Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 235: Ba sẽ trả thù cho con

Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:39:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Anh , Tiểu Noãn Noãn đừng ." Giang Cẩm Thành mím môi, đưa tay lau nước mắt cho Tiểu Noãn Noãn.

 

"Thả ." Vương Kỳ đỡ dậy gạt phăng tay hai giáo viên, vẻ mặt Tiểu Noãn Noãn và Giang Cẩm Thành trở nên vặn vẹo.

 

"Hai đứa bay, giỏi lắm!"

 

Tiểu Noãn Noãn tức giận lườm bà : "Bà mà còn đ.á.n.h bọn cháu, bọn cháu sẽ đ.á.n.h ."

 

Cô bé chỉ tay Phượng Khuynh Thành.

 

Phượng Khuynh Thành thực sự Tiểu Noãn Noãn đ.á.n.h cho sợ khiếp vía, liền ôm mặt trốn lưng nức nở.

 

"Con ranh , tụi mày còn dám đe dọa tao !"

 

"Có chuyện gì thế ?"

 

Bên ngoài một đàn ông trung niên bước .

 

Phượng Khuynh Thành thấy ông thì mắt sáng lên, lóc t.h.ả.m thiết chạy .

 

"Oa oa...

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

ba ơi, ba ơi bắt nạt con và , ba mau giúp con đ.á.n.h c.h.ế.t tụi nó ."

 

"Con ranh con, mày giỏi nhờ!"

 

"Các bạn giúp Tiểu Noãn Noãn chứng nha, nếu Tiểu Noãn Noãn, trai cháu cùng các bạn và cô giáo thương, thì chính là do bọn họ đ.á.n.h đấy."

 

Người đàn ông trung niên nhíu mày, Hạ Y với vẻ mặt nghiêm nghị.

 

"Mẹ của Phượng Khuynh Thành, chuyện đúng sai do các tự quyết định. Trong lớp camera giám sát, cụ thể thế nào cứ xem hãy ? Sao bà thể phân biệt trắng đen xông lên đ.á.n.h con nhà như thế!"

"Họ đ.á.n.h con ?"

 

Tinh Tinh đỏ hoe mũi, lắc đầu nguầy nguậy.

 

"Ba ơi, ba mau đ.á.n.h họ !

 

Con , ba trả thù cho con!

 

Trả thù cho con hu hu hu...

 

mau đ.á.n.h họ !"

 

Anh quét ánh mắt qua một lượt như một mãnh thú sắp vồ mồi, khiến Vương Kỳ nhất thời lí nhí dám mở miệng.

 

"Ông...

 

ông..."

 

Phượng Dương Vũ chỉ tay Tinh Tinh: "Gia đình dạy dỗ kiểu gì thế ?

 

Không dạy thì nhốt ở nhà , thả ngoài hại khác ?"

 

Giang Cẩm Thành cũng lấy điện thoại , mặt bọn họ bấm ba con , lạnh lùng thẳng: " gọi 110 đấy."

 

"Ba, là cô đ.á.n.h con, chính là cô , ba mau đ.á.n.h trả cho con ."

 

Phượng Dương Vũ: "............"

 

Người đàn ông trung niên xót xa bế con gái lên, vết hằn bàn tay khuôn mặt trắng trẻo của cô bé, cơn giận bùng lên dữ dội.

 

Tần Bác Khanh nhặt cây thước kẻ lên, "xoẹt" một cái chỉ thẳng mặt Phượng Dương Vũ, giọng lạnh như băng tuyết.

 

Tần Bác Khanh lạnh mặt bước , khóe môi khẽ nhếch lên một nụ nhạt nhẽo đầy châm biếm.

 

"Bà, đây cho ."

 

Một bóng đen dài mảnh vụt qua trung, cuối cùng đ.á.n.h chính xác mu bàn tay của Vương Kỳ.

 

"Ba ơi..."

 

Đôi mắt Tinh Tinh đỏ hoe, Giang Cẩm Thành ôm lấy cô bé, ánh mắt lạnh lẽo Phượng Dương Vũ.

 

"Thế thì liên quan gì đến con gái !"

 

Sắc mặt Phượng Dương Vũ xanh mét, hai đứa trẻ chọc tức đến nghẹn họng, nhưng khổ nỗi đây là trường học nên thể tùy tiện tay.

 

Mu bàn tay của Vương Kỳ thước đ.á.n.h hằn lên một đường đỏ ch.ót, bà ôm tay, giận dữ Tần Bác Khanh ở cửa quát: "Ông cái gì thế hả!"

 

Vương Kỳ nghiến răng căm hận, xông tới định giật lấy điện thoại của Tinh Tinh.

 

Phượng Khuynh Thành ôm mặt, chỉ Tinh Tinh, trong mắt phẫn nộ vẻ đắc ý.

 

Hạ Y ôm hai đứa trẻ, cố gắng giải thích: "Là phu nhân nhà ông đ.á.n.h đứa trẻ ."

 

"Đứa bé ăn kiểu gì đấy!" Phượng Dương Vũ đập mạnh tay xuống bàn, tiếng động lớn khiến cả Hạ Y cũng giật .

 

"Gọi hiệu trưởng các đến đây!

 

Không thấy hả, con gái ở trường các đ.á.n.h nông nỗi , trường học đưa một lời giải thích thỏa đáng!

 

Còn nữa, ai đ.á.n.h con bé?"

 

"Ai đ.á.n.h!"

