Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 195: Con gái tôi, cháu nội ông

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:38:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặc dù lúc nhỏ và khi lớn lên khác biệt, nhưng vẫn thể nhận nhiều nét tương đồng, đặc biệt là cái vẻ mặt đanh đầy nghiêm túc .

 

Ba bây giờ trông ngầu và trai, nhưng ba trong ảnh thì đáng yêu vô cùng!

 

Noãn Đoàn T.ử ôm điện thoại của Tô Diên hì hì.

 

"Lúc nhỏ ba đáng yêu quá , cũng đáng yêu y như Tinh Tinh .

 

Ba Tô Diên ơi, lúc nhỏ ba trông thế nào ạ?"

 

Đoàn Đoàn Tô Diên với vẻ mặt đầy mong đợi.

 

Nụ mặt Tô Diên cứng đờ, vẻ tự nhiên sờ mũi .

 

"Cái ba cũng nữa, ảnh hồi nhỏ ba cũng giữ tấm nào cả."

 

Anh về bảo giấu hết đống ảnh đó mới !

 

Noãn Đoàn T.ử khẽ "ồ" một tiếng đầy thất vọng, dời tầm mắt sang Giáo sư Tần.

 

Tần Bác Khanh: "..."

 

Tần Bác Khanh lắc đầu: "Không , là con ruột, chỉ là...

 

chút ngoài ý ."

 

Tần Bác Khanh dường như lường , ngay khoảnh khắc thốt câu đó, kịp né tránh.

 

Lão quản gia bưng khay tới, đặt mặt mỗi một chiếc tách bằng gốm T.ử Sa, rót đó thứ xanh tỏa hương thơm thanh khiết.

 

Ông lão: "Khụ khụ khụ..."

 

"Ồ?"

 

Tần Bác Khanh đối diện, mấp máy môi thốt vài chữ.

 

Quản gia mở cửa, một ông lão tinh mặc bộ đồ Đường bước từ bên ngoài.

Ông lão đeo kính, tuy tóc bạc trắng nhưng dáng vẫn thẳng tắp, quần áo là lượt phẳng phiu.

 

Ông cầm một cuộn tranh, mặt nở nụ hiền từ, bước thong thả, mang vẻ thung dung tự tại.

 

Cả ông toát lên phong thái của một vị giáo sư đại học đức cao vọng trọng, một bậc trưởng bối vô cùng nhã nhặn, nho nhã.

 

Tần Bác Khanh buông điện thoại và cuốn sách trong tay xuống, dậy bước ngoài đón.

 

“Về đó ?”

 

Ông lão thấy Tần Bác Khanh, nụ mặt càng thêm chân thực.

 

Tần Bác Khanh tự nhiên đỡ lấy cánh tay ông, biểu cảm mặt tuy vẫn nhạt nhưng thấp thoáng thể nhận sự mềm mỏng hơn thường ngày.

 

Anh đỡ ông lão, hai sải bước nhịp nhàng, chậm rãi về phía đình nghỉ mát gốc cây đại thụ trong vườn.

 

Con ch.ó lớn lông vàng vui vẻ sủa lên hai tiếng: “Gâu gâu!”

 

Nó là giống ch.ó Labrador, tính tình hiền lành, thấy Tần Bác Khanh liền thè lưỡi chạy tới, dùng cái đầu lông xù cọ cọ tay , đuôi vẫy càng thêm nhiệt tình, thỉnh thoảng phía cổng chính.

 

Ông lão xuống, Tần Bác Khanh đối diện chiếc bàn tròn.

 

“Bác Khanh về gọi điện cho ba.”

 

“Vâng.” Tần Bác Khanh đáp một tiếng, ánh mắt thu về.

 

“Con Phong Thành lâu thế , ?

 

Bác con kéo con cho ?”

 

“Bác thực sự con ở , con cũng sẽ ở , nhưng vì nguyên nhân từ bác.”

 

Ông thổi nóng chén xanh trong tay, chậm rãi nâng tay nhấp một ngụm.

 

“Chuyện , con thưa với ba từ từ.”

 

“Thế ?

 

Con cam tâm tình nguyện ở Phong Thành, ba rốt cuộc là điều gì khiến con hứng thú lớn đến thế.”

 

Tần Bác Khanh hạ chén xuống, ngay ngắn thong thả, ông lão đối diện chậm rãi mở lời.

