Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 205: Ba An Thanh
Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:38:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Thần đại ca nhà Tinh Tinh, cảm thấy sắp ngất đến nơi.
Anh dường như phát hiện một bí mật động trời nào đó!
Tô Diên đang dỗ dành Tinh Tinh: "Đoàn T.ử con đừng giận nữa , lúc nãy ba đ.á.n.h vì là An Thanh mà."
An Thanh: "............"
Những khác: "............"
Cái đồ l.ừ.a đ.ả.o !
Tô Diên rảnh bận tâm đến biểu cảm của khác, tiếp tục dỗ Tinh Tinh.
"Con chạy thế, ba phòng thấy con, lo đến phát điên ."
Nhớ cảm giác lúc đó, Tô Diên thực sự vẫn còn sợ hãi, cảm xúc dâng trào mắt đỏ hoe.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tinh Tinh thấy như thì luống cuống ngay lập tức, chẳng còn tâm trí mà giận chuyện hai ba đ.á.n.h nữa, vội vàng vươn bàn tay múp míp xoa xoa mắt cho .
Nhóc Đoàn T.ử lúc đầu óc vẫn còn mơ màng, nhớ chuyện gì xảy lúc say rượu.
"Ba ơi con xin , đều là của Tinh Tinh, Tinh Tinh nên chạy lung tung.
Ban đầu con định tìm ba, nhưng tìm mãi thấy."
Cuối cùng tất nhiên là tìm thấy, còn va đùi của một ba khác.
Tinh Tinh chớp chớp đôi mắt to An Thanh.
Tô Diên bế nhóc Tinh Tinh, giọng mang theo chút nghẹn ngào: "Lần dám cho con uống rượu nữa .
Say con lời mà chạy lung tung thế, ba chẳng dặn con ở trong phòng chờ ba ?"
Chạm vết thương An Thanh đ.á.n.h trúng, đau quá...
"Ba ơi đừng , ngoan nào, Tinh Tinh giận nữa, ba Tô Diên đừng ."
Ánh mắt nhỏ bé sang An Thanh, thôi , chẳng trách ai , mặt ba An Thanh cũng chỗ xanh chỗ tím, qua chẳng khá hơn Tô Diên bao nhiêu.
An Thanh cũng nhếch môi, ừm, cũng đau thật, nhưng mặt đổi sắc.
Đối diện với ánh mắt khiêu khích của Tô Diên, ngạo nghễ liếc .
An Thanh là một đàn ông to lớn và hung dữ, lúc cứ rụt rè nép góc, trông thế mà chút đáng thương.
Tô Diên lườm An Thanh một cái cháy mặt: "Anh cứ đợi đấy cho !" Đau c.h.ế.t .
Tên đúng là xảo quyệt, nhắm mặt mà đ.á.n.h, đ.á.n.h đ.á.n.h mặt chứ!
Trong lòng hai đều thầm mắng đối phương một câu, như sắp lao nữa.
Tinh Tinh mím môi, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ tự tin, bộ dạng như kiểu "con nhiều tiền".
"Chú Phùng Vũ ơi, cháu đưa các ba bệnh viện kiểm tra.
Chú mau xem chị Kalena và thế nào, chị say nặng hơn Tinh Tinh nhiều.
Tinh Tinh nhớ lúc cháu chị còn đang hát cơ.
Chú Mạnh Tề ơi chú lái xe ạ?
Tinh Tinh còn nhỏ học bằng lái, chú thể đưa Tinh Tinh và các ba đến bệnh viện ạ?"
Ừm, đầu óc tuy vẫn còn cuồng nhưng cô bé vẫn nhớ rõ việc nhé.
Nhóc Đoàn T.ử thấp lùn hề nhận sự đấu khẩu bằng mắt giữa hai ba, một tay dắt một , đôi chân ngắn lon ton chạy ngoài.
An Thanh đút hai tay túi quần, dáng tùy ý tựa tường hai , ánh mắt tối tăm rõ cảm xúc, ngón trỏ của xoa nhẹ lên bao t.h.u.ố.c lá trong túi.
Nhóc con đỏ hoe đôi mắt, sụt sịt cái mũi nhỏ mềm mại xin .
đôi chân ngắn , bàn đạp ga chắc còn chẳng chạm tới chứ.
Hắn thực sự tét m.ô.n.g nhóc con một trận, nhưng chẳng nỡ xuống tay.
Hai cha con ôm trông đáng thương khiến cảm động.
Rất nhiều tuy hiểu chuyện gì đang xảy nhưng đều đồng loạt vỗ tay tán thưởng.
Trong lòng Tô Diên thầm rơi nước mắt dài, xong , nếu để Mục Cẩu và Tần Hồ Ly , sẽ chế giễu đến mức nào đây.
Tinh Tinh quen nhiều vây xem như , khuôn mặt nhỏ ửng hồng vùi n.g.ự.c ba Tô Diên.
Nhắc đến An Thanh, trong lòng càng thêm buồn bực.
