Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 234: Giang Cẩm Thành bị đánh, Tiểu Noãn Noãn rất tức giận
Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:39:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Noãn Noãn chẳng sợ chút nào, cô bé hùng hổ túm c.h.ặ.t lấy một đứa con trai đang định đ.á.n.h , tát thẳng một phát mặt nó.
"Đồ hổ, đ.á.n.h con gái!
Đã thế còn lời cái con quỷ xí ."
Đánh mặt xong bồi thêm một cú đá khiến đối phương ngã nhào, cô bé tiếp tục xử lý những đứa còn , nắm đ.ấ.m nhỏ múa lên trông uy lực.
Người lớn thì cô bé đ.á.n.h , chứ còn trẻ con thì cô chấp ba đứa!
Giang Cẩm Thành cũng , dù cũng cùng Tiểu Noãn Noãn chạy bộ suốt bấy lâu nay, kiên trì rèn luyện thể, cộng thêm thời gian qua ba còn đặc biệt mời thầy dạy võ về chỉ dạy, nên hạ gục đối phương nhanh.
"Tiểu Noãn Noãn cố lên, Giang Cẩm Thành cố lên!!"
Thấy Tiểu Noãn Noãn tay dứt khoát như , các bạn học xung quanh lập tức hò reo cổ vũ cho hai .
Tiểu Bình Quả đang ôm đầu thút thít thấy tình thế bên thắng thế, liền tiện tay vớ lấy một quyển sách, vẻ đây vỗ bốp một cái mặt thằng nhóc Tiểu Noãn Noãn đ.á.n.h ngã gần nhất.
Hổ Đoàn và các bạn học khác cũng xông giúp một tay, đè c.h.ặ.t đám khiến chúng thể nhúc nhích.
Phượng Khuynh Thành trợn mắt Tiểu Noãn Noãn: "Ba tao là lợi hại nhất, lũ ác ôn tụi bây dám bắt nạt tao, tao sẽ bảo ba tìm tới đ.á.n.h c.h.ế.t tụi bây!"
Tiết học còn bắt đầu mà cả phòng học nhốn nháo hết cả lên, đương nhiên, các bạn nhỏ lớp Tiền tiểu học 1 giành chiến thắng vang dội.
Người phụ nữ giày cao gót cú va chạm cho loạng choạng ngã nhào xuống đất.
Phượng Khuynh Thành hì hì, chống nạnh hừ một tiếng: "Đáng đời, tao cho mày hoàng t.ử của tao là phúc đức của mày, mà mày dám vì cái con..."
Giang Cẩm Thành nhịn bật , lên tiếng phụ họa: "Ừ, Tiểu Noãn Noãn là xinh nhất, ai sánh bằng Tiểu Noãn Noãn của ."
"Mẹ của Phượng Khuynh Thành, chị đang cái gì thế !!!"
Phượng Khuynh Thành đau quá liền oa oa rống lên.
"A a a!!
Con ranh con , mày cái gì thế!!"
Hạ Y giật bật dậy, vội vàng chạy sờ mặt Giang Cẩm Thành, mắt đỏ hoe.
Mẹ của Phượng Khuynh Thành khoanh tay, từ cao xuống bọn trẻ với vẻ mặt đầy khinh miệt.
Lúc bà cô bé chính là Kỷ An Nhuyễn.
Giang Cẩm Thành đ.á.n.h xong, đám con trai do Phượng Khuynh Thành dẫn tới đều đang thét sự kìm kẹp của các bạn trong lớp, thể nhích phân nào.
Mắt Phượng Khuynh Thành bốc hỏa, hùng hổ chạy tới định đẩy ngã Tiểu Noãn Noãn.
"Chát..."
Người đàn bà ôm lấy Phượng Khuynh Thành, gọi "cục cưng, bảo bối" xót xa đủ điều.
Mười mấy phút , những kẻ cầm đầu vụ đ.á.n.h đều gọi lên văn phòng, và của Phượng Khuynh Thành là đến sớm nhất.
Tiểu Bình Quả sợ hãi nấp lưng Tiểu Noãn Noãn sụt sịt.
Noãn Đoàn T.ử giơ nắm đ.ấ.m nhỏ, đôi lông mày dựng ngược lên, đang định lấy răng trả răng đẩy thì Giang Cẩm Thành chắn mặt cô bé, tức giận đẩy mạnh Phượng Khuynh Thành .
Phượng Khuynh Thành dọa cho c.h.ế.t lặng, cô bé ôm mặt thút thít , còn chút vẻ hống hách lúc nãy.
" quan tâm!" Bà đập mạnh chiếc túi xách xuống bàn việc, hếch cằm lên vẻ bề cao ngạo.
Mẹ Phượng Khuynh Thành lườm nguýt những đứa trẻ khác trong văn phòng.
"Bà mà còn bước tới, cháu sẽ đ.á.n.h nó tiếp, để xem bà nhanh tay cháu nhanh."
"Tiểu Noãn Noãn đau ?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Để thổi cho nhé."
Thấy cảnh , Phượng Khuynh Thành càng to hơn.
Cô giáo còn đến cửa thấy tiếng t.h.ả.m thiết bên trong, bước thấy rõ tình hình thì suýt nữa ngất xỉu vì tăng xông.
Chẳng lúc Phượng Khuynh Thành lớp cũng cái bộ dạng ?
Cái thói vênh váo hống hách đúng là cùng một khuôn đúc .
Giang Cẩm Thành dứt lời, một cái tát nảy lửa giáng thẳng mặt khiến kịp trở tay.
