Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 216: Bé con dỗ dành bố

Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:38:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Diên Noãn Đoàn T.ử dỗ dành đến mức tâm hoa nộ phóng, đắc ý hôn chùn chụt lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé thêm một cái. Quả nhiên, trong lòng Đoàn Tử, vẫn là quan trọng nhất.

Cửa thang máy từ từ mở , dừng đúng tầng lầu nơi Tô Diên đang .

 

Người đầu tiên bước chính là An Thanh.

 

Mái tóc đen của rối, nhưng sự lộn xộn hề giảm vẻ điển trai mà trái còn tăng thêm vài phần hoang dã, phong trần.

 

Anh bước thong dong, toát khí chất của một mãnh thú đang nhàn tản dạo bước.

 

Vừa trông thấy Tinh Tinh, ánh mắt đen sâu thẳm của An Thanh liền thoáng qua một tia dịu dàng.

 

"Ba An Thanh!" Tinh Tinh bước đôi chân ngắn củn chạy tới, giọng non nớt trong trẻo tràn đầy niềm vui.

 

Kính Khải và Phương Lỗi phía ngơ ngác hiểu chuyện gì đang xảy .

 

"???" Hàng loạt dấu hỏi chấm hiện lên mặt.

 

Cái...

 

cái tình huống gì thế !

 

"Ừ, ba đến đây." An Thanh đáp lời, nhưng lúc Kính Khải và Phương Lỗi càng chuyện giữa Lão Đại nhà và đứa trẻ là thế nào hơn.

 

Kính Khải đưa mắt Trần Thần, lúc vẫn đang mải mê vò đầu chú ch.ó Cẩu Tử.

 

"Mọi trong ." An Thanh đưa thẻ phòng đối diện cho Kính Khải.

 

Tô Diên khoanh tay tựa khung cửa: " cũng .

 

Nhỡ lừa mang Đoàn T.ử luôn trả thì ?

 

chẳng tin ."

 

Vậy là cả nhóm cùng kéo căn phòng tổng thống đối diện.

 

Phương Lỗi và những khác đây là đầu ở phòng tổng thống sang trọng như thế .

 

Trước đây thi đấu, công ty keo kiệt chỉ đặt cho họ những khách sạn nhỏ, phòng đơn giá rẻ lắm .

 

Vừa bước , họ choáng ngợp bởi sự xa hoa tột bậc: bộ sofa êm ái, chiếc giường lớn thoải mái cùng cách bài trí lộng lẫy.

 

Bảo giá phòng một đêm đắt đỏ đến thế.

 

Trần Thần hưng phấn thôi, dắt theo Ngáo Husky chạy nhảy lung tung trong phòng.

 

Tiếng đầy ma tính vang vọng khắp đại sảnh, hòa cùng tiếng sủa phấn khích của Cẩu Tử.

 

An Thanh liếc Trần Thần, lạnh lùng nhắc nhở: "Trông chừng Cẩu T.ử cho , nếu nó hỏng đồ đạc ở đây thì tự bỏ tiền túi mà đền đấy."

 

Cơn hưng phấn bỗng chốc dội gáo nước lạnh, Trần Thần lập tức tỉnh táo , trừng mắt Cẩu T.ử đang nhảy nhót chân.

 

"Áu áu?" Cẩu T.ử ngơ ngác.

 

Hắn hung hăng xách tai Cẩu T.ử lên: "Đồ đạc ở đây đắt lắm, mày mà hỏng là tao cho mày nồi luôn đấy.

 

Tao mà đền nổi thì lấy mày gán nợ."

 

Cẩu T.ử kêu oai oái, lắc đầu nguầy nguậy, lấy móng vuốt cào tay chủ nhân để thoát .

 

Trần Thần thở dài, xoa xoa đầu chú ch.ó ngốc: "Sao chẳng bao giờ chịu nhớ đời thế hả, cái tính ngốc nghếch giống ai ."

 

Kính Khải liếc Trần Thần một cái, im lặng .

 

Chuyện lạ lắm, nếu là bình thường, tên chắc chắn sẽ tò mò hơn cả , thậm chí sẽ truy hỏi cho bằng .

 

Kính Khải bèn đá nhẹ chân Trần Thần: "Chuyện của Lão Đại là ?"

 

"Con gái Lão Đại đấy, hàng thật giá thật, cả giấy xét nghiệm ADN luôn, xem .

 

đứa bé đó cũng gọi Tô Diên là ba, nên tình hình cụ thể cũng rõ lắm."

 

"Cái...

 

cái gì...

 

con gái Lão Đại?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-216-be-con-do-danh-bo.html.]

Sao thành con gái Lão Đại ?

 

Chẳng hôm nay mới gặp ?

