Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 197: Ngáo Husky và Tiểu Bạch Bạch

Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:38:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Đó là sói ." Tô Diên vỗ vỗ đầu Tinh Tinh.

 

"Là ch.ó đấy."

 

"Ấy c.h.ế.t, phía , dừng mau Cẩu T.ử ơi á á á!!"

 

Tô Diên một tay bế Tinh Tinh, một tay xách Tiểu Bạch Bạch nhanh ch.óng lách sang bên cạnh.

 

Con ch.ó lớn cao đến thắt lưng phanh gấp dừng , chủ ván trượt phía nó kéo cũng vội vàng điều khiển ván trượt dừng .

 

Ngáo Husky ngoáy đuôi tít mù, đôi tai rung rung mấy cái, thè lưỡi , đôi mắt chằm chằm Tiểu Bạch Bạch đang Tô Diên xách trong tay.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tiểu Bạch Bạch cụp đuôi vùng vẫy mấy cái, treo lơ lửng trung với vẻ mặt cảm xúc con ch.ó to hơn gấp nhiều .

 

Trần Thần nhảy xuống khỏi ván trượt, vội vàng cúi chào xin mấy , miệng liên tục dùng tiếng Anh để tạ .

 

"Thật sự vô cùng xin , Cẩu T.ử nhà các vị sợ hãi chứ?"

 

Tô Diên liếc đương sự một cái: "Biết tiếng Trung thì đừng b.ắ.n tiếng Anh nữa."

 

Trần Thần kinh ngạc Tiểu Bạch Bạch, hỏi Tô Diên: "Con ch.ó của là giống gì ?"

 

Tinh Tinh: "..."

 

Được , đúng là giống sói cho lắm.

 

Nếu là sói, trừ khi gặp Lang Vương mới phục xuống thể hiện sự phục tùng, còn những con sói khác nếu dám vỗ chúng một cái, chúng sẽ lao c.ắ.n ngay.

 

Chứ giống như thế , một con sói nhỏ hơn bao nhiêu đ.á.n.h cho mà dám phản kháng, trái còn sợ hãi lùi bước đất lăn lộn ăn vạ.

 

Trần Thần mặt cảm xúc buông dây dắt .

 

ch.ó cậy gần chủ, nó vẫn còn thể oai một chút.

 

Ngáo Husky: "!!!"

 

Ừm, giống vẻ dọa sợ chút nào.

 

Trần Thần vội vàng chạy xem con "chó con" nhà .

 

Ừm, mũi một vết răng nhỏ, sâu.

 

Còn về hai cái tát , Trần Thần chẳng những thương xót mà trái còn bật .

 

Mày thế tao khó giải quyết lắm đấy.

 

"Chó lớn đau nhé." Bàn tay nhỏ của Tinh Tinh xoa xoa đầu con ch.ó lớn, nhận , oa...

 

mềm quá mất.

 

Đuôi của nó dựng thẳng lên luôn.

 

"Gâu!"

 

Cẩu Tử: "..."

 

Tiểu Bạch Bạch lườm một cái hung dữ, giơ vuốt , "xoẹt" một cái xòe móng sắc lẹm.

 

Trần Thần kinh ngạc Tiểu Noãn Noãn.

 

"Không , mà."

 

Mắt Trần Thần trợn ngược lên vì kinh ngạc.

 

Tiểu Bạch Bạch chằm chằm cái đầu to đang tiến gần, giơ vuốt tát liên tiếp hai cái trái .

 

Mọi ai nấy đều việc riêng, Trần Thần liền vẫy tay chào tạm biệt họ.

 

Thế nhưng khi , con ch.ó kéo thế nào cũng chịu nhúc nhích, tiếng sủa hùng hổ, bộ sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào.

 

Thực cô bé đang suy nghĩ xem xin trai thế nào.

 

Tinh Tinh xoay ôm lấy đầu sói của Tiểu Bạch Bạch, mặt nhỏ nghiêm túc giải thích: "Tiểu Bạch Bạch, Tinh Tinh vẫn thích bạn nhất mà.

 

Mình chỉ xoa lông nó một chút để an ủi thôi, dù nãy nó cũng bạn đ.á.n.h mà."

 

Ngáo Husky lập tức nhụt chí, nó trái , ngậm sợi dây dắt đưa cho chủ , đó mặt chủ nhân, cũng bày vẻ hung dữ về phía Tiểu Bạch Bạch.

 

"Chát chát..."

 

"Không dọa chứ?

 

Con ch.ó nhà hình to lớn dọa thế thôi, thực c.ắ.n ."

 

Tuy còn nhỏ nhưng khí thế hội tụ đủ sự dũng mãnh của loài sói, chẳng hề kém cạnh so với kích cỡ của Ngáo Husky.

 

Trần Thần xua tay bận tâm, con ch.ó nhỏ đó thì bao nhiêu lực cơ chứ, vết răng mũi cũng mờ.

 

Thế là thong thả đáp một câu: "Cũng tàm tạm."

 

Tinh Tinh hiện giờ khá hứng thú với con ch.ó trông giống sói , nên bước đôi chân ngắn lạch bạch tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-197-ngao-husky-va-tieu-bach-bach.html.]

Sao bạn thể sờ đầu con ch.ó khác ngay mặt cơ chứ!!

