Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 237: Đi đánh người, có sợ không?
Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:39:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão hiệu trưởng càng , Phượng Dương Vũ càng cảm thấy nhịp tim yếu vài phần.
Cuối cùng, ông đến đứa con cũng bế nổi, trực tiếp ấn nó lòng Vương Kỳ bên cạnh, tay ôm n.g.ự.c cảm thấy lẽ cần một viên t.h.u.ố.c trợ tim ngay lập tức.
Nói xong, lão hiệu trưởng sang một bên quan sát Mục Thâm và Tần Bác Khanh.
"Ừm...
hiện tại mà , cô bé các ức h.i.ế.p lúc nãy là con gái của hai bọn họ.
À đúng , con bé còn một ba nữa tên là Tô Diên.
Chẳng gì xa xôi, thấy mấy ông bố của nhóc con cực kỳ quan tâm con bé, tuần nào cũng phiên 'đích ' đưa đón con bé tới trường đấy."
Ông híp mắt , còn nhấn mạnh hai chữ "đích ", hài lòng sắc mặt Phượng Dương Vũ ngày càng tái mét.
"Phụt..."
Lão hiệu trưởng càng bồi thêm, ông càng cảm thấy tim run rẩy, suýt nữa thì thổ huyết tại chỗ.
Vương Kỳ bên cạnh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
"À còn nữa..."
Phượng Dương Vũ: "..."
Lão hiệu trưởng dường như chẳng buông tha cho ông dễ dàng như .
"Ông cũng thấy đấy, Giang Cẩm Thành là cháu ngoại của hai vị nhà họ Giang .
Con gái Giang Sơ Ảnh của họ gả nước ngoài, lẽ ông rõ cụ thể là gả , đành chịu khó nhắc nhở ông một chút, con rể họ còn một cái tên khác là Albert."
Phượng Dương Vũ cảm thấy như một tia sét đ.á.n.h trúng, cả run bần bật.
Ánh mắt ông Giang Cẩm Thành tràn đầy vẻ thể tin nổi.
Albert, gia tộc hào môn nhất nước M, tộc trưởng gia tộc thậm chí còn sở hữu tước vị Vương tước, địa vị tại nước M cực kỳ hiển hách.
Phụ của Tiểu Bình Quả đến , thấy chuyện giải quyết thỏa mới thở phào nhẹ nhõm.
Dù với nhà họ Phượng, họ vẫn dám tùy tiện đắc tội.
Phượng Dương Vũ đau đứt ruột bỏ tiền đền bù.
Cuối cùng, cả gia đình ba lủi thủi rời .
E rằng , Phượng Khuynh Thành cũng chẳng còn mặt mũi nào mà học ở ngôi trường nữa.
Chuyện đương nhiên thể cứ thế mà bỏ qua.
Tiền bạc thì họ chẳng hiếm lạ gì, chỉ là cho gã Phượng Dương Vũ đau lòng một chút thôi.
Con gái của mấy bọn họ mà tưởng dễ bắt nạt thế ?
Cuối cùng, những ánh mắt lạnh lẽo của đám đông, Phượng Dương Vũ nặn nụ méo mó để tạ .
Mỗi đứa trẻ bồi thường hai mươi triệu, riêng Giang Cẩm Thành vì đ.á.n.h nên cộng thêm năm triệu nữa.
Ông còn lôi Phượng Khuynh Thành đến xin trực tiếp hai đứa trẻ.
Vương Kỳ chồng dọa cho sợ hãi rụt tay , Phượng Khuynh Thành đang bà bế cũng sợ đến mức dám hé răng nửa lời.
"Hừ...
cái thằng nhóc định gây chuyện đây, nhưng chỉ cần ở trường thì tùy nó thôi."
Tần Bác Khanh cầm hai đầu cây thước dạy học bẻ nhẹ.
Ông liếc Giang Cẩm Thành một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-237-di-danh-nguoi-co-so-khong.html.]
Video giám sát lúc nãy họ xem hết , tuy tai họa bắt nguồn từ bé, nhưng xem nhóc cũng dũng khí, luôn che chở cho Tinh Tinh của ông, khiến ông cái khác hẳn về bé .
