Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 194: Lịch sử đen tối của Mục Thâm

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:38:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đó, thấy tin nhắn của Tô Diên.

 

Những ngón tay thon dài của Tần Bác Khanh lướt trong album ảnh một vòng, dừng ở tấm hình chụp Tinh Tinh lúc đang ngủ bò cách đây lâu.

 

Anh gửi tấm ảnh đó nhóm.

 

Chẳng là khoe con thôi , như ai bằng.

 

Tô Diên: 【Hình ảnh】

 

Tô Diên: 【Gớm nhỉ, cũng .】

 

ảnh của là chụp lén lúc Noãn Đoàn T.ử ngủ say giường.

 

Tần Bác Khanh: 【Của , Đoàn T.ử ngủ mới chụp.】

 

Tô Diên: 【...】

 

Tần Bác Khanh nhướn mày, thể khiến tên hớn hở thế , lẽ nào trong nhóm cãi thắng Mục Thâm ?

 

Mục Thâm mà cũng thua , chuyện xem khá thú vị đây.

 

Nếu chỉ xét ảnh chụp lúc ngủ, Tần Bác Khanh thắng.

 

Nếu kỹ hơn, thể thấy khi Mục Thâm gõ chữ gửi tin nhắn, bàn tay đó run rẩy.

 

Tô Diên: 【...

 

Chẳng ông nhảm !】

 

Tô Diên: 【Hình ảnh】【Hình ảnh】

 

Tần Bác Khanh: 【Phụ nữ của con nhiều lắm, thiếu một "đại lão giả gái" như ông .】

 

Tô Diên hạng dễ dàng nhận thua ?

 

Rõ ràng là .

 

Tô Diên: 【 sẽ mua một con cáo, đặt tên là Tần Bác Khanh, mỗi ngày nhốt l.ồ.ng, tâm trạng vui thì cho miếng cơm, tâm trạng vui sẽ vặt sạch lông ông!

 

Biến ông thành một con cáo trụi lông cho ông hết đắc ý!】

 

Cùng lắm là mặc đồ nữ chạy thẳng ngoài, chỉ cần chạy nhanh thì ba sẽ bắt .

 

Tô Diên: 【 chẳng ngại mặc thêm nữa , mặc thì cũng mặc , sợ!】

 

Mục Thâm: 【Ông lấy tấm hình đó ở !】

 

Mục Thâm phiên bản ba tuổi đôi mắt to, mặt vẫn còn nét bụ bẫm của trẻ con, mặc một chiếc váy nhỏ, gương mặt nhỏ nhắn đanh , đôi môi mím c.h.ặ.t vẻ rõ ràng là đang vui.

 

Đầy đầu là dấu chấm hỏi.

 

Quan trọng nhất là rõ tình hình với ba , việc Tô Diên giả gái loạn ở trường, chỉ cần giải thích với ông cụ một tiếng là xong, tránh để ông cụ vui mừng hụt.

 

Mục Thâm: 【...

 

Lại phát bệnh ?】

 

Tô Diên: 【Ông còn siêu hơn , ông mặc váy từ hồi bé tí cơ mà, bằng , bằng ha ha ha...

 

Cười c.h.ế.t mất.】

 

Tô Diên tranh thủ lúc Tần Bác Khanh thể trò chuyện mà tha hồ loạn.

 

, đứa trẻ trong ảnh chính là Mục Thâm lúc ba tuổi, buộc hai cái b.í.m tóc nhỏ đáng yêu, mặc một chiếc váy hồng phấn xinh xắn.

 

Mục Thâm: 【Thu hồi ngay!】

 

Tần Bác Khanh ngẩn , mấy chữ điện thoại, chuyện xảy từ bao giờ ?

 

Cây b.út trong tay Mục Thâm bóp gãy đôi, mặt đen như nhọ nồi.

 

Lúc Tô Diên tình cờ thấy những tấm ảnh ở chỗ Mẹ Mục, đến phát điên.

 

Tần Bác Khanh cầm điện thoại, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tần Bác Khanh: 【Nếu , hãy ghép cái đầu bên cạnh đứa trẻ thành một cục lông xù , cho nó thuận mắt một chút.】

 

Hơn nữa chuyện chỉ cần ba quen là , còn , khả năng tiếp nhận khi còn mạnh hơn , bà còn bắt mặc đồ nữ mua sắm cùng chừng.

 

"Tới đây tới đây, xem đây là ai nào, thấy quen quen ."

 

Tô Diên: 【Có giỏi thì ông cứ mà mách họ , tới , cùng tổn thương, ai sợ ai nào!】

 

Thư ký Kim khép nép đôi tay, mắt mũi, mũi tim, nhưng trong lòng thì tò mò c.h.ế.t.

 

Tổng giám đốc thấy cái gì mà dọa đến mức cơ chứ.

 

Tần Bác Khanh: 【Ghép đầu ch.ó cũng đấy.】

 

Thế là tung một loạt ảnh của Tinh Tinh, nào là ảnh nhóc con cầm cuốc nhỏ trồng rau, ảnh ăn kẹo, ảnh rửa mặt, còn cả ảnh và Noãn Đoàn T.ử mặc đồ đôi.

 

Tần Bác Khanh: 【Vả ...

