Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 157: Ba người lại tụ họp
Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:35:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
C.h.ế.t tiệt, cô thấy Tinh Tinh thì chỉ lo vui mừng mà cho hai lên luôn!
Cô vội vàng gọi điện thông báo cho bộ phận thư ký của Tổng giám đốc.
Trong thang máy, Tô Diên bế Tinh Tinh, Tần Bác Khanh bằng ánh mắt hình viên đạn, miệng thì hừ hừ hừ đầy vẻ ghét bỏ.
Dáng cũng tạm, mặt mũi bình thường, tổng kết : trai bằng , thế nên Đoàn T.ử chắc chắn là thích gương mặt của hơn.
Tần Bác Khanh thản nhiên : "Anh cầm tinh con ch.ó ?"
"Anh mới cầm tinh con ch.ó !"
"Tiếng hừ hừ của liên tưởng đến loài ch.ó."
Tô Diên: "...
Anh đ.á.n.h hả!"
Tần Bác Khanh chằm chằm cây thước giáo viên tay: "Thước là để dạy dỗ học sinh."
"Không vấn đề gì lớn , chỉ là thiếu ngủ một chút thôi."
Tô Diên nhéo nhéo cái má nhỏ của Tinh Tinh: "Quản gia nhỏ đừng lo lắng mấy chuyện nữa."
Đến tầng việc của Mục Thâm, Tô Diên tiên phong bước ngoài, một thư ký chặn .
"Ba ơi hai ngoan nhé, đừng đ.á.n.h đấy."
Cô vô cùng khó khăn : "Giống...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
giống lắm."
Tô Diên kề sát gương mặt của Noãn Đoàn T.ử mặt , nghiêm túc hỏi: "Sao?
Không giống ?"
Nhận câu trả lời của ba ba, Noãn Đoàn T.ử vẫy vẫy tay với họ khi chui phòng trong.
Tinh Tinh : "Các ba đừng đ.á.n.h nhé, các ba đều là lớn , tùy tiện tay ."
Tinh Tinh Mục Thâm, ánh mắt đầy vẻ quan tâm, dang đôi tay nhỏ bé nhào tới ôm lấy đó.
Ngay lập tức, mấy ánh mắt kỳ quái về phía , mặt Mục Thâm đen xì .
"Thế mà tính ?
Đứa nhỏ tuy học ở trường, nhưng cũng công việc riêng, thời gian gặp hầu như là ."
"Ba ơi, ba , ba bệnh ?"
Tô Diên: "..."
Gương mặt xinh của Thư ký Ngô bỗng chốc nhăn nhó vì đau đớn.
Mục Thâm thẳng đó: "Điều công bằng với chúng ."
"Xin , cho hỏi hai vị hẹn ?"
"Xì...
gì ghê gớm , buổi tối Đoàn T.ử vẫn theo về nhà thôi."
Mục Thâm bước đôi giày da tiến gần, thấy hai cũng mấy ngạc nhiên.
Trời đất ơi!
Đây rốt cuộc là thiên thần nhỏ ở thế , thể những lời cảm động đến chứ.
Tô Diên: "!!!"
"Đây...
đều là ba của em ?"
Khi cửa khép , nụ mặt ba ba lập tức biến mất, họ bằng ánh mắt dò xét.
Trước đây để ý, giờ hai kẻ thấy chướng mắt vô cùng.
Mặc kệ hai ba đang ghen tị đến mức mặt mày " xí", đó bế Tinh Tinh thẳng văn phòng .
Huhu...
Tổng giám đốc hạnh phúc quá mất!
Khóe miệng Mục Thâm thể kìm nén nữa, lúc trong mắt trong tim chỉ mỗi cục cưng nhỏ trong lòng thôi.
Nàng thư ký hai soái ca với khí chất khác biệt , nội tâm gào thét như thú hoang, thế nhưng cô vẫn ngăn họ .
"Các ba tạm biệt, Tinh Tinh trong đây ạ." Cô nhóc xong liền , cánh cửa từ từ khép .
Người đó thừa nhận, bởi vì Tinh Tinh chỉ đến chỗ Tô Diên một tuần mà đó chịu nổi , huống chi giờ thêm một là thêm một tuần nữa.
"Tinh Tinh, con phòng trong bài tập , lát nữa ba ngay."
Tần Bác Khanh đứa nhỏ gật đầu: " chỉ đ.á.n.h kẻ thôi."
Tinh Tinh theo bản năng định gật đầu, nhưng Mục Thâm nâng cằm lên nên gật , thế là đôi mắt to tròn ngây thơ đó.
Tô Diên lườm cô : "Làm gì?"
Cuộc đối đầu của ba đàn ông, nhất là nên để Tinh Tinh thấy.
" cũng Đoàn T.ử ngủ cùng!"
Mục Thâm, cái đồ tâm cơ !
Anh hét toáng lên, nhưng nếu ngăn cản thì để ấn tượng trong lòng Đoàn T.ử ?
Mục Thâm đen mặt với Tô Diên: "Chỉ một chiếc giường thôi, vả , mất ngủ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-157-ba-nguoi-lai-tu-hop.html.]
