Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 177: Bị giáo viên gọi đứng dậy đọc bài rồi

Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:43:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tinh Tinh lắc đầu nhỏ: "Không ạ, tuy xem sách khác nhưng chúng vẫn đang cùng sách mà."

 

Hai cục bông nhỏ bày sách lên chiếc bàn thấp, dáng ngay ngắn vô cùng, ở giữa đặt đĩa trái cây nhỏ, ăn lúc nào cũng thể với tay lấy.

 

Hổ Đoàn và những bạn nhỏ khác ghé gần xin mấy quả nhỏ ăn, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành liền chia cho mỗi một ít đuổi .

 

Mãi đến khi giáo viên lớp bắt đầu giảng bài, Tinh Tinh qua giáo trình hôm nay, là môn Ngữ văn.

 

Học sinh sẽ sách nhận mặt chữ theo giáo viên.

 

Noãn Đoàn T.ử và Giang Cẩm Thành sớm thuộc hết những chữ đơn giản đó nên giảng mà tiếp tục xem sách của .

 

Giáo viên Ngữ văn thấy liền gọi tên hai đứa.

 

"Kỷ An Nhuyễn, Giang Cẩm Thành, hai em dậy bài văn cho cả lớp ."

 

Hai đứa nhỏ , Tinh Tinh thè lưỡi nhỏ, Giang Cẩm Thành mỉm cầm cuốn sách giáo khoa lên.

 

Hai đứa nhỏ sóng hàng với , cùng một cuốn sách và bắt đầu dùng giọng non nớt bài.

 

"Gió xuân ấm, chim cuốc kêu, mầm nhỏ vươn vai hớn hở.

 

Mùa hè nóng, ve sầu kêu, hoa sen vượt nước hớn hở.

 

Mùa thu mát, nhạn bay về, bông vải trắng ngần hớn hở.

 

Mùa đông tới, tuyết trắng bay, hoa mai rực rỡ hớn hở.

 

Đón năm mới, tiếng pháo vang, các bạn nhỏ hớn hở."

 

Đây là một bài thơ ngắn chỉ vài chục chữ mang tên "Bài ca bốn mùa", tuy ngắn gọn nhưng nhịp điệu bắt tai, toát lên bầu khí vui tươi.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Giọng của Tinh Tinh trong trẻo, non nớt như chim sơn ca nhỏ, lúc mang theo nét hân hoan, còn giọng của Giang Cẩm Thành tuy cũng non nớt nhưng toát lên vẻ vững chãi, bình thản, vẻ vui sướng như cách Tinh Tinh .

 

Hai thấy Tần Bác Khanh bên cạnh Tiểu Noãn Noãn, ánh mắt lập tức như đang chiêm ngưỡng gấu trúc quý hiếm. Thế nhưng, khi đôi mắt nhạt nhẽo của lướt qua, cả hai lập tức ngoan ngoãn thẳng lưng.

Thật là một đứa trẻ thông minh xinh xắn, đáng tiếc con của cô.

 

Nhìn Tinh Tinh, cô chợt nhớ một chuyện.

 

"Ba ơi." Noãn Đoàn T.ử thu dọn xong chiếc cặp sách nhỏ thì Tần Bác Khanh tới.

 

họ nhận một kết quả gây sốc: Vị "Diêm Vương mặt lạnh" mới chuyển đến trường họ, hóa cũng là một trong những ba của Tinh Tinh.

 

Tần Bác Khanh cầm lấy chiếc cặp nhỏ của Tinh Tinh, một tay bế đứa nhỏ lòng, hiệu cho Giang Cẩm Thành theo.

 

"Em gái, hôm đó em tìm bọn ?

 

Đám khốn khiếp đó dám bắt nạt em, chỉ đuổi học thì hời cho tụi nó quá, nếu thì ..."

 

Gương mặt hiện rõ vẻ hung hăng đầy phẫn nộ.

 

Tinh Tinh dang rộng đôi tay nhỏ, để Tần Bác Khanh bế bổng lên.

 

Một đoàn nhỏ mềm mại tựa lòng , đôi tay ngắn ngủn ôm lấy cổ thanh niên, khuôn mặt nhỏ nhắn núng nính thịt cọ tới cọ lui gương mặt tuấn tú của Tần Bác Khanh.

 

Chỉ là khi sắp tan học, cô giáo xuống phía xem hai bạn nhỏ đang gì, đó liền ôm tim cảm thấy tự ti đầy .

 

Bàn tay nhỏ nhắn gọn trong lòng bàn tay lớn thật mềm mại, Tần Bác Khanh nắn bóp vài cái, cảm thấy thật sự...

 

quá nhỏ bé.

 

Tuy nhiên, cả hai đều thành việc nhận mặt chữ mà gặp bất kỳ trở ngại nào, cực kỳ trôi chảy.

 

Cô giáo dẫn đầu vỗ tay, các bạn nhỏ trong lớp cũng hưởng ứng nhiệt liệt, vỗ đôi tay nhỏ bôm bốp.

 

Đợi đến khi tan học, Tần Bác Khanh đến đón Tinh Tinh.

 

"Đi thôi, về nhà nào."