Ngày đầu tiên nhóc Đoàn T.ử đến nhà tìm thấy Tần Bác Khanh, thêm một ba cạnh tranh.
Kỳ nghỉ đưa Đoàn T.ử đến Mỹ, chỉ ăn một bữa thôi mà cũng gặp ngay thêm một nữa.
Hai lớn hai bên, nhóc Đoàn T.ử ở giữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-205-ba-an-thanh.html.]
"Ba ơi ba đau ở đây ?"
Tiểu Noãn gặm ngón tay, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc hồi tưởng , đó lục tìm trong tâm trí những ký ức mơ hồ khi say rượu của .
Ba Tô Diên trở về thấy , chắc chắn là lo lắng lắm.
Nghe Tiểu Noãn dùng chất giọng non nớt gọi là ba, hình vạm vỡ của An Thanh bỗng khựng , gương mặt tuấn tú thoáng hiện vẻ lúng túng.
Những thấy lời Tiểu Noãn đều khẽ giật khóe miệng, còn bằng lái mới lái xe, khá khen.
Đôi mắt Tiểu Noãn tràn đầy vẻ xót xa, cái miệng nhỏ chu lên đến mức thể treo cả bình dầu.
Lúc An Thanh chẳng còn tâm trí mà , bởi vì bàn tay nhỏ bé mềm mại của nhóc con đang nắm lấy bàn tay lớn của .
An Thanh cảm thấy sắp hóa đá đến nơi, kiểu như dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Tô Diên hừ lạnh một tiếng, khoanh tay n.g.ự.c, liếc An Thanh với vẻ vô cùng ghét bỏ.
Tô Diên cực kỳ tự hào, xem kìa, nhóc con thông minh là của đấy.
"Bây giờ Tiểu Noãn hết say , vả lúc khi đầu óc Tiểu Noãn còn choáng váng, con cũng gọi là Ba An Thanh mà."
Anh hiện tại vẫn còn choáng, hiểu rõ tình hình cho lắm.
Nhóc con an ủi bằng giọng sữa ngọt ngào.
"Suýt..."
Hừ, đứa nhỏ cũng thú vị thật đấy.
Ai sợ ai chứ!
"Ba An Thanh."
"Ba ơi chúng thôi, Tiểu Noãn đưa hai ba đến bệnh viện kiểm tra.
Chúng tìm bác sĩ với chị y tá khám cho là hết đau ngay.
Hai ba ngoan nhé, Tiểu Noãn tiền, tiền viện phí để con trả."
Noãn Đoàn T.ử An Thanh bằng ánh mắt u oán, cô bé sờ sờ mặt .
An Thanh cũng chằm chằm Tiểu Noãn, thấy cô bé nghiêm túc chuyện với gương mặt nhỏ nhắn căng , cũng nhe răng .
Chủ nhân bảo nhóc con lạc, và các bảo vệ khác lo sốt vó lái xe tìm suốt quãng đường.
Thế bây giờ nhóc con cứ một tiếng ba, hai tiếng ba, , là gọi cả hai là ba.
Người thì tìm thấy , nhưng còn "khuyến mãi" thêm một ba nữa thế ?
Anh khô khốc : "Nhóc con, con vẫn còn say đấy."
Tô Diên cảm thấy tuần là tuần đen đủi của !
Nếu thì chuyện gì cũng là chứ!!
Câu khiến Tô Diên bật , nhưng một cái xuýt xoa vì đau, tay ôm lấy bụng .
Cô nhớ mang máng đợi trong phòng bao lâu mà thấy ba , thế là định ngoài tìm, cứ thế chạy ngoài.
An Thanh: Thật cũng hiểu chuyện gì đang xảy .
Noãn Đoàn T.ử dù nhỏ tuổi mà sắp xếp chuyện đấy, điều thực sự khiến ít kinh ngạc.
Khuôn mặt tinh xảo của Tô Diên nhăn .
Trong lòng Tô Diên ngừng gào thét "Vãi chưởng"!!
Cái vận may đúng là cạn lời.
"Hóa sợ trẻ con , ha ha ha...
Lúc còn vênh váo lắm mà, giờ Tiểu Noãn dọa cho thành thế ha ha ha...
Chuyện đúng là nực quá ."
Tô Diên thấy bộ dạng đó của , giống như một con mãnh hổ mèo con dọa đến mức thu , bèn ha hả chút nể nang.
Cô bé kéo Tô Diên về phía An Thanh, vươn bàn tay nhỏ lôi bàn tay to đang đút trong túi quần của An Thanh .
"Tiểu Noãn rõ ràng đáng yêu thế mà, Ba ơi Ba sợ con."
An Thanh: "..."
Khụ...
con cứ gọi một tiếng ba, hai tiếng ba thế , khó tiêu hóa đấy.
Anh ưỡn n.g.ự.c, cố tỏ bình tĩnh: "Ai thèm sợ, mà sợ một đứa con nít á, ...
thể chứ!"
Chúc các bạn nhỏ Tết Thanh niên vui vẻ, hôm nay cập nhật muộn, xin nha~