Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 181: Anh nghĩ tôi ngốc lắm sao?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 08:43:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tinh Tinh: ""
Vẻ mặt nhỏ nhắn đầy ngơ ngác, chứ, diễn biến thành sắp đ.á.n.h thế .
"Ba ơi!"
Bầu khí thế giằng co giữa hai tiếng gọi non nớt và đầy giận dỗi của Tinh Tinh phá vỡ.
Tiểu Noãn Noãn tức giận lườm hai , giống như một con cá nóc đang cáu kỉnh, đôi má phồng lên, đôi mắt tròn xoe cũng trợn to.
"Có các ba đ.á.n.h !"
Vẻ mặt bất cần của Tô Diên đổi trong nháy mắt, biến thành nụ tươi rói tự nhiên, nhưng khi Tần Bác Khanh thì nụ ẩn chứa d.a.o găm.
"Làm thể chứ, các ba chỉ đang đùa với một chút thôi mà."
Tần Bác Khanh bình tĩnh phản bác: "Đánh ?
Đây là trường học, thể sai mà vẫn phạm ."
Nếu Ba của Tần Bác Khanh mà những lời hổ của con trai , e rằng sẽ hộc m.á.u mà c.h.ế.t mất.
Tô Diên: "Á á á!!
Đây là quần áo mới mua của ông đây, mày xé rách của tao mấy bộ mày tự đếm , sói con cái gì chứ, căn bản là một con Ngáo Husky ngốc nghếch."
Nói đến đây, Tần Bác Khanh quét qua một ánh mắt vô cảm:
"Còn nữa, về chuyện kiếp và kiếp nữa của , cũng thể nào ."
Tô Diên: "..."
Hắn ghé sát , Noãn Đoàn T.ử liền hôn "chụt" một cái lên mặt Tô Diên.
Tô Diên tránh né, tiếc là dù né , Tiểu Bạch Bạch cũng thể nhanh ch.óng đuổi kịp và vắt hai chân lên .
Tô Diên hừ lạnh một tiếng, thẳng lưng dậy.
Tô Diên: "..."
Tại để nhóc nhỏ tuổi như chịu đựng nhiều thế !
Tô Diên cũng đòi tiền Tần Bác Khanh nữa, chỉ là dọc đường đều đắc ý khoe khoang, Tần Bác Khanh quyết định thèm chuyện với kẻ nữa.
Noãn Đoàn T.ử mở to mắt hai ba, mím môi nhỏ lời nào, chỉ là khuôn mặt chút lo lắng, bây giờ giúp bên nào thì còn cũng sẽ đau lòng thôi.
Tô Diên: "Anh tưởng dám chắc!"
Tiểu Bạch Bạch đón đầu chạy , thẳng dậy gác hai chân lên Tô Diên, dùng đầu cọ cọ Tinh Tinh.
Tô Diên rụt tay như chạm lửa, đồng thời ghét bỏ vẩy vẩy tay.
Tần Bác Khanh: "..."
Nói định mở cửa xe xuống kéo .
"Ba Tần Bác Khanh và Ba Tô Diên đều là những ba mà Tinh Tinh yêu quý, cho nên các ba đừng đ.á.n.h , đừng để thương, nếu Tinh Tinh sẽ đau lòng lắm.
Con mà đau lòng là sẽ ăn ngon, ăn là cao lớn , còn bệnh nữa.
Tinh Tinh mà bệnh thì các ba sẽ đau lòng thôi.
Thế nên các ba đ.á.n.h nha, trẻ con mới đ.á.n.h thôi, các ba lớn mà còn để Tinh Tinh khuyên can, hổ quá ."
Sói con lắc lắc đầu, ánh mắt nhỏ đầy khinh bỉ Tô Diên một cái, thong thả thu móng vuốt .
Mẹ kiếp!
"Anh mới ngốc!
Kiếp , kiếp nữa của đều ngốc hết!"
Giang Cẩm Thành: "..."
Tô Diên đặt Tinh Tinh xuống, chạy bộ nặng nề chút mệt, cũng chẳng thèm , tiện tay vớ lấy một vật thuận tay để chống, ánh mắt dữ dằn trừng trừng Tiểu Bạch Bạch.
"Lái xe ."
Tinh Tinh giữ c.h.ặ.t lấy Tô Diên, ôm lấy cánh tay , ánh mắt tha thiết : "Ba ơi, ba đừng giận, ba qua đây một chút xíu mà."
Hắn sang bên cạnh, bắt gặp khuôn mặt chút biểu cảm của Tần Bác Khanh.
Muốn lái xe công chở , mơ .
Tô Diên đắc ý ném cho Tần Bác Khanh một ánh mắt khoe khoang, đó chỉ bên mặt còn của .
Tinh Tinh dùng giọng sữa hung dữ khiển trách: "Tiểu Bạch Bạch hỏng quần áo của ba."
Lúc còn học, những chuyện sai mà vẫn phạm như thế chắc cũng ít nhỉ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-181-anh-nghi-toi-ngoc-lam-sao.html.]
Tinh Tinh miễn cưỡng tin lời họ, đôi bàn tay mũm mĩm nắm lấy bàn tay lớn của hai ba, vẻ mặt khuôn mặt tinh tế cực kỳ nghiêm túc .
"Đoàn T.ử hôn thơm ba bên một cái nữa ."
