Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 239: Giải quyết

Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:39:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Làm ơn , chúng sai , chúng thật sự sai , tha cho chúng ."

 

Vương Kỳ lúc thực sự sợ hãi, cả đầm đìa nước mắt, lớp trang điểm cũng trôi hết.

 

Phượng Khuynh Thành thì rúc lòng , cũng thút thít .

 

Mục Thâm chỉ liếc họ một cái, với Phượng Dương Vũ:

 

"Bước , thứ hai."

 

Phượng Dương Vũ mặt mày khó coi, ánh mắt u ám của Mục Thâm, ông vẫn run rẩy bước .

 

Vừa mới thò một chân , Mục Thâm tóm lấy cổ áo ông kéo , đ.ấ.m một cú mặt.

 

Phượng Dương Vũ kêu t.h.ả.m một tiếng, đ.á.n.h ngã lăn đất.

 

"Ông dạy dỗ con gái như thế nào, hả?"

 

Mục Thâm từ cao xuống ông .

 

"...

 

sai , Mục Thâm, Mục Thâm cầu xin đừng đ.á.n.h nữa, thực sự sai ."

 

Trần Thần xách đôi giày của chạy tới.

 

Trước đó, nhặt giày, dùng giày quật túi bụi một tên vệ sĩ, ngờ cảm giác khá là .

 

"Tinh Tinh, chúng nên về nhà ." Mục Thâm cúi ôm Tinh Tinh lòng.

 

Mạnh vẫn là mạnh.

 

An Thanh: "............"

 

"Được , đàn ông con trai lóc trông thể thống gì?

 

Khiến mắt bé con nhà cũng đỏ hoe kìa."

 

Các ngón tay An Thanh khẽ run rẩy, cẩn thận nhặt ba viên kẹo đó lên.

 

Cậu ném điếu t.h.u.ố.c đầu ngón tay, quỳ một gối xuống đất, ôm bé con lòng, đột nhiên bật , giọng khàn khàn:

 

Giang Cẩm Thành tới nhét khăn giấy tay An Thanh, chạy đến mặt Tinh Tinh, nhẹ nhàng lau mắt cho cô bé.

 

Tinh Tinh lập tức thấy xót xa vô cùng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

An Thanh trấn tĩnh , mặt mày u ám : " hút một điếu t.h.u.ố.c."

 

An Thanh mắt đỏ hoe, nắm c.h.ặ.t t.a.y đến mức gân xanh nổi lên.

 

"Mắt em gái đổ mồ hôi ."

 

An Thanh dậy, khó chịu Mục Thâm: "Mới gặp bé con một lát đuổi , hỏi ý kiến ?"

 

"Lão Đại, hi hi...

 

đám đó chạy hết .

 

Dám ức h.i.ế.p công chúa nhỏ Tinh Tinh của chúng , xem là ai che chở ."

 

Tần Bác Khanh & An Thanh: "..............."

 

" chính là thể chịu loại như .

 

Thật sự nghĩ rằng trẻ con hiểu gì, là thể tùy tiện bậy mắng lung tung ?"

 

Không, vẫn là chướng mắt.

 

“Hi hi hi… Đồ súc vật nhỏ, mày mới trai tao , bố và là của tao, mày là đồ ai cần, cút khỏi nhà tao .”

 

Cuối cùng, cả nhóm theo Mục Thâm về biệt thự của .

 

"Lão Đại, hì hì...

 

thể chê , giày là do cởi mà."

 

"Ba." Tinh Tinh ôm lấy đôi chân dài của , khuôn mặt nhỏ cọ cọ chân .

 

Mục Thâm và Tần Bác Khanh vỗ vai , Tần Bác Khanh liếc Phượng Dương Vũ: "Đây đang dạy dỗ ?