 

Noãn Đoàn T.ử vui vẻ ôm lấy tay Tần Bác Khanh, giới thiệu với hai .

 

Giang Cẩm Thành đeo cặp sách, lững thững bên cạnh Tần Bác Khanh.

 

Kể từ khi Tiểu Noãn Noãn nhà trong những bắt nạt, hai hối hận thôi.

 

Học cùng một trường mà chăm sóc cho em, chuyện cũng mắng cho một trận tơi bời, may mà Tiểu Noãn Noãn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-177-bi-giao-vien-goi-dung-day-doc-bai-roi.html.]

Ngày hôm qua họ nhận một tin tức chấn động: Tần Bác Khanh!

 

Vị thầy giáo bối cảnh bí ẩn, nhưng ở trường thì thật sự vô cùng nổi tiếng!

 

Thế nhưng khi khỏi lớp, thầy Tần vẫn đặt Tiểu Noãn Noãn xuống để dắt tay .

 

, để các học sinh khác thấy bế trẻ con thì lợi cho hình tượng uy nghiêm chút nào.

 

"Được , hai bạn nhỏ xuống .

 

Các em thấy , bạn Kỷ An Nhuyễn và Giang Cẩm Thành , các em cũng cố gắng trôi chảy như hai bạn nhé."

 

"Tinh Tinh."

 

bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Dương Hiểu Hiểu phấn khích cả buổi.

 

Nếu nhà nghiêm cấm vì chuyện phiền Tiểu Noãn Noãn, cô xách cặp theo Tinh Tinh đến nhà Ảnh đế tham quan một chuyến .

 

"Chị Hiểu Hiểu, Dương Nghị." Noãn Đoàn T.ử nắm tay ba, lên tiếng chào hỏi hai .

 

"Chào thầy Tần."

 

Dương Hiểu Hiểu gật đầu lia lịa, nhưng sự quan tâm dành cho em gái vẫn chiếm ưu thế, cô cũng chẳng màng đến việc thầy Tần đang đó nữa.

 

Khoảng thời gian đó, hai bạn nhỏ tự việc riêng, giáo viên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

Dương Hiểu Hiểu và Dương Nghị khi thấy Tinh Tinh bế trưa hôm qua, suy nghĩ mãi vẫn thấy đúng, thế là về nhà hỏi của .

 

Vừa định lời hung hăng, sực nhớ thầy Tần còn ở đây, lập tức ngậm miệng, nuốt nửa câu bụng.

 

Dương Nghị hì hì: "Cũng gì ạ, bọn em chỉ đến thăm Tinh Tinh thôi."

 

Đáp một tiếng "chào" cứng nhắc, Tần Bác Khanh khẽ gật đầu.

 

"Tinh Tinh và Cẩm Thành giờ buổi chiều đều về nhà ba ở, lo bắt nạt Tinh Tinh ạ."

 

Tần Bác Khanh khẽ nhếch môi, cái đuôi nhỏ thiết nũng nịu, vành tai trắng trẻo vẫn kìm mà ửng hồng.

 

Suỵt...

 

tin tức thật sự là quá kích thích .

 

Sách mà hai đứa trẻ loại dành cho những đứa trẻ bình thường.

 

Trước đó, khi ba của Tinh Tinh chỉ của họ, cả hai cứ ngỡ đang lạc thế giới huyền huyễn.

 

Phải vất vả lắm mới chấp nhận sự thật, nhưng nhà cũng cho họ những khác là ai, chỉ mỗi Tô Diên lộ diện.

 

Tần Bác Khanh hỏi hai : "Có việc gì ?"

 

Cô giáo dạy Văn cầm sách thong thả rời .

 

Trong các tiết học khác, những phần nắm vững thì Tinh Tinh tranh thủ thời gian xem bản thảo sư phụ để ; còn những môn rành, ví dụ như tiếng Anh, cô bé liền tập trung giảng nghiêm túc.

 

Kỷ An Nhuyễn khẽ những chữ phồn thể bằng b.út lông, còn Giang Cẩm Thành thì đang xem một cuốn sách tiếng Anh.

 

"Anh chị ơi, Tinh Tinh ạ.

 

Anh chị xem, giờ em vẫn khỏe mạnh đây , vả em còn ba nữa.

 

Ba em lợi hại lắm, đ.á.n.h bại hết bọn để trả thù cho em ."

 

"Em gái , em ngốc quá mất, bé tí tẹo thế đ.á.n.h với lớn.

 

Sau nếu bắt nạt cứ đến tìm chị, hai đứa sẽ trút giận cho em."

 

Hai liếc Tần Bác Khanh một cái.

 

Cũng đúng thôi, vị thầy giáo trông thì cấm d.ụ.c, lịch lãm, nhưng đ.á.n.h thì cũng chẳng nể nang ai .

 

"Thầy...

 

thầy Tần, thầy thật sự là ba của Tinh Tinh ạ?"

 

Dương Hiểu Hiểu đ.á.n.h bạo hỏi một câu.

 

Tần Bác Khanh cúi đầu cô: "Có cần đưa giấy xét nghiệm ADN cho em xem ?"

 

 

Loading...