 

“Con gái con, cháu nội của ba.”

 

Tần Chi Nhai, luôn điềm tĩnh, tự nhận trải qua bao sóng gió cuộc đời, tâm tính mài giũa đến mức gặp chuyện gì cũng thất sắc, xong liền phun thẳng ngụm trong miệng ngoài.

 

“Phụt...”

 

Vì cha con hai đều là những kính trọng tại Thanh Đại, hơn nữa Tần Bác Khanh dù tuổi còn trẻ tôn xưng là giáo sư, nhưng để dễ phân biệt, sinh viên Thanh Đại thường gọi Tần Chi Nhai là Lão giáo sư, còn Tần Bác Khanh là Giáo sư Tần.

 

May , ngụm Lão giáo sư phun rơi trúng Tần Bác Khanh, vị Giáo sư Tần trẻ tuổi vẫn sạch sẽ tinh tươm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-195-con-gai-toi-chau-noi-ong.html.]

Lão quản gia bên cạnh cũng sững sờ Tần Bác Khanh một cái, nhưng ông nhanh ch.óng phản ứng , vội vàng rút khăn giấy lau miệng cho ông lão.

 

“Khụ khụ khụ...” Tần Chi Nhai ho đến đỏ cả mặt, Tần Bác Khanh bước tới vỗ lưng cho ông.

 

“Ba uống một ngụm cho nhuận họng .”

 

Tần Chi Nhai xua tay liên tục, một lúc mới dịu .

 

Lão quản gia rót cho ông một ly nước ấm.

 

Uống nước xong, Tần Chi Nhai mới cảm thấy đỡ hơn nhiều.

 

ông quên kẻ tội đồ gây chuyện .

 

“Bác Khanh, con cái gì?

 

Nói cho ba nữa.”

 

Tần Bác Khanh vội trả lời mà cầm lên nhấp một ngụm nhỏ.

 

Giọng êm tai mà thản nhiên: “Ba quả thực lầm .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Con gái con, cháu nội của ba.”

 

Tần Chi Nhai chắc chắn nhầm, sự xúc động trong mắt càng mãnh liệt hơn.

 

Ông chộp lấy cánh tay Tần Bác Khanh, ánh mắt đầy kỳ vọng và căng thẳng, bàn tay nắm lấy tay Tần Bác Khanh vô thức siết c.h.ặ.t .

 

“Cháu...

 

cháu nội ba?

 

Thật ?

 

Không con đến Phong Thành nhận nuôi đấy chứ?”

 

Tần Bác Khanh vỗ vỗ tay ông, ý bảo ông thả lỏng.

 

“Không , là con ruột.”

 

Anh thẳng lên, trực tiếp phủ nhận: “Con cũng nhận nuôi.”

 

Tần Chi Nhai , cả căng thẳng: “Chuyện ngoài ý gì?

 

xảy chuyện gì ?

 

Đứa bé ?

 

Sao cùng con tới đây?

 

Mẹ đứa bé , gia đình vấn đề gì ?”

 

Ông lão liên tiếp tung hàng loạt câu hỏi.

 

Tần Bác Khanh: “...

 

Không , đứa nhỏ , gia đình cũng vấn đề gì, và...

 

cũng .”

 

“Ồ, ...

 

.

 

đúng, cái gì gọi là ?

 

Chẳng lẽ đứa bé...”

 

Lời phía ông , nhưng Tần Bác Khanh đoán .

 

“Mẹ đứa trẻ c.h.ế.t, thì vẫn còn là chuyện khác.”

 

“Ba càng , càng thấy hồ đồ .”

 

Vị Lão giáo sư vốn luôn thông minh, giờ phút đầu óc xoay kịp.

 

Tần Bác Khanh: “...

 

Có cần gọi bác sĩ gia đình đến xem qua ạ?”

 

Anh ấn ông xuống, bảo quản gia bày bàn cờ lên.

 

“Vừa đ.á.n.h cờ .”

 

Thế là, hai cha con bắt đầu đối dịch trong đình.

 

Tần Bác Khanh chậm rãi kể việc gặp Tinh Tinh như thế nào, thế của cô bé , và cả việc nhóc con chỉ một là cha.

 

Ván cờ đ.á.n.h đến cuối cùng, Lão giáo sư chẳng còn tâm trí mà hạ quân nữa, đương nhiên là thua trắng tay.

 

 

Loading...