Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 212: Đại lão An Thanh biết nhu biết cương
Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:38:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cứ nghĩ đến việc khiến một kẻ đầy kiêu hãnh và cứng cỏi như An Thanh lời ý với , lòng Tô Diên cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo...
An Thanh chẳng hề đắn đo lấy một giây, trưng bộ mặt nghiêm túc tuôn một tràng nịnh hót, điều chẳng thành thật chút nào, qua là chép mạng về!
"Với một tài mạo song , mưu trí hơn , phong thái phi phàm, khí vũ hiên ngang, từ trong ngoài đều mỹ ai bì kịp như , ông trời ban cho vẻ thịnh thế đồng thời cũng cho bộ óc thiên tài cùng trái tim luôn sẵn lòng giúp đỡ khác.
Một lương thiện như , chắc chắn sẽ từ chối giúp nhỉ."
Tô Diên: "..."
Trần Thần: "..."
Phùng Vũ: "..."
Cằm của rơi lạch cạch xuống đất.
Sau khi An Thanh dứt lời, cả phòng bệnh chìm tĩnh lặng, ba cặp mắt với những cảm xúc khác đồng loạt chằm chằm .
Phùng Vũ dụi mắt, nghi ngờ lầm.
Một khí thế đầy kiêu hãnh như thế, ...
thể thỏa hiệp mà chút do dự nào .
Tinh Tinh về khách sạn vì yên tâm để Tiểu Bạch Bạch một ở đó, nhưng Tô Diên còn yên tâm hơn khi bé con ở cạnh , đúng là tấm lòng lo toan của một cha già.
Bé con đầu Tô Diên: "Ba Tô Diên ơi, ba xem giờ Tinh Tinh mới kiếm tiền ạ?"
Trần Thần thì...
Cuối cùng, lợi dụng lúc đám đang ngẩn ngơ, An Thanh nhanh tay đoạt lấy thanh sắt từ gần nhất, dắt chạy thục mạng.
Khi đám đông còn kịp phản ứng, nhanh ch.óng phá vây chạy thoát, khiến chúng đuổi theo kịp.
An Thanh cùng họ về khách sạn vì còn câu lạc bộ để xem thái độ phía công ty thế nào, và cả chuyện về tên phản bội nữa.
An Thanh bật , bàn tay to bóp nhẹ hai cái chỏm tóc đầu Noãn Đoàn Tử.
"Cậu mà cũng đòi giáo d.ụ.c nhân phẩm ?
Đừng dạy con gái thành con gái thảo khấu đấy nhé!"
" bảo ông là ông luôn ?
Sớm ông cốt khí như thế, ..."
Tô Diên suýt thì hộc m.á.u.
Cứ ngỡ cuối cùng cũng gặp một tên to xác não, ai ngờ gã cũng là loại "ngoài trắng trong đen".
An Thanh liếc Noãn Đoàn T.ử đang chằm chằm dõi theo , đầu ngón tay khẽ chạm liên hồi những lúm đồng tiền nhỏ xinh mu bàn tay Tinh Tinh.
Ánh mắt sắc lẹm của An Thanh chằm chằm đại ca trường bên cạnh.
Ngay khi tưởng rằng sẽ lao đ.á.n.h với , An Thanh liền mở miệng gọi một câu.
Sắc mặt Tô Diên như ăn thứ gì đó khó nuốt, cảm giác nghẹn ứ ở cổ vô cùng khó chịu.
Sau khi giải thích một hồi, "quản gia nhỏ" gật đầu đồng ý, cùng về.
Đôi mắt đen thẳm của liếc Tô Diên đang vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Tô Diên nhảy dựng lên ném một chiếc gối về phía , vẻ mặt đầy sự hối tiếc vì quá thiếu bản lĩnh.
Tiếng gọi đó thật là chấn động, khiến đám ngẩn ngơ một lúc lâu, rơi tình huống khó xử, rốt cuộc là nên thả đây...
Còn nhớ trùm trường bên cạnh dẫn theo nhiều bao vây hai họ.
Dù An Thanh giỏi đ.á.n.h đ.ấ.m đến thì trong tình cảnh đối phương đông đảo mang theo gậy gộc, cũng thể địch .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Không chứ, đây rốt cuộc là con gái nhà ai ?
Nghe hai cứ mở miệng là nhận Tinh Tinh là con gái , Trần Thần đầy một đầu dấu hỏi chấm.
An Thanh giơ tay đỡ lấy chiếc gối, liếc mắt kẻ đang nổi trận lôi đình .
[Với một tài mạo song , mưu trí hơn , phong thái phi phàm, khí vũ hiên ngang, từ trong ngoài đều mỹ ai bì kịp như , ông trời ban cho vẻ thịnh thế đồng thời cũng cho bộ óc thiên tài cùng trái tim luôn sẵn lòng giúp đỡ khác.
Một lương thiện như , chắc chắn sẽ từ chối giúp nhỉ.]