 

Ông sợ ba ông ?】

 

Tần Bác Khanh: 【Có cần chụp cho ông một tấm ảnh để kỷ niệm ?】

 

Tần Bác Khanh: 【Cho nên, dù ông khoe khoang thì vẫn là đang khoe con gái của thôi, ảnh đấy, chỉ phiền ông đừng chụp cả mặt .】

 

"Khụ khụ khụ..."

 

Tô Diên kéo Đoàn T.ử gần, cho cô bé xem mấy tấm ảnh đó, hơn nữa còn hào phóng cho Tần Bác Khanh xem cùng.

 

Nhìn thấy ảnh, Tần Bác Khanh: "..."

 

Nghe Tinh Tinh gọi là em gái nhỏ, Tô Diên càng khoái chí hơn.

 

Tô Diên: 【Ông xem, ha ha ha...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-194-lich-su-den-toi-cua-muc-tham.html.]

Mỗi nửa ngày, thật sự nhịn nổi.】

 

Thư ký Kim và Lý Ngạn đồng loạt rùng một cái.

 

Mục Thâm: "..."

 

Tô Diên: 【Xem đây là ai nào!

 

Có thấy quen mắt lắm hả ha ha ha!!】

 

Tô Diên: 【Xì!

 

Còn tự luyến hơn cả nữa.】

 

Tinh Tinh: "???"

 

Gương mặt tuấn tú của Mục Thâm ho đến đỏ bừng, mà còn là sặc nước miếng của chính .

 

Rắc...

 

Tô Diên trợn tròn mắt, hừ...

 

tên sợ ?

 

Tô Diên: 【Ông sợ ?】

 

Tần Bác Khanh nheo mắt .

 

Hai cãi trong nhóm một lúc thì cuộc gọi của Mục Thâm và Tinh Tinh cũng kết thúc.

 

Sau đó, Noãn Đoàn T.ử ôm điện thoại hớn hở gọi cho Tần Bác Khanh.

 

mà...

 

vô cùng đáng yêu.

 

"Ha ha ha..." Tô Diên gỡ miếng mặt nạ mặt xuống, giường ôm bụng dứt, nước mắt cũng trào quá nhiều.

 

Lượng ảnh lưu trữ của vẫn còn đủ.

 

Trong văn phòng của Mục Thâm, một tràng ho dữ dội vang lên, thư ký Kim vội vàng rót cho một ly nước.

 

Tinh Tinh tròn mắt tấm ảnh, gương mặt nhỏ đầy vẻ thắc mắc.

 

Tần Bác Khanh khẽ ho một tiếng che miệng, gọng kính, đôi mắt thoáng hiện ý .

 

Tần Bác Khanh thấy cuộc gọi từ nhóc con nhà , mắt hiện lên tia , liền mặc kệ Tô Diên mà bắt máy điện thoại của con gái.

 

Tần Bác Khanh: "..."

 

"Ba ơi, em gái nhỏ là ai ạ?" Giọng sữa ngọt ngào của Tinh Tinh mang theo vẻ hoài nghi.

 

Anh hít một thật sâu, ép bản những tấm ảnh coi là lịch sử đen tối điện thoại nữa.

 

Tô Diên: 【Không thu, giỏi thì ông tới mà đ.á.n.h , lêu lêu...】

 

Tô Diên đợi một lúc lâu thấy Tần Bác Khanh lên tiếng, lập tức gửi nhóm một hình ảnh chống nạnh ngạo mạn.

 

Mục Thâm xem hết lịch sử trò chuyện của hai họ, kể cả tin nhắn đầu tiên về .

 

Tần Bác Khanh: 【Ảnh lưu , sẽ photoshop xong gửi cho ông, hợp với ông đấy.】

 

Tô Diên: 【Ha ha ha...

 

thắng , Tần Cáo chắc là vì thua nên hổ dám gì, thế là chuồn thẳng chứ gì!】

 

Tinh Tinh lo lắng với vẻ mặt ngạc nhiên: "Ba ơi, ba thế ạ?"

 

Mục Thâm: 【...

 

Nhạt nhẽo.】

 

Tô Diên: 【Đồ ch.ó!

 

Ông dám ghép thử xem, lão t.ử đây từng giả gái đấy.】

 

Tần Bác Khanh giật giật khóe mắt, đúng là, việc gì cũng thể .

 

Thua ...

 

Tô Diên: 【...】 mmp

 

Tô Diên: 【Ông tin sẽ ghép ông thành ch.ó !】

 

"Phụt..."

 

Tô Diên: 【Ông mới bệnh !

 

cãi , giờ ông đây đang rảnh, tiếp ông tới cùng luôn.】

 

Chẳng trách...

 

Tức c.h.ế.t mất, nhưng đúng là hiện giờ thể đ.á.n.h !

 

Mắt thấy tâm phiền, Mục Thâm tắt điện thoại, trong mắt như đang tích tụ một cơn bão.

 

Muốn cùng tổn thương chứ gì, , Tô ba tuổi, ông cứ đợi đấy cho .

 

Tần Bác Khanh: 【Đứa trẻ đó là con gái của ai.】

 

Làm nhỉ...

 

"Đây là ba Mục Thâm của con lúc nhỏ đấy." Là lịch sử đen tối đó...

 

Tinh Tinh há hốc mồm kinh ngạc, "em gái nhỏ" là ba Mục Thâm ??

 

Noãn Đoàn T.ử ôm lấy điện thoại, gương mặt nhỏ nhắn chăm chú quan sát, ...

 

" là ba thật nè!!"

 

 

Loading...