Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 228: Bạch Liên Hoa Yếu Đuối
Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:39:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Nhu xong liền xách hộp giữ nhiệt, cúi đầu sang một bên, hốc mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào.
Chị Kim: "..."
Chị sắp cho tức c.h.ế.t , bày cái vẻ mặt đó là ý gì, cứ như chị bắt nạt bằng\!
Chị Kim nhịn, thích đợi thì cứ đợi , thật sự tưởng đều mù cả .
"Có chuyện gì chị Kim?"
Chị Kim ngược trở , lập tức tiến lên vây quanh hỏi thăm.
Chị Kim đảo mắt một cái: "Thì bảo , tổng giám đốc cho cô tới, cũng cho phòng việc, thế là cô đó lóc đấy, cứ như thể bắt nạt cô .
Này, đóa bạch liên hoa đang giả vờ kiên cường, cứ nhất quyết đó chờ tổng giám đốc về."
"Chậc...
loại gặp nhiều ."
" cứ để cô đấy, tổng giám đốc về thấy liệu mắng chúng ?
Hôm qua dặn rõ với chúng là nếu cô Tô đến thì cứ trực tiếp bảo cô về mà."
Chị Kim khẽ một tiếng: "Em cứ thử đuổi cô xem, cô thể diễn ngay tại chỗ một vở kịch 'ăn vạ' cho em xem đấy."
Sau đó, quả thực một nam thư ký tin sự đời, bèn tiến tới thử khuyên cô rời .
Dù Mục Thâm cũng tự bế đứa trẻ đó suốt quãng đường phòng việc, hơn nữa, thái độ của ở đây đối với đứa nhỏ đó đều quá .
Mọi nhao nhao vây quanh Noãn Đoàn T.ử mà trò chuyện.
Noãn Đoàn T.ử đem trái cây trong tay chia cho họ.
Cô bé tự chạy đến bàn việc của ba, mở ngăn kéo và thấy bên trong một giỏ trái cây đó.
Hành động xoa bóp lúc khiến đó thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng bắt đầu coi trọng Tiểu Noãn Noãn hơn.
Tô Nhu đứa trẻ đang vây quanh, cần cô cũng , đây chắc chắn là đứa trẻ mà dì cô nhắc tới.
"Cô Tô, cô chuyện gì ?"
Vừa quá lâu nên chân cô tê rần.
Tuy nhiên...
Giỏ trái cây đựng những loại quả cô bé thích ăn, còn tươi ngon, nhóc con lập tức vui mừng rạng rỡ.
"Thôi, chúng ngoài xem ." Noãn Đoàn T.ử ngáp ngắn một cái, xỏ đôi dép lê nhỏ bước ngoài.
Nam thư ký ngại ngùng sờ mũi trở .
Cửa phòng việc mở , Tô Nhu - vẫn luôn chú ý hướng đó - siết c.h.ặ.t t.a.y, ánh mắt càng thêm căng thẳng dõi theo.
"Anh thư ký, chị thư ký ơi, ba em ạ?
Ba ?
Tiểu Noãn Noãn tìm thấy ba." Noãn Đoàn T.ử lạch bạch chạy .
Chị Kim thấy bộ dạng của cô mà phát đau cả răng.
Lời mà giống như chị biến thành một nữ phụ độc ác \!
Tiểu Noãn Noãn chia xong trái cây, đầu liền thấy một chị lạ mặt.
Nam thư ký sờ mũi: "Cô ...
chịu ."
Thật hổ\!
Bạn bè kiểu gì cơ chứ\!
Tiểu Noãn Noãn nép lưng chị Kim.
Tuy phụ nữ mặt dịu dàng, năng cũng , nhưng trực giác nhạy bén của trẻ con vẫn nhận rằng, chị xinh chẳng hề yêu thích chút nào.
"Ba em họp , em ăn gì , với chị nhé, chị mua cho em."
Noãn Đoàn T.ử nghiêm túc chia hết trái cây trong bàn tay nhỏ xíu.
Tay cô bé nhỏ quá, cầm nhiều nên vẫn còn phần.
Sắc mặt của những khác trong bộ phận thư ký đều mấy thiện cảm.
Chị Kim bước tới mặt Tiểu Noãn Noãn, chắn tầm của Tô Nhu.
Thực thư ký thấy Tô Nhu đó một cũng tội nghiệp nên mới khuyên cô về .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-228-bach-lien-hoa-yeu-duoi.html.]
Nói đoạn cô bé lạch bạch chạy trong, Tiểu Bạch Bạch hăm hở chạy theo .
Mấy phụ nữ xì một tiếng, cũng hỏi thêm gì nữa.
Một phút ...
Noãn Đoàn T.ử ôm lấy chân chị Kim, đôi mắt đen láy đảo tròn phụ nữ yếu đuối mỏng manh .
"Tiểu Bạch Bạch, ba ?"
"Thế nào ?"