Tô Diên vuốt tóc híp mắt: " thế, ba của con là văn minh mà."
Tinh Tinh : "Cả hai đều là ba của Tinh Tinh ạ, đây là ba Tô Diên, còn là ba Tần Bác Khanh của con nha."
"Chị Ngô ơi~" Noãn Đoàn T.ử ngọt ngào gọi, cô thư ký còn nghiêm nghị bỗng chốc nở nụ rạng rỡ.
"Ba ơi!"
"Suỵt..."
Tần Bác Khanh: "..."
Tô Diên: "???"
"Ba cần con bóp vai , chỉ cần lát nữa con ngủ cùng ba một lát là ."
Noãn Đoàn T.ử xót xa vô cùng, ôm lấy gương mặt tuấn tú của đó mà hôn chụt một cái.
Thư ký Ngô loạng choạng một cái, gót giày cao gót vững khiến cô trẹo chân.
"Không nhiều nữa, với tư cách là ba của Tinh Tinh, đòi quyền lợi thuộc về ."
Mục Thâm liếc một cái bước văn phòng, Tô Diên vội vàng bám theo, cuối cùng Tần Bác Khanh và đóng cửa .
Giống cái b.úa , Tinh Tinh là của Tổng giám đốc nhà cô!
"Tinh Tinh." Lúc , một giọng trầm quen thuộc vang lên, mắt Noãn Đoàn T.ử lập tức sáng bừng.
Mục Thâm thuận thế đón lấy cô nhóc, Tô Diên mà thấy ê răng, lòng thì chua loét.
Thế là hét lên một tiếng kinh thiên động địa, quỷ thần sầu.
Cô chút khó hiểu.
Mục Thâm ho nhẹ một tiếng: "Sao chúng đ.á.n.h chứ."
Còn thư ký và trợ lý bên cạnh Mục Thâm thì vẻ mặt như mùa thu tỏa nắng.
Tần Bác Khanh khẽ nheo mắt xem kịch.
"Mẹ kiếp...
thể thủ tục cho Đoàn T.ử học ngoại trú ?"
Anh chuyện với kẻ !
Mục Thâm xuống ghế việc: " cũng tin."
Thư ký Ngô: "..."
Noãn Đoàn T.ử ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ."
"Ba ơi ba ngủ thế, vì Tinh Tinh bóp vai nên ba mới mất ngủ ?
Để Tinh Tinh bóp cho ba nhé, ba ngủ , chúng việc nữa, sức khỏe của ba là quan trọng nhất, ba mệt là Tinh Tinh xót lắm."
Gương mặt của Mục Thâm còn hồng hào như , quầng thâm mắt cũng khá nặng.
"Ái chà...
Tinh Tinh đến , ba con đang ở trong văn phòng đấy, nhưng hai là ai ?"
Tần Bác Khanh Mục Thâm.
Sau khi văn phòng của Mục Thâm, Tần Bác Khanh thẳng vấn đề: "Mục Thâm, đến để đấu tranh cho quyền lợi chính đáng của ."
Tuy nhiên khi rời , đôi mắt to mọng nước vẫn ba ba.
"Rắc..."
Ngô Diễm hất tóc, vẻ mặt kiên cường: "Không !
Chị hết."
Tô Diên lạnh, hếch cằm đầy vẻ kiêu ngạo: "Tin mà đổ thóc giống mà ăn!
Cái lão già nhà định lừa ai hả!"
Chỉ là dọa cho khiếp vía thôi.
Người đó chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu tại Mục Thâm như .
Mục Thâm: "...
Ồ, quyền lợi gì?"
Tinh Tinh lập tức quan tâm hỏi: "Chị Ngô ơi chị ạ!"
Anh cũng nhận hét cái gì, trong lòng chút ngượng ngùng nhưng mặt vẫn tỏ trấn tĩnh.
Cô nhóc quan tâm bằng giọng sữa non nớt, Tô Diên cảm thấy tim như đang bốc mùi chua loét, vẻ mặt Tần Bác Khanh cũng cứng , đột nhiên cảm thấy cảnh tượng chút chướng mắt là thế nào nhỉ!
Cái gã dạy ở trường, Đoàn T.ử học ở trường, buổi trưa còn một thời gian ở trường ngủ, với cái tính cáo già tâm cơ , dụ dỗ Tinh Tinh qua chỗ ngủ mới là lạ!
Tần Bác Khanh vân vê cây thước tay, vẻ mặt nghiêm túc.
Tô Diên lập tức đắc ý hẳn lên.
Tần Bác Khanh khó chịu nheo mắt: "Vậy ?
Các định để đứa nhỏ ở cùng ?
Thời gian đứa nhỏ học mỗi ngày quá tám tiếng, cứ cho là tám tiếng , một tuần ở trường cũng chỉ bốn mươi tiếng, một trăm hai mươi tám tiếng còn đều ở bên các .
Hơn nữa trong thời gian học, thể lúc nào cũng gặp đứa nhỏ , dù buổi trưa ngủ ở chỗ thì cùng lắm cũng chỉ một tiếng rưỡi, còn mỗi tối thời gian ngủ cùng các tám tiếng, hửm?
Các định giở trò lươn lẹo ?"