Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 208: Bất ngờ không, ngạc nhiên chưa
Cập nhật lúc: 2026-01-12 09:38:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tinh Tinh An Thanh: "Vậy...
ba ơi, ba thích Tinh Tinh gọi ba là ba ?"
An Thanh rũ mắt: "Đây là vấn đề thích ."
Tinh Tinh: "Có vấn đề mà."
Cô bé cúi đầu mũi chân , giọng nhỏ xíu: "Nếu ba thích thì con mới cho ba , còn ba thích thì con sẽ với ba nữa, cũng...
cũng gọi ba là ba nữa."
"Nếu ba thích Tinh Tinh, ...
đợi ba dưỡng thương xong, con...
con sẽ tìm ba nữa."
Tinh Tinh cúi gằm mặt, An Thanh chỉ thể thấy cái đầu nhỏ bù xù.
Dù , đương sự vẫn thể nhận đứa trẻ đang thất vọng.
"..." An Thanh há miệng, định đưa tay xoa đầu cô bé, nhưng khi sắp chạm thì đương sự khựng , đặt tay lên vai Tinh Tinh.
Gương mặt An Thanh thoáng hiện vẻ ngượng nghịu: " ghét."
Tinh Tinh lập tức ngẩng phắt đầu lên, nỗi thất vọng lúc nãy tan biến sạch sành sanh, đôi mắt An Thanh ngập tràn ý .
Tinh Tinh: "???"
Mạnh Tề tự giác ngoài canh cửa.
Nguyên tắc của một vệ sĩ là cái gì nên thì tuyệt đối .
An Thanh đáng c.h.ế.t, hôm nay mới gặp mặt đầu mà thành công đẩy "Mục Cẩu" và "Cáo già họ Tần" xuống để chiếm vị trí một trong bảng xếp hạng những mà Tô Diên đập nhất!
Nhớ khi xưa, chính cũng từng dọa cho hết hồn như đấy thôi.
Đầu óc trống rỗng vài giây, đó Tô Diên máy móc ngẩng đầu lên, cảm thấy thậm chí thể thấy tiếng xương cổ kêu răng rắc khi cử động.
Đương sự cũng nhịn mà bật : "Làm gì mà vui thế, bảo là thích con gọi như ."
Ừm, hồi mới đầu ba Mục Thâm cũng thích Tinh Tinh, quý con lắm luôn.
Noãn Đoàn Tử: " sư phụ dạy con chơi game ạ.
Sư phụ chỉ dạy Tinh Tinh nhận thảo d.ư.ợ.c, dạy con học chữ, học đếm với luyện võ thôi, chơi game ."
An Thanh liếc Tô Diên đang giường, Tinh Tinh kéo xuống giường của .
Đứa nhỏ cũng dễ thỏa mãn quá mất.
Cửa mở , An Thanh và Tinh Tinh bước , theo là một vệ sĩ cao lớn lực lưỡng.
Tinh Tinh và An Thanh đồng thời sang.
An Thanh chỉ về phía giường của Tô Diên.
An Thanh lườm : "Ồ?
Cậu mơ mà còn bọn chuyện cơ ?"
An Thanh khó khăn lắm mới thốt câu từ cổ họng.
An Thanh cô bé chỉ vì một câu " ghét" của mà rạng rỡ như thế, trong lòng bỗng thấy c.ắ.n rứt.
"Giới đó là giới gì ạ?"
"Ba ơi thôi."
An Thanh tựa lưng đầu giường, liền cau mày: "Sư phụ của con?
Là trong giới đó ?"
Đôi mắt sắc sảo hung dữ của đương sự Tinh Tinh.
Không đương sự cố ý, mà là vì đôi mắt sinh như , hễ nghiêm túc là toát vẻ dữ dằn.
Nhà ai mà hai ông bố cơ chứ!
Nếu tờ giấy giám định đó là thật thì đương sự là bố ruột, cái gã là ai?
Tô Diên khẩy hai tiếng, An Thanh với ánh mắt đầy khinh miệt: "Tại ít hiểu thôi, khác thì thể chỉ một ông bố, nhưng Tinh Tinh nhà chúng ..."
Nhìn thấy bộ dạng của đối phương, lòng Tô Diên sướng rơn.
" dĩ nhiên là ba của Tinh Tinh , ba ruột hẳn hoi!"
Noãn Đoàn T.ử ngẩng gương mặt nhỏ lên, nở một nụ rạng rỡ với đương sự.
Ghi chú sổ tay nhỏ nhé.
An Thanh: "..."
"Con vẫn nên cho rốt cuộc chuyện là thế nào , tại trở thành ba của con ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-208-bat-ngo-khong-ngac-nhien-chua.html.]
Noãn Đoàn T.ử giường của An Thanh, đung đưa đôi chân nhỏ.
"Sư phụ ạ, sư phụ bảo ba chính là ba của con."
An Thanh hừ lạnh một tiếng, đút tay túi quần, ánh mắt sắc lẹm sang: "Chẳng lẽ những gì là sự thật ?"