Mẹ Phượng Khuynh Thành hừ lạnh khinh bỉ: "Trẻ con?
Chính vì là trẻ con mới cần dạy bảo cho trò.
Không kính trọng lớn, còn dám đ.á.n.h con gái ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-234-giang-cam-thanh-bi-danh-tieu-noan-noan-rat-tuc-gian.html.]
Ai cho nó cái gan đó, cả cô nữa, lấy tư cách gì mà chỉ trích , còn giáo viên ở đây nữa hả."
Bà chẳng thèm lọt tai lời Tiểu Noãn Noãn , chỉ là một đứa con nít, chỉ cần tóm nó, bà nhất định cho con ranh tay!
Bà hung hãn định chộp lấy Tiểu Noãn Noãn, nhưng kịp chạm thì Giang Cẩm Thành lao tới, húc mạnh chân bà .
Mẹ Phượng Khuynh Thành ngẩn một giây, hét toáng lên, đưa tay định tóm lấy Tiểu Noãn Noãn.
"Mẹ ơi, chính là tụi nó, tụi nó bắt nạt con, đẩy con ngã xuống đất, Khuynh Thành đau lắm, mau bảo ba gọi đến đ.á.n.h tụi nó ."
"Bảo bối của , thế , t.h.ả.m thế ?
Có kẻ bắt nạt con , đứa nào mắt dám đụng con gái bà, nhà dạy dỗ kiểu gì mà mất dạy thế !"
"Oa oa...
ơi con đau lắm."
"Tớ sẽ mách ba là tụi đều bắt nạt tớ, tụi cứ đợi đấy, ba tớ sẽ cử đến trừng phạt tụi ."
"Nó vẫn còn là một đứa trẻ!
Có chuyện gì thì năng hẳn hoi, chị thế là ý gì!"
Phượng Khuynh Thành thấy tình hình liền oa một tiếng rống lên.
Phượng Khuynh Thành bệt đất: "Oa...
hu hu, ba ơi, ơi tụi nó đều bắt nạt con."
Giang Cẩm Thành kéo Tiểu Noãn Noãn lưng: "Là bảo đến đ.á.n.h chúng cháu ."
Tiểu Noãn Noãn níu lấy tay Giang Cẩm Thành, bộ dạng bà mà thấy quen mắt đến thế.
Cậu vội vàng nâng bàn tay nhỏ của cô bé lên thổi lấy thổi để.
"Giang Cẩm Thành là hoàng t.ử chọn, mày cút !"
"Con ranh , thả con gái bà !" Mẹ Phượng Khuynh Thành xót con vô cùng, nhất là khi thấy dấu bàn tay đỏ lựng mặt con gái .
Tiểu Noãn Noãn túm lấy Phượng Khuynh Thành đang lôi thôi lếch thếch né một bên, tát thẳng một phát mặt cô bé.
"Con gửi trường là để học hành, chứ để cho kẻ khác tùy tiện bắt nạt.
Nó đến nông nỗi , các nhất định cho một lời giải thích thỏa đáng, bằng cái trường đừng hòng yên !"
Cậu bước tới nắm lấy tay nhỏ của Tiểu Noãn Noãn, thấy lòng bàn tay trắng trẻo của cô bé vì đ.á.n.h mà đỏ ửng lên, xót xa vô cùng.
"Cậu độc ác, lấy chỗ nào mà so với chứ!"
Noãn Đoàn T.ử dĩ nhiên chịu thua, một tay chống nạnh chắn mặt Giang Cẩm Thành.
"Đừng tưởng dám đ.á.n.h con gái!
Bà mà còn dám đẩy Tiểu Noãn Noãn nữa xem!"
Lúc , Tiểu Noãn Noãn giống như một con thú nhỏ chọc giận, đôi mắt lạnh lùng chằm chằm của Phượng Khuynh Thành.
"Hóa chính là tụi mày bắt nạt Khuynh Thành nhà bà."
Tiểu Noãn Noãn hùng hổ lườm bà : "Ai mà chẳng ba, như mỗi ba là giỏi nhất, mỗi là nhất bằng!"
"Mẹ Phượng Khuynh Thành, chuyện chị còn rõ, thực ..."
Tiểu Noãn Noãn hừ một tiếng, nắm lấy tay Giang Cẩm Thành: "Cẩm Thành Ca Ca là của , hoàng t.ử gì của hết."
Tiểu Noãn Noãn vết tát mặt Giang Cẩm Thành mà sững .
"Nó lùn béo, điểm nào hơn con ..." Phượng Khuynh Thành quên bôi nhọ Tiểu Noãn Noãn.
Bà run rẩy chỉ tay đám học sinh: "Gọi...
gọi phụ đến đây cho !!!"
Giữa lúc Phượng Khuynh Thành đang đắc ý năng, Tiểu Noãn Noãn lạnh mặt, đột ngột lao tung một cú đ.ấ.m mặt cô bé, khiến những lời định đều nghẹn .
Văn phòng bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Giang Cẩm Thành chạy đến bên cạnh Tiểu Noãn Noãn, mím môi đẩy mạnh Phượng Khuynh Thành về phía bà , ôm Tiểu Noãn Noãn lùi xa một chút, ánh mắt lạnh lẽo lườm hai đang ở đất.
Các giáo viên vội vàng chạy đỡ Phượng Khuynh Thành và bà dậy.
"Cẩm Thành Ca Ca, đau ." Tiểu Noãn Noãn vết tát đỏ lựng mặt , đôi mắt bắt đầu rưng rưng.