Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 221: Mạng xã hội đảo chiều
Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:38:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thậm chí đó, tung một đoạn video.
Trong một phòng của khách sạn An Nguyệt, cô lao công dọn dẹp khi khách rời ga trải giường và vỏ chăn, việc vệ sinh cũng sơ sài.
Điều kinh tởm hơn là họ dùng chiếc khăn để lau bồn rửa mặt và bên ngoài bồn cầu để trực tiếp lau chùi cốc đ.á.n.h răng, v.v.
>【Óc...
Sao cho xem cái chứ, mới ở khách sạn An Nguyệt ba ngày , trời ơi, ói.】
>【Khốn kiếp, khách sạn An Nguyệt ăn nghiêm túc đấy ?
Hóa chỉ nhân cách gì, mà nó, ngay cả quản lý khách sạn của cũng .】
>【, từng ở khách sạn An Nguyệt, bây giờ dày đang cuộn trào lên đây.】
>【C.h.ế.t tiệt...
đòi bồi thường mới !】
Nhiều vấn đề nội bộ của khách sạn An Nguyệt ngay lập tức phơi bày ánh sáng, khiến khách sạn nhanh ch.óng đông đảo cư dân mạng giận dữ nhấn chìm.
Những lời c.h.ử.i rủa thô tục ngừng tuôn các tài khoản mạng xã hội của ba nhà đó.
Tại An Gia.
Vì sự việc bất ngờ , cha của An Thanh và phụ nữ tiểu tam ngay lập tức rơi tình trạng luống cuống tay chân.
An Dật Phong cũng chẳng khá hơn là bao, thể ngờ chuyện biến thành thế .
Rõ ràng...
rõ ràng mắng là An Thanh chứ, tại !
Tại chuyển sang là .
An Thanh từ nhỏ trí nhớ .
Những trải nghiệm thời thơ ấu khắc sâu tâm trí, nên nhiều chuyện nhớ đặc biệt rõ ràng.
Một lúc , ông tái mặt ghế, lấy điện thoại gọi cho An Thanh.
Bên cạnh, phụ nữ trung niên vẫn còn nét duyên dáng, với vẻ mặt lo lắng, nhưng tia căm hận trong mắt chợt lóe lên tắt .
An Dật Phong đỏ mắt, trong đôi mắt ngập tràn oán hận và phẫn nộ, đồng thời còn sự đố kỵ.
An Thanh dùng chính những lời An Dật Phong với để đáp , đó cúp máy ngay lập tức.
Người nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại, các ngón tay kìm siết .
Bị một câu mỉa mai thẳng thừng như , mặt An Dật Phong chợt xanh lét trắng bệch.
An Vân Đức gọi một nữa nhưng phát hiện điện thoại của chặn.
An Dật Phong ôm đầu, mắt đỏ hoe vì tức giận.
"Vốn dĩ quản chuyện của mấy nữa, mặc dù ông gián tiếp tức c.h.ế.t, nhưng dù gì cũng chút m.á.u mủ.
và ông cắt đứt quan hệ, từ nay về qua với là .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
ai bảo mấy thích tự tìm đường c.h.ế.t cơ, nếu như , sẽ thành cho mấy .
Đây mới chỉ là khởi đầu, hãy chờ đợi món quà tiếp theo tặng cho mấy ."
Cậu đặt điện thoại xuống và dậy, chợt chút nhớ đến bé con .
"Chậc, cái tài ' ăn cắp la làng' cũng chịu.
Lão Đại , đám chắc là xử lý ở trường, nên mới ghi hận đấy."
Điều ông căm ghét nhất vẫn là An Thanh.
Dù cũng là con trai do chính tay ông nuôi lớn, chuyện như , đúng là một kẻ vô ơn!
"Mối quan hệ của và thế nào chẳng lẽ ông ?
Hơn nữa...
chuyện còn cảm ơn mấy nữa.
Xin nhé, lão t.ử đây là rộng lượng."
Người phụ nữ trung niên lập tức ông một cách oan ức: " cũng lúc nào cũng mang theo những thứ đó bên .
Tuổi còn nhỏ mà tâm địa quá độc ác ."
"Lão Đại, định ?"
Cậu lạnh một tiếng, cúp điện thoại ngay lập tức, chặn .
"An Thanh, tất cả những chuyện đều là do đúng !
Tại như , điều sẽ hủy hoại công ty của bố , là con trai của ông mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-221-mang-xa-hoi-dao-chieu.html.]
Bên , cha của An Thanh khi cúp điện thoại thì mặt mày lập tức đen .
