Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 198: Là sư phụ ạ
Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:38:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi dắt Tiểu Bạch Bạch dạo về, Tinh Tinh tiếp tục luyện quyền và học thuộc cuốn sổ tay sư phụ để , còn Tô Diên thì ngủ bù.
Trên ghế sofa ở phòng khách, Tinh Tinh khoanh đôi chân ngắn ngủn, tay ôm cuốn sách, Tiểu Bạch Bạch chạy bộ về ăn xong thì sấp bên cạnh.
Đang lúc miệng nhỏ lầm bầm học bài thì điện thoại của cô bé vang lên.
"Là sư phụ ạ."
Đôi mắt to của Noãn Đoàn T.ử cong như vầng trăng khuyết nhỏ sáng lấp lánh, trông vô cùng xinh xắn đáng yêu.
"Sư phụ."
Ôm điện thoại, Tinh Tinh màn hình, ngọt ngào gọi một tiếng.
Kỷ Uyên mỉm đáp , ôn tồn hỏi.
"Tinh Tinh đang gì đấy?"
"Sư phụ ơi, Tinh Tinh đang học thuộc bài ạ.
Những thứ sư phụ gửi con đều nhận hết , các ba thích những con b.úp bê nhỏ sư phụ khắc."
"Sư phụ mau hạ tay xuống ạ, cứ giơ như mãi mỏi lắm."
Người đó nâng cánh tay, những ngón tay thon dài như ngọc lộ , con chim nhỏ nhẹ nhàng đậu xuống ngón tay đương sự.
Tinh Tinh phồng má tức giận con chim nhỏ .
Người đó đây nhóc tì qua rằng cô bé sẽ cùng Tô Diên sang nước M.
Mặc dù gia đình dọn dẹp sạch sẽ, nhưng trai và ba của Kỷ Uyên mới tỉnh , vẫn cần ít thời gian để hồi phục. Trước khi họ khỏe hẳn, gia đình vẫn cần một đó gánh vác.
Kỷ Uyên khẽ cử động ngón tay, chú chim Tiểu Bàn vốn đang chút buồn ngủ lập tức vỗ cánh phạch phạch, đôi mắt nhỏ linh động Kỷ Uyên.
Kỷ Uyên tao nhã thong thả bước những bậc thang đá giữa rừng, thỉnh thoảng cây vang lên tiếng chim hót lảnh lót.
Kỷ Uyên giơ tay, di chuyển ngón tay đang nhóc con từ mặt sang bên vai, đầu ngón tay khẽ chạm nhẹ vai, cất giọng ôn hòa.
Đôi mắt Kỷ Uyên mang theo nét dịu dàng.
Con chim nhỏ thấy đó, chẳng những sợ hãi mà còn bay quanh một vòng, dường như đang tìm chỗ để đậu xuống.
Noãn Đoàn T.ử "ồ" một tiếng đầy thất vọng, nhưng sự hụt hẫng đó cũng chỉ thoảng qua, cô bé tiếp tục trò chuyện với sư phụ.
Noãn Đoàn T.ử thích kể cho sư phụ những chuyện xảy xung quanh .
Sư phụ nhà đúng là sư phụ nhất, nhất đời .
Noãn Đoàn T.ử nâng gương mặt nhỏ, hai má phúng phính, đôi mắt đen trắng rõ ràng vẫn cứ chằm chằm chú chim Tiểu Bàn đang ngón tay xinh của sư phụ.
Nhóc con đó với ánh mắt đầy mong đợi.
Tuy nhiên, chỉ cần Tiểu Noãn thể bình an vô sự thì điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Ít nhất thì bây giờ đó vẫn thể liên lạc với cô bé qua điện thoại, dù ở cùng một nơi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Kỷ Uyên vận bộ đồ cổ trang dài màu nguyệt nha.
Có lẽ do ở trong chùa lâu nên đó vẫn thích mặc những chiếc áo choàng trắng dài.
Tất nhiên, đó là tăng bào, bởi vì dù cũng trở về , mặc tăng bào nữa thì chút phù hợp.
Kỷ Uyên Tiểu Noãn với ánh mắt nhu hòa: "Con đấy, cứ nghĩ sư phụ yếu đuối quá.
Cơ thể sư phụ , hiện giờ , bế Tiểu Noãn lên núi cũng chẳng thành vấn đề ."
Kỷ Uyên buồn chú chim Tiểu Bàn ngón tay , dịu giọng : "Hiện giờ gì cho mi ăn nhé."
Có lẽ vì Kỷ Uyên mang một luồng khí tức thiện, chú chim nhỏ lông xanh bụng trắng mập mạp thế mà vỗ cánh, kêu "chiu chiu" sà xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-198-la-su-phu-a.html.]
Tiểu Noãn cũng thấy chú chim nhỏ qua màn hình, đôi mắt cô bé sáng rực lên, nhưng cô bé dám phát tiếng động vì sợ sẽ chú chim giật bay mất.
"Chiu chiu?" Chú chim Tiểu Bàn màu trắng kêu lên hai tiếng, nghiêng cái đầu nhỏ đầy lông tơ ngắm nghía đang nâng đỡ .