Cả hai cùng lúc xoa cái đầu nhỏ của Tinh Tinh, chỉ là động tác của Tô Diên nhanh hơn một chút, tay của Tần Bác Khanh khi thấy bàn tay lớn đặt lên cái đầu xù lông mềm mại của Tinh Tinh, liền chuyển hướng sang nựng cái cằm nhỏ của Noãn Đoàn Tử.
"Thầy Tần đây là định đến địa bàn của , chậc chậc..." Tô Diên Tần Bác Khanh với ánh mắt đầy ẩn ý, lời đó kiểu gì cũng thấy ý .
"Xì...
Tiểu Bạch Bạch, con sói con bộ mưu sát hả!
Đẩy ngã là xong với mày , xuống mau!"
Tần Bác Khanh nhướng mày: "Chẳng lẽ ?"
"Gâu gâu gâu..." Tiểu Bạch Bạch càng cào hăng hơn.
"Thật xin thất vọng, chỉ IQ của xấp xỉ hai trăm, cho nên tồn tại khuyết điểm ngốc nghếch như .
Còn về kiếp kiếp nữa, những chuyện đó can hệ gì đến ."
Tần Bác Khanh: "..."
Sau khi Tô Diên lên xe, hai tay đặt lên vô lăng, giọng lạnh lùng của Tần Bác Khanh truyền tới, giọng điệu như bậc bề khiến Tô Diên hận thể tháo cái vô lăng đập mặt .
Thịt mềm cằm Tinh Tinh sờ cảm giác còn thoải mái hơn.
Thôi , còn hơn .
"Gâu gâu gâu..." Tiểu Bạch Bạch những chịu xuống, trái còn vểnh cổ kêu vang, móng vuốt cào cào áo của đó.
Về đến nhà, Tô Diên bế Tiểu Noãn Noãn từ xe xuống, hôn một cái lên gò má mềm mại của cô bé, liếc Tần Bác Khanh đầy vẻ khiêu khích.
Ánh mắt Tần Bác Khanh gọng kính chút thâm trầm, Tiểu Noãn Noãn đang phía một cái.
Gương mặt Tần Bác Khanh chút biểu cảm, năng đầy lý lẽ: "Hết tiền !"
Tô Diên Noãn Đoàn Tử, cuối cùng vẫn mềm lòng ánh mắt mong chờ, tội nghiệp của nhóc con.
Với tư cách là một con sói trắng, Tiểu Bạch Bạch giờ đây vóc dáng lớn hơn ít, nhờ ăn uống đầy đủ nên e rằng nó còn cao lớn, khỏe mạnh hơn hẳn những con sói con cùng lứa núi.
Tần Bác Khanh cũng giở trò ngang ngược một cách đầy chính đáng: "Có giỏi thì ném xuống ."
Tô Diên đó đầy mỉa mai: "Anh tưởng ngốc lắm ?"
Rồi đột nhiên nhận gì đó sai sai.
Nhóc con thật là khéo mồm khéo miệng.
"Ngồi xe của rẻ , giá ch.ót ba vạn, chuyển khoản cho ông đây, nếu thì xuống xe tự bắt taxi mà !"
Chưa từng thấy ai da mặt dày như , đây là coi như tài xế mà sai bảo đấy !
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đây rõ ràng là đang trả thù cho câu mỉa mai lúc nãy của Tô Diên khi bảo là đến địa bàn của đó, họ Tần cũng thật là hẹp hòi quá .
Tô Diên vị đại gia họ Tần qua gương chiếu hậu với vẻ hung dữ.
Noãn Đoàn T.ử chu môi nhỏ hôn một cái, cuối cùng mới chịu yên tĩnh .
Tô Diên cảm thấy, ánh mắt hờ hững lướt qua như thể đang chế nhạo .
"Anh xuống xe cho , đây là xe của , ông đây thích cho , thấy đang bẩn ghế xe của đấy."
Cuối cùng Tô Diên bế Tiểu Noãn Noãn chạy vòng quanh xe đuổi với Tần Bác Khanh.
Giáo sư Tần cảm thấy tay mà ngứa ngáy thế , nhịn!
Ngón tay Tần Bác Khanh khẽ đẩy gọng kính của .
Đột nhiên đó thấy lỗ, cãi với tên Tô trẻ con gì !
Tần Bác Khanh đưa tay phủi phủi hai cái đầy ghét bỏ chỗ tay Tô Diên chạm .
Cái nhóc con nào đó bám ghế xe, chớp chớp đôi mắt to xinh , lén lút gửi một nụ hôn gió cho Tần Bác Khanh.
Tần Bác Khanh: "..."
Hai lớn cuối cùng cũng đ.á.n.h , chỉ là khi Tần Bác Khanh hôm nay sẽ đến nhà , Tô Diên bắt đầu lên mặt kiêu ngạo.
Tần Bác Khanh chẳng buồn thèm liếc mắt lấy một cái, cùng Giang Cẩm Thành chui tớn ghế .
Tiểu Bạch Bạch thấy Giang Cẩm Thành, nhận quen.
Thế là nó tiến gần dụi dụi một cái coi như lời chào hỏi.
Giang Cẩm Thành cũng mỉm xoa đầu nó, Tiểu Noãn Noãn lạch bạch chạy tới, cùng Giang Cẩm Thành vuốt ve lông sói.
"Cẩm Thành Ca Ca, chúng đến nhà Ba Tô Diên nè."
---