Bàn tay mũm mĩm cầm một quả Dương Mai thật lớn lên gặm, ăn liền mấy quả, cô bé mới lau sạch tay và miệng, hai cái vuốt nhỏ ôm theo vài quả trái cây chạy ngoài.
Đợi đến khi một nhóc con lùn tịt chui từ bên trong, sự đố kỵ trong lòng Tô Nhu bỗng chốc khựng , vẻ mặt cô như vỡ vụn .
Nhóc con ngại ngùng họ: "Ba chuẩn đồ ăn cho Tiểu Noãn Noãn trong phòng việc , Tiểu Noãn Noãn mới ăn nhiều lắm, chỗ dành cho ạ."
"Tiểu Noãn Noãn tỉnh , mấy ngày gặp, nhớ em c.h.ế.t ."
Trong mắt Tô Nhu lóe lên một tia u ám, cô ngừng tự trấn an bản , sự nhẫn nhục lúc chỉ là nhất thời, sẽ ngày cô đường đường chính chính vị trí đó.
"Cái là của chị Kim, của chị Ngô, còn cả của Hạo nữa..."
Cô bé tới, cả bộ phận thư ký lập tức ùa tới vây quanh.
Tiểu Noãn Noãn dậy từ giường với đôi mắt còn mơ màng vì ngái ngủ, bàn tay nhỏ mũm mĩm dụi dụi mắt.
"Đói nào?"
Chị Kim với nụ đầy ẩn ý.
Bên ngoài cũng thấy bóng dáng ba Mục Thâm : "Chắc ba họp ."
Xem là cô hiểu lầm, bên cạnh Mục Thâm vẫn phụ nữ nào, nhưng đứa trẻ e là giống như dì cô , rằng Mục Thâm hề coi trọng nó.
Tô Nhu Tiểu Noãn Noãn phía với ánh mắt dịu dàng: " dì nhắc tới từ lâu, rằng Mục Thâm một cô con gái vô cùng ngoan ngoãn đáng yêu, đây từng gặp qua thật sự là chút tiếc nuối."
"Em tên là Tiểu Noãn Noãn đúng ?
Chị Mục Thâm kể về em , ngờ hôm nay em tới đây, chị quên mất chuẩn quà cho em.
Đây là cháo chị tự tay nấu cho ba em đấy, em đói ?
Có ăn một chút ?"
Cô chị Kim, mắt ầng ậc nước: "Dù và Mục Thâm cũng là họ hàng, cho dù chị thích thì cũng thể ngăn cản Tiểu Noãn Noãn gặp chứ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Khi Tiểu Noãn Noãn từ trong phòng việc bước một nữa, Tô Nhu cất bước tới.
Lúc , thể ở trong phòng việc, ngoại trừ phụ nữ mà họ là Mục Thâm quý như vàng bế lên, thì còn ai khác.
"Ba ơi\~" Nhìn căn phòng và cách bài trí quen thuộc, Tiểu Noãn Noãn leo xuống giường, xỏ đôi chân trắng trẻo đôi dép lê nhỏ mà Mục Thâm đặt sẵn bên giường.
"Chị Kim ơi, cô là ai thế ạ?"
Tiểu Bạch Bạch chạy tới cọ cọ chân cô bé vài cái.
Sự đố kỵ trong lòng Tô Nhu lan rộng.
Cô tốn bao nhiêu công sức mới tiếp cận Mục Thâm, những ngày qua dày mặt mang đồ tới cho giữa những ánh mắt khinh bỉ, mỉa mai của nhân viên công ty, nhẫn nhịn bao nhiêu điều, mà một đứa trẻ rõ lai lịch tranh mất, cô thể ghen ghét cho .
"Không vội, vội, trong phòng ba vẫn còn nhiều lắm, Tiểu Noãn Noãn cầm hết , để em lấy thêm cho nhé."
Chị Kim: "..."
Tô Nhu lập tức nảy ý định.
Tiểu Lang vểnh tai lên, kêu "o o" hai tiếng.
Các thư ký cảnh mà nhịn nở nụ đầy vẻ yêu chiều.
Ôi...
bé Tiểu Noãn Noãn thật là tâm lý và đáng yêu quá mất, đây chính là tiểu thiên sứ ngoài đời thực .
Đến cả Tiểu Bạch Bạch cũng chắn Tiểu Noãn Noãn, cảnh giác Tô Nhu.
Trực giác của Tiểu Bạch Bạch chuẩn lắm nhé.
Tô Nhu thấy động tác lẩn tránh của cô bé, nụ mặt cứng đờ , đặc biệt là khi con ch.ó như thể sẵn sàng lao c.ắ.n bất cứ lúc nào.
Gương mặt cô lộ vẻ sợ hãi và luống cuống, cô dậy, c.ắ.n môi lùi phía , nước mắt lã chã rơi.
"Tiểu Noãn Noãn, em thể, thể bảo nó tránh xa một chút , chị...
hồi nhỏ chị từng ch.ó đuổi, lúc nào cũng sợ ch.ó."
-----