Lão hiệu trưởng xua tay: "Đi , trẻ con chắc chắn là dọa sợ , nghỉ ngơi một chút cũng ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ông Giang liếc hai một cái, gì, dắt bà ngoại Giang rời .
Giang Cẩm Thành gật đầu: "Ông bà ngoại về sớm ạ, nhắn ba đừng lo lắng, cháu .
Nam nhi đại trượng phu tát một cái chẳng là gì cả."
Bà ngoại Giang lườm bé một cái: "Nói bậy, nam nhi gì chứ, cháu vẫn chỉ là một đứa trẻ con thôi."
"Thôi , cháu , chuyện bà báo cho ba cháu một tiếng."
Bà ngoại Giang mỉm xoa đầu bé: "Được , chúng về đây.
Cậu nhóc nhà họ Mục, nhóc nhà họ Tần, thằng bé nhà chúng phiền hai để mắt tới một chút nhé."
Mục Thâm gật đầu chào tiễn họ .
Tần Bác Khanh bóp ngón tay, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo: "Bác , cháu cũng việc, xin phép nghỉ dạy một ngày."
Lão hiệu trưởng xua tay: "Đi ."
Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành lấy cặp sách của .
Noãn Đoàn T.ử lục lọi trong cặp, cuối cùng tìm một loại t.h.u.ố.c mỡ chuyên trị ngoại thương, nhẹ nhàng bôi một lớp lên mặt Giang Cẩm Thành.
Giang Cẩm Thành lắc đầu: "Em gái bôi t.h.u.ố.c cho , đau nữa ."
"Được , lát nữa xem các ba báo thù cho con."
Tần Bác Khanh dáng vẻ tức giận của cô con gái nhỏ mà nhịn khẽ.
Mục Thâm trầm mặc họ rời , đó bế Tinh Tinh với hiệu trưởng: "Xin hiệu trưởng, hôm nay chắc Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành xin nghỉ ."
"Đi đ.á.n.h đấy, sợ ?"
Tinh Tinh lắc đầu, phồng má tỏ vẻ dũng cảm: "Không sợ ạ, Tinh Tinh cũng đ.á.n.h mà.
Ba ơi, các ba định báo thù cho Cẩm Thành ca ca và Tinh Tinh ạ?"
"Lát nữa các con sẽ ."
Noãn Đoàn T.ử ngây ngô gật đầu: "Các ba định ạ?"
Tinh Tinh vẫn bò Mục Thâm, trong lòng phục mà lầm bầm:
"Rõ ràng các ba của Tinh Tinh mới là lợi hại nhất, thế mà cái chị Phượng Khuynh Thành cứ bảo ba của chị mới là nhất.
Không nhé, ba của con trai thương con, ba của chị chỉ bắt nạt trẻ con, lớn thế mà chẳng hiểu chuyện bằng Tinh Tinh với Cẩm Thành ca ca nữa."
"Nói đúng lắm, Tinh Tinh là hiểu chuyện nhất ."
Tần Bác Khanh theo Mục Thâm lên xe, lên xoa đầu cô bé, ngón tay kéo nhẹ hai cái chỏm tóc buộc hai bên đầu cô bé trêu đùa.
Giang Cẩm Thành cũng từ phía ngoái đầu .
"Tinh Tinh hiểu chuyện là vì các ba đều hiểu chuyện mà.
Phượng Khuynh Thành hiểu chuyện là do ba chị cũng hiểu chuyện nốt, hừ, con tận mấy ba bụng và hiểu chuyện cơ đấy."
Nhân lúc khen , cô nhóc cũng quên nịnh bợ các ba một phen, quả thực là khéo léo.
Hai lớn đều dáng vẻ của cô nhóc cho bật , cơn giận kìm nén trong lòng nãy giờ cũng tiêu tan ít.
Tuy nhiên, một Noãn Đoàn T.ử mấy bọn họ cùng nâng niu trong lòng bàn tay, đáng yêu hiểu chuyện như thế mà kẻ khác bắt nạt, chuyện thể nhẫn nhịn cho ?