Ừm, đối thoại thiếu một từ.
Anh như trở về thời cấp ba của , đại ca thật sự là kẻ nhu cương, phong thái vẫn y như ngày nào.
Cô bé chột một chút.
Cuối cùng, và An Thanh đều về.
Tô Diên cho thể mời bác sĩ gia đình, dù ở bệnh viện cũng chẳng vấn đề gì.
Tên rốt cuộc ghi âm từ bao giờ .
Sau đó, trùm trường lẽ để nh.ụ.c m.ạ An Thanh nên ngạo mạn buông một câu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-212-dai-lao-an-thanh-biet-nhu-biet-cuong.html.]
mà...
"Chẳng bảo ?"
"Thế thì gì , khác sẽ dám bắt nạt nó nữa."
Lý luận hổ khiến Tô Diên á khẩu, vì thế mà thấy lời của gã cũng khá lý.
An Thanh nhếch môi , cái nhóc con bảo đáng yêu đến thế.
"Sao ông thể thiếu tiền đồ như thế chứ hả?
Chẳng thèm đắn đo lấy một chút mà khen lấy khen để !"
An Thanh im lặng, từ túi quần lấy một chiếc b.út ghi âm.
Bé con thể chờ đợi thêm nữa để nuôi các ba .
Anh liếc An Thanh, lông mày bên cao bên thấp: "Tính thì lỗ nặng ."
"Ba An Thanh giỏi quá."
"Ba ơi, nếu họ bắt nạt ba thì ba đừng nữa, về với Tinh Tinh .
Tinh Tinh tiền, Tinh Tinh sẽ nuôi ba, chỉ là...
chỉ là tạm thời dùng tiền của sư phụ và ba Mục Thâm thôi ạ."
Trần Thần: "???"
Tất nhiên, thực tế chứng minh, ai cũng gánh nổi một tiếng "ba" của trùm trường An Thanh ngông cuồng.
Sau đó, tên trùm trường An Thanh đè đ.á.n.h cho nhừ t.ử.
Tô Diên cũng dở thói lỳ lợm, xòe tay: " gì ?"
[Nào, lời ý cho ông đây xem, sẽ phối hợp giúp ông tát mặt lũ đó.]
Tiếp theo là giọng của An Thanh.
Mọi chỉ ngông cuồng, chứ ngờ phóng khoáng đến mức bất chấp như !
Tô Diên bực bội vò đầu bứt tai.
An Thanh: "Dù cũng , chỉ cần thực hiện lời hứa là ."
"Ba cũng tiền, cần con nuôi , ba thể nuôi con mà."
Cậu thế chẳng thấy chút thành tựu nào cả!
Lúc sắp , Tinh Tinh nắm lấy tay , ngước khuôn mặt nhỏ nhắn đầy mong chờ.
Anh xoa má Tinh Tinh, Noãn Đoàn T.ử híp mắt cọ tới cọ lui, dùng giọng sữa nũng nịu .
Mở đoạn ghi âm, giọng của Tô Diên lập tức vang lên.
"Cốt khí ư?
Thứ đó nhặt là .
Trước những lợi ích thực tế thể đạt , cứ cầm lấy lợi ích .
Chuyện đó chỉ cần thừa nhận, thì cốt khí của vẫn luôn ở đó."
"Thật ngại quá, vì kinh nghiệm nên thường xuyên chuẩn sẵn, phòng bệnh hơn chữa bệnh mà, hơn nữa..."
"Cái điệu bộ giữ chữ tín của lợi cho việc giáo d.ụ.c nhân phẩm con gái đấy."
An Thanh nhướng mày, ung dung lắc lắc chiếc b.út ghi âm trong tay, nở nụ vô sỉ với Tô Diên.
"Chỉ cần mày dám gọi tao một tiếng ba mặt , tao sẽ thả mày , thấy ?"
An Thanh nhạt, đôi mắt ngây thơ trong trẻo của Tinh Tinh.
Tô Diên: "☆╰╮o"
"Ba!"
Noãn Đoàn Đoàn "ồ" một tiếng: "Vậy nếu ba bắt nạt thì cứ bảo Tinh Tinh, Tinh Tinh sẽ giúp ba đ.á.n.h họ.
Con dùng gạch đấy, lợi hại lắm, đập trúng mặt hai tên xa !"
Noãn Đoàn T.ử nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, đôi má phồng lên trông cực kỳ đáng yêu.
Tô Diên nhớ đến hai kẻ Đoàn T.ử nhà đập gạch, khóe mắt khỏi giật giật.
An Thanh cảm thấy lòng ấm áp lạ thường.
Từ hồi cấp hai mất , cha chỉ quan hệ huyết thống trong lòng chẳng đứa con , thậm chí còn mong c.h.ế.t cho rảnh nợ.
Trong mắt ông chỉ đàn bà khác và đứa con trai riêng của bà , thể , mất gia đình từ lâu .
---