Hơn nữa, các tài khoản mạng xã hội đó bắt nạt họ cũng điều tra là thủy quân do nhà họ An thuê.
Còn một quả thật là bạn học cũ ở trường, nhưng khi bóc trần thì mới họ mới là những thực sự bắt nạt khác ở trường.
Đến nhà hát, ngoài phép bên trong.
An Thanh bèn gọi video call trực tiếp cho Noãn Đoàn Tử, đó bé con chạy với đôi chân nhỏ xíu, sự bảo vệ của bảo vệ, Trần Niệm và Tiểu Bạch Bạch.
Nghĩ đến Tinh Tinh, nụ mặt An Thanh càng thêm dịu dàng.
Cậu gạt bỏ những chuyện đó đầu.
Những đáng để lãng phí thời gian của .
"Ừm, An Dật Phong?
Gọi đến đây để tự rước lời mắng mỏ ?"
An Vân Đức mặt mày tái mét, lạnh lùng : "Không, nó cúp ."
"Sao ?
Thằng bé ?"
Bên bắt máy nhanh.
Giọng của An Thanh vẻ thư thái và vui vẻ, điều trong tai An Dật Phong như là đang chế giễu .
Cách hành xử của hai đó thật sự kinh tởm như , một kẻ thì giả tạo ích kỷ, thì ngu dốt mà tự , đều lấy bản trung tâm, còn tưởng rằng cả Địa Cầu xoay quanh họ.
Bây giờ con gái, một chiếc áo bông nhỏ tri kỷ, luôn tin tưởng , sẽ nhỏ nhẹ dỗ dành vui vẻ, sẽ lấy kẹo cho ăn vì hút t.h.u.ố.c cho sức khỏe.
Người phụ nữ trung niên tức đỏ cả mắt, khuôn mặt chăm sóc kỹ lưỡng cũng trở nên méo mó.
Nói xong, ông bước khỏi phòng.
Lúc , điện thoại của ông reo lên.
Liếc , mặc dù lưu tên nhưng ông vẫn nhận ngay.
Tuy nhiên, kiểu như ông sẽ bao giờ đổ cho bản , vì , ông trút cơn giận lên đầu An Dật Phong và .
Nếu hai việc gì mà cứ gây chuyện mạng, thì xảy tình cảnh như ngày hôm nay.
Thật đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
"Hahaha...
Lão Đại, quả thật quá đỉnh!
Bây giờ chuyện mạng đảo chiều .
Giọng lạnh của An Thanh truyền qua điện thoại.
An Thanh chẳng quan tâm ba hận đến mức nào.
Cho dù , cũng để ý, dù hình ảnh của trong lòng họ vốn dĩ bao giờ .
An Thanh nhướng mày, giọng điệu kiêu ngạo như thường lệ: "Cậu ngốc ?"
Ví dụ như điện thoại .
"Đi tìm con gái ."
An Dật Phong gần như hét lên, trút hết sự tức giận trong lòng lên An Thanh.
Cậu tức đến mức ném thẳng điện thoại xuống đất, nổi cơn thịnh nộ trong nhà.
An Vân Đức liếc cô , nhíu mày: "Cũng tại cô cả!
Ở nhà bắt nạt một đứa trẻ con đành, việc còn cẩn thận."
Trần Thần và Kính Khải cùng vài khác khi xem tin tức mạng xã hội đảo chiều, cảm thấy vô cùng hả hê, tâm trạng cực kỳ sảng khoái.
Mọi chuyện mạng gần như xử lý thỏa, An Thanh quyết định tìm cục cưng nhỏ của .
Câu y hệt như những gì An Thanh với An Vân Đức khi giao đoạn video và ghi âm cho ông năm xưa.
Vì những rắc rối mạng và chuyện khách sạn, giờ đây ông thực sự đang đầu tắt mặt tối, mới chỉ đầy nửa ngày mà cả vẻ tiều tụy.
"Cái đồ tiện nhân ! Sao nó dám!"
Sở dĩ ông nhận là vì của An Thanh gọi nhiều .
Bé con lững chững bước nhất, trông như một nàng công chúa nhỏ xinh ủng hộ.
Tiểu Tiểu, cô bé công chúa nhỏ, khi thấy An Thanh, đôi mắt Lưu Ly sáng rỡ, dang rộng đôi cánh tay bé xíu chạy thẳng đến.
"Ba ba~"
Giọng nhỏ trong trẻo, hân hoan như nhuộm ngọt cả khí, khiến tim An Thanh cũng rung động theo tiếng gọi non nớt đó.