 

Không các bảo Lão Đại nhặt trong nhà vệ sinh , giờ thành con gái ?" Phương Lỗi cảm thấy não đủ dùng nữa, hai mắt đờ đẫn vì sốc.

 

Anh đô con kích thích quá đà.

 

An Thanh bế Tinh Tinh lên, một tay đỡ m.ô.n.g, một tay xoa xoa mái tóc xoăn bồng bềnh của cô bé, cảm giác mềm mại nơi lòng bàn tay khiến dễ chịu.

 

Tinh Tinh ôm lấy cổ An Thanh, sờ khuôn mặt tuấn tú của .

 

"Chào con, bạn nhỏ." Kính Khải cầm thẻ phòng, mỉm chào Tinh Tinh.

 

An Thanh véo nhẹ bàn tay mũm mĩm của Tinh Tinh, giới thiệu: "Đây đều là bạn của ba, con cứ gọi là chú nhé."

 

"Con chào các chú ạ~" Tinh Tinh ôm cổ An Thanh, ngọt ngào cất tiếng chào.

 

"Chào con, cô bé ngoan quá." Bé con nhỏ nhắn đáng yêu thế , thảo nào thích trẻ con đến .

 

Căn phòng tổng thống nhiều phòng nhỏ, bốn bọn họ ở cùng vẫn rộng rãi.

 

Không họ tiếc tiền mở thêm phòng, mà chủ yếu là để tiện bàn bạc công việc.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Noãn Đoàn T.ử sợ An Thanh buồn, cái miệng nhỏ như bôi mật, nũng nịu an ủi: "Ba đừng buồn nha.

 

Những kẻ xa đuổi ba của họ.

 

Ba của Tinh Tinh giỏi giang thế , họ cần ba đúng là đồ ngốc, hừ.

 

Tinh Tinh cần ba, ba An Thanh như , Tinh Tinh sẽ mua nhà lầu cho ba, nuôi ba ăn cơm, nuôi ba béo mầm lên cho họ tức c.h.ế.t luôn!"

 

An Thanh tràn đầy ý , trong lòng ấm áp vô cùng.

 

Đứa nhỏ thật cách quan tâm khác.

 

"Phụt...

 

Đoàn T.ử ơi, con định nuôi lợn mà đòi nuôi béo mầm, ha ha ha..." Tô Diên nhịn bật thành tiếng.

 

Noãn Đoàn T.ử chống hai tay cái eo nhỏ, phồng má giận dỗi trừng mắt Tô Diên đang nỗi đau của khác: "Béo mầm ?

 

Tinh Tinh cũng béo mầm đây , chẳng ba vẫn thích Tinh Tinh đó !"

 

", thích chứ." Tô Diên nhịn .

 

Trẻ con béo một chút thì đáng yêu thật, nhưng cứ tưởng tượng đến cảnh An Thanh mà béo mầm thì...

 

Ôi trời, mà buồn thế , ha ha ha...

 

lưng nhưng bả vai vẫn rung lên bần bật.

 

Tinh Tinh hừ một tiếng: "Ba An Thanh, chúng đừng thèm quan tâm ba Tô Diên nữa, ba trẻ con lắm, còn đ.á.n.h với Tiểu Bạch Bạch nữa cơ."

 

An Thanh rạng rỡ: "Ừ, chúng thèm chấp ."

 

"Ba Tô Diên, ba đừng ngắt lời, Tinh Tinh đang an ủi ba An Thanh mà, ba con quên hết cả lời định !"

 

Tô Diên: Tâm trạng đột nhiên vui nữa !

 

"Gâu gâu..." Chú ch.ó Ngáo Husky thấy Tiểu Bạch Bạch liền thè lưỡi hớn hở chạy gần, quên sạch sành sanh việc ăn đòn sáng nay.

 

Tiểu Bạch Bạch liếc nó, thu móng vuốt .

 

Ừm...

 

chiêu của Đàn T.ử dùng khá , chỉ tiếc móng vuốt của nó sắc nhọn như của Đàn Tử, nếu cào rụng hết lông con ch.ó .

 

Khi Ngáo Husky định tiến gần hít hà, Tiểu Bạch Bạch liền giơ vuốt vỗ bốp một cái mặt, cái mặt lông lá của nó lệch hẳn sang một bên.

 

Cẩu Tử: "Áu áu áu..." Nó tát một cái đau điếng, ủy khuất cụp đuôi chạy về phía chủ nhân tìm sự an ủi.

 

Cảnh tượng một một ch.ó náo loạn ngừng, Tiểu Bạch Bạch nghênh ngang ngang qua, quên ném cho họ một ánh mắt cực kỳ khinh bỉ.

 

Trần Thần: Cảm thấy x.úc p.hạ.m ghê gớm!

 

---

 

 

Loading...