sẽ c.ắ.n đuôi của đứa hoặc đuôi để xếp hàng ngay ngắn.

 

Trong bộ phim hoạt hình "Hắc Miêu Cảnh Sát" cũng từng cảnh chuột chù dắt con ngoài như , chắc hẳn ít đến.

 

 

Loading...