Tiểu Noãn nhiều chuyện với Kỷ Uyên, suốt dọc đường qua điện thoại, cô bé đồng hành cùng Kỷ Uyên hết cánh rừng sơn cước .
Khi lên tới đỉnh núi, vầng trán trắng ngần của Kỷ Uyên lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.
"Chiu chiu..." Con chim kêu lên một tiếng, cúi đầu, cái mỏ ngắn mổ nhẹ hai cái ngón tay Kỷ Uyên, thản nhiên thụp xuống.
Ngón tay Kỷ Uyên rõ ràng từng đốt, trắng muốt như bạch ngọc khẽ nâng lên, động tác hư ảo như gõ nhẹ ch.óp mũi Tiểu Noãn một cái.
Người đó khẽ , tiếng vang lên giữa rừng xanh thật trong trẻo, êm tai.
Khóe môi Kỷ Uyên nở nụ ôn hòa, đó tất nhiên Tiểu Noãn đang nghĩ gì, nhưng hiện giờ thì vẫn .
"Lên vai nào."
"Đồ tiểu quỷ lanh lợi, sư phụ hiện giờ thể về .
Con bây giờ còn nhỏ, chỉ cần ghi nhớ hết các loại thảo d.ư.ợ.c đó là .
Đợi đến khi con bắt đầu lớp một, sư phụ sẽ dạy con những thứ khác.
Trong sách chỗ nào hiểu thì cứ hỏi, học thuộc xong cũng đừng bỏ bê, kiến thức cần củng cố liên tục mới thể khắc sâu ấn tượng ."
Lúc Kỷ Uyên đang chậm rãi dạo trong khu rừng thuộc lâu đài của gia đình , tản bộ Noãn Đoàn T.ử chuyện, tâm trạng đó .
Tiểu Noãn thích nhất là sư phụ chuyện, giọng ôn nhu mang theo cảm giác thanh thoát, giống như đang khẽ hát một khúc ca .
Người đó vẫn như đây, mỗi ngày đều dành thời gian để rèn luyện thể.
Trước Tiểu Noãn bên cạnh, lúc nào cũng giọng non nớt hỏi han đủ thứ chuyện, giờ đây, địa điểm đổi, bên cạnh cũng còn Noãn Đoàn T.ử bầu bạn, lúc mệt cũng chẳng đứa trẻ nào hì hục chạy tới lau mồ hôi, bưng cho đó nữa.
Chú chim nhỏ nghiêng đầu một cái, cũng chẳng hiểu gì .
Cô bé sư phụ mệt , dù là loài lông mướt đáng yêu cũng .
Và Kỷ Uyên rõ ràng cũng là một lắng tuyệt vời, đó chăm chú, thỉnh thoảng mới đáp một câu, nhưng bao giờ ngắt lời cô bé, khiến Tiểu Noãn cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
"Thích là , Tiểu Noãn hiện giờ đang ở nước M ?"
Kỷ Uyên vội thúc giục, chú chim Tiểu Bàn kêu chiu chiu hai tiếng, vẫn nhảy nhót leo lên vai đó.
Hơn nữa, những kẻ nhòm ngó tài sản của gia tộc Kỷ Uyên chỉ mỗi nhà , đám quý tộc bề ngoài hào nhoáng đó thực chất vô cùng tham lam.
Hiện giờ đó phép sai dù chỉ một bước, nếu bất cứ lúc nào cũng thể bầy dã thú tham tàn lao c.ắ.n xé.
Kỷ Uyên thu tay , tiếp tục bước về phía .
Khi ngang tán cây, một chú chim nhỏ mập mạp nghiêng đầu Kỷ Uyên đang bên .
Tiểu Noãn gật đầu: "Vâng ạ, Ba mới cùng Tiểu Noãn chạy bộ về đó, giờ Tiểu Noãn đang sách nè.
Sư phụ, cuốn sổ tay sư phụ đưa con thuộc hơn một nửa , sẽ sớm thuộc hết thôi ạ."
Vạt áo dài chấm gót khẽ tung bay theo từng bước chân, bóng hình trắng muốt cao gầy giữa rừng núi tĩnh lặng, tựa như một nhành lan giữa thung lũng sâu, mà cô độc.
"Thế nhưng sư phụ hiện giờ bế Tiểu Noãn mà, con nỡ để sư phụ mệt ."
Tiểu Noãn lau mồ hôi cho sư phụ, nhưng giờ cô bé thể chạm đó .
Noãn Đoàn T.ử cảm thấy hụt hẫng vô cùng.
Kỷ Uyên đỉnh núi, nơi đây bằng phẳng, một ngôi đình tinh tế.
Đứng ở đây, gió lúc nào cũng thổi lộng, vạt áo nguyệt bạch của Kỷ Uyên bay phấp phới, trông hệt như một vị Trích Tiên sắp sửa bay về trời.
Sau khi Kỷ Uyên về nhà, việc yêu thích nhất là đỉnh núi mỗi buổi sáng, tắm trong làn gió núi mang theo ánh mặt trời, dường như phiền muộn đời đều thổi bay sạch sạch sành sanh.