Tô Diên nấp trong chăn suýt chút nữa thì bật thành tiếng.
Ha ha ha...
cái gã khờ , não thông minh nhưng cái tự bổ não ghê.
An Thanh đưa tay lên môi ho nhẹ một tiếng, ánh mắt lảng tránh.
"Thế giờ thể cho rốt cuộc là chuyện gì ?"
"Ba ơi mặt ba còn đau ? Để Tinh Tinh thổi thổi cho ba nhé?"
"Anh...
cái gì cơ?"
Người đó cứ tưởng sư phụ mà Tinh Tinh là trong giới thể thao điện t.ử, thậm chí còn đang nghĩ xem liệu kẻ nào đang trêu chọc .
Không ngờ hôm nay chịu một vố đau thế .
An Thanh nheo mắt, coi như điều.
Tinh Tinh gật đầu: "Ba ơi chúng về tiếp ạ, Ba Tô Diên còn đang đợi ở phòng bệnh đó, nếu Tinh Tinh về sớm là ba lo lắng lắm."
Tô Diên xỏ giày bước tới, bế Noãn Đoàn T.ử lên, ở thế cao xuống, ánh mắt đầy vẻ coi thường An Thanh, tiếp lời lúc nãy:
Đau c.h.ế.t ...
Tô Diên cứng cổ: "Vốn là ngủ , đều tại cái tên giọng khó quá, một giấc ác mộng, trong mơ là những âm thanh ch.ói tai, thế là kích động mà tỉnh luôn."
Dưới lớp chăn, mặt Tô Diên méo xệch cả .
Tô Diên bụng đầy lý lẽ nhưng khí thế vẫn hung hồn: " tỉnh dậy thấy , chắc!"
Hắn nắm c.h.ặ.t lấy ga trải giường.
Tô Diên trực tiếp hất chăn dậy, ánh mắt cực kỳ thiếu thiện cảm An Thanh, cái gã định chia rẽ tình cảm giữa và Đoàn Tử!
là thể nhẫn nhịn mà.
Tô Diên: "!!!"
An Thanh thì sững , khuôn mặt điển trai mang vẻ phong trần lộ rõ sự hoang mang: "Không trong giới ?"
"Con bé năm ba, nhắc nhở thiện một chút, đều là ba ruột cả, thấy kinh ngạc , thấy bất ngờ ?"
"Cần rằng, ba ruột thì chỉ thể một thôi.
Nếu nhóc bảo là ba nhóc, thì chẳng liên quan gì đến nhóc nữa ."
Cái đầu chắc là rỉ sét mới câu đó.
"Thế là , nếu nhóc bảo là ba nhóc, còn thì ?"
Đoàn T.ử nhỏ nắm lấy tay đó, tung tăng nhảy nhót cực kỳ hoạt bát.
An Thanh ừ một tiếng, dậy thì một bàn tay Tinh Tinh nắm lấy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mẹ kiếp, ngoài thời gian tập tán thủ và Judo tránh khỏi đòn , từ nhỏ đến lớn ai dám tay nặng với như .
Hồi còn học là học bá là đại ca của trường, ai dám đ.á.n.h chứ!
Noãn Đoàn T.ử chớp chớp mắt: "Ba Tô Diên, ba ngủ ạ?"
Tuy nhiên...
An Thanh liếc đứa nhỏ: "Thì là dạy nhóc chơi game ."
Hắn đau cái nỗi gì, là hạng thường xuyên đ.á.n.h đ.ấ.m, tí vết thương xoàng xĩnh thế mà cũng kêu đau, nam t.ử hán đại trượng phu hèn thế!
Tô Diên hậm hực, nhưng thể bật dậy lý , sợ để ấn tượng một ba nhỏ mọn trong lòng Đoàn Tử!
Sau đó thấy An Thanh trầm giọng một câu đau.
Ánh mắt Tinh Tinh đầy vẻ hoài nghi ba, xạo nè, giọng Ba An Thanh rõ ràng cũng khá mà.
Tinh Tinh trong trẻo trả lời: "Vì Tinh Tinh ghét ba mà, dù bây giờ ba thích thì cũng sẽ thích thôi, Tinh Tinh sẽ cố gắng để ba thích con gọi ba như ."
Trong phòng bệnh, Tô Diên đợi một lúc thấy Noãn Đoàn T.ử , đang định hất chăn tìm , giây tiếp theo liền thấy giọng quen thuộc ngoài cửa.
Hắn nhanh ch.óng đạp giày , hất chăn nhảy lên giường, xuống đắp chăn bất động như phỗng, động tác lưu loát vô cùng.
Noãn Đoàn T.ử xòe lòng bàn tay nhỏ, năm ngón tay mũm mĩm vẫy vẫy, mặt lộ nụ ngọt ngào.
"Tinh Tinh năm ba lận đó, Ba Tô Diên là ba của Tinh Tinh, mà ba cũng luôn."
An Thanh: "............"
"Mấy ngày nay chắc là ...
chơi game mệt quá ." Đến mức sinh ảo thanh và ảo giác luôn .