 

Tinh Tinh dùng ánh mắt phẫn nộ lườm ông , giơ điện thoại nhắm thẳng Phượng Dương Vũ: "Tinh Tinh đang phát trực tiếp , nếu ông đ.á.n.h chúng , ngay lập tức sẽ nhiều thấy!

 

Ông là lớn mà đ.á.n.h trẻ con!"

 

"Sao ông thể như ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-235-ba-se-tra-thu-cho-con.html.]

 

Tinh Tinh cảnh giác mấy nhà họ Phượng.

 

[Phòng livestream chuyện gì thế, đang là một đứa trẻ ?]

 

Tần Bác Khanh cúi bế Tinh Tinh lên, nhóc con vẫn còn vương lệ mặt, ôm lấy cổ thút thít đầy tủi .

 

Tinh Tinh vô cùng tủi , mũi thút thít chạy ôm chầm lấy chân Tần Bác Khanh, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t ống quần , mắt đỏ hoe vùi mặt chân .

 

"Con đến lượt ông dạy bảo , ngậm miệng ."

 

"Sao bây giờ ông mới đến, và con gái ông sắp ức h.i.ế.p c.h.ế.t đây ."

 

"Cô Hạ, phiền cô trích xuất camera trong lớp .

 

Văn phòng camera ?

 

Cũng trích xuất luôn .

 

xem thử rốt cuộc xảy chuyện gì mà khiến Phượng tổng cùng phu nhân đây huy động lực lượng, vứt bỏ cả mặt mũi để đ.á.n.h mắng mấy đứa trẻ như thế."

 

"Ai cho bà gan lớn dám chạm con bé?"

 

Tần Bác Khanh hờ hững liếc : "Sao?

 

Ông ý kiến gì ?

 

Có ý kiến thì tự nhịn ."

 

" thấy cái ghế giáo viên ông cũng cần nữa , gọi hiệu trưởng đến đây cho !"

 

Phượng Dương Vũ cho nghẹn họng, mặt đỏ bừng vì tức.

 

Phượng Dương Vũ qua, thấy Hạ Y vẫn đang bảo vệ hai đứa trẻ, nhất thời tức đến bật .

 

"Anh là phụ của con bé?" Giọng Phượng Dương Vũ vang lên.

 

"Phụ kiểu gì mà ăn như thế, hèn gì dạy đứa trẻ như ."

 

Hạ Y tới ôm lấy cả Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành, vết đỏ mặt Giang Cẩm Thành mà tức đến đỏ cả mắt.

 

"Con chịu , đ.á.n.h chúng nó ngay bây giờ."

 

bao giờ gặp phụ nào vô lý đến thế, hèn gì đứa trẻ cũng học theo.

 

[Trời ạ, chuyện gì đang xảy thế .]

 

Bàn tay Tần Bác Khanh đặt lên đầu Noãn Đoàn T.ử xoa xoa, giọng dịu đôi chút: "Đừng sợ, ba trả thù cho con nhé."

 

Hạ Y gật đầu: "Vâng."

 

[Hơ...

 

đúng là đứa trẻ ngỗ nghịch, sợ nhất loại đấy.

 

Đứa con nhà bà dì mỗi đến là cướp đồ của , cho là nó lăn đùng ăn vạ như thế đây.]

 

"Cô là giáo viên ở đây ?"

 

"Bà cũng im miệng , trong mắt phân biệt nam nữ ."

 

"Họ...

 

họ đ.á.n.h Cẩm Thành ca ca ."

 

Những ngón tay thon dài của Tần Bác Khanh lau nước mắt khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé.

 

Phượng Dương Vũ đau đầu dỗ dành con gái: "Khuynh Thành ngoan nhé, ba sẽ đòi công bằng cho con."

 

Phượng Dương Vũ lùi hai bước, khí thế hống hách mặt lũ trẻ và giáo viên lúc nãy lập tức giảm sút khi đối diện với Tần Bác Khanh.

 

Ba của Phượng Khuynh Thành chỉ mặt con gái , đập tay xuống bàn việc, tỏ vẻ uy nghiêm và giận dữ.

 

"Chú ơi, những lời chú , cháu cũng với chú: Không giáo d.ụ.c con cái thì đừng thả ngoài c.ắ.n bừa bãi."

 

Hạ Y hai đứa trẻ đầy ngạc nhiên, phản ứng thật nhanh nhạy.

 

Hiệu trưởng cũng sa sầm mặt bước .

 

"Chú ăn kiểu gì thế?

 

Tuy thầy cô dạy chúng cháu kính lão đắc thọ, nhưng hạng già xa thì cần kính!"

 

Ngay đó ông Tinh Tinh: "Hay lắm, nhỏ tuổi học điều , mới tí tuổi đầu đ.á.n.h .

 

Cái trường rách nát gì thế , con gái mà học ở đây dạy hư thì để yên cho các !"

 

Người phụ nữ giày cao gót bước tới, lúc cũng tỏ tủi vô cùng.

 

lúc , Mục Thâm mặc vest cũng bước , tầm mắt dừng Tinh Tinh, thấy nhóc con đang tủi ôm c.h.ặ.t cổ Tần Bác Khanh buông.

 

Anh liếc những khác, cuối cùng dừng mặt Giang Cẩm Thành, sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

"Mặt Giang Cẩm Thành thế , ai đ.á.n.h?"

 

"Mục...

 

Mục Thâm."

 

Phượng Dương Vũ thấy Mục Thâm bước , tim đập thình thịch một cái, đến đây!

 

---

Loading...