 

Đoàn T.ử nhà mấy ông bố lận mà, bất cứ ai một tờ giấy phép là xong ngay, dù nuôi thêm vài con nữa cũng chẳng thành vấn đề.

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang dội, Ngáo Husky lùi thoăn thoắt, lăn một vòng đất, lấy vuốt ôm mũi rên rỉ, đôi tai cụp xuống trông t.h.ả.m hại vô cùng.

 

Con Cẩu T.ử đúng là kịch sĩ nhập tâm, cứ diễn một trận mới cam lòng.

 

Người giàu đúng là đẳng cấp khác hẳn.

 

Đánh xong vẫn hả giận, nó còn há miệng đớp một cái lên mũi con ch.ó .

 

"Gâu gâu!!"

 

Nó thậm chí còn phục xuống bò về phía một chút, chẳng thèm để ý đến chủ nhân nữa, thè lưỡi , áp sát Tinh Tinh hơn, cái đầu đung đưa cọ tới cọ lui tay cô bé, trông vẻ hưởng thụ.

 

Quay đầu , sen nhà lưng mất .

 

Tô Diên thả Tiểu Bạch Bạch xuống đất, nhóc con rũ rũ bộ lông, kẻ đối diện trông giống sói mà tính cách chẳng giống sói chút nào bằng ánh mắt vô cùng khinh bỉ.

 

"Á!!"

 

Thấy một đứa trẻ nữa, đương sự càng thêm ngại ngùng gãi đầu.

 

Ngáo Husky hít hít mũi, ngửi mùi hương Tinh Tinh, cái đuôi phía ngoáy lên vui sướng.

 

Tiểu Bạch Bạch hú lên một tiếng, Cẩu T.ử liền vội vàng , kẹp đuôi chạy thục mạng, phía m.ô.n.g như thứ gì đó đáng sợ đuổi theo , đ.â.m sầm sen nhà nó.

 

Câu dứt, bỗng cảm thấy một cái đầu to lớn ghé gần.

 

Tiểu Bạch Bạch thấy Tinh Tinh sờ đầu con ch.ó khác, lập tức cảm thấy còn yêu thương nữa, ánh mắt tổn thương Tinh Tinh một cái.

 

Tô Diên tiểu Đoàn T.ử nhà , nhóc con chẳng những sợ hãi mà trái còn hào hứng con ch.ó lớn.

 

Ngáo Husky...

 

sợ đấy.

 

Sói...

 

sói!??

 

"Ha ha ha...

 

Cẩu Tử, mày cũng ngày hôm nay!"

 

Tinh Tinh dùng giọng sữa ngọt ngào trả lời Tô Diên: "Tiểu Bạch Bạch là ch.ó , là sói con đấy ạ."

 

Tô Diên ưỡn n.g.ự.c, vô cùng kiêu ngạo: "Đoàn T.ử nhà vốn lòng đám thú nhỏ, bất kể là mèo ch.ó, chỉ cần thấy Đoàn T.ử nhà cứ sấn sổ bên cạnh con bé thôi."

 

Sau đó với Tô Diên: "Cẩu T.ử nhà vẻ thích nhóc con nhà ."

 

Tiểu Bạch Bạch chạy tới, c.ắ.n lấy vạt áo nhỏ của Tinh Tinh, ánh mắt ủy khuất cô bé, miệng phát những tiếng gừ gừ trầm thấp.

 

"Anh ơi, con ch.ó chứ ạ?"

 

Sao hả, còn xử lý tiếp đúng .

 

Cẩu T.ử đang sủa dở, ơ...

 

dây dắt lỏng thế .

 

Trần Thần Tô Diên bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

 

"Gâu gâu..." Ngáo Husky cũng sán gần, vẫn sờ đầu thêm cái nữa.

 

Trần Thần mừng rỡ Tô Diên và Tinh Tinh: "Các Hoa , quá ."

 

Tô Diên hất cằm: "Người khác , nhưng Đoàn T.ử nhà thì thể."

 

Ai thèm sợ bạn chứ, to thế !

 

Oai phong thế , mà sợ một con ch.ó con !

 

"Hú..." Tiểu Bạch Bạch nhảy khỏi lòng Tinh Tinh, ngửa cổ hú lên một tiếng sói gọi tiêu chuẩn, đó bày tư thế hung mãnh, giống như thấy con mồi chuẩn tấn công.

 

"Không chứ, đừng lừa nha, trong nước nuôi sói ?"

 

Trần Thần xô lảo đảo một cái, xuýt xoa, túm lấy con ch.ó nhà mà vò đầu bứt tai.

 

"Không lúc nãy mày hùng hổ lắm !

 

Có giỏi thì đ.á.n.h một trận với , chạy về đây gì, định mưu sát chủ nhân đấy hả?

 

Không to xác thế nào , mày đ.â.m thế ngộ nhỡ tao ngã xuống đất hủy dung thì tao bảo mày , hôm nay mày đừng hòng cơm ăn!"

 

Cẩu T.ử bệt đất, sen nhà với vẻ mặt vô tội, rên rỉ dùng vuốt gạt tay đương sự , đó ngậm dây xích đặt tay sen, bắt đầu tung tăng chạy nhảy.

 

Trần Thần vội vàng nhảy lên ván trượt, vẫy tay chào Tô Diên và những khác.

 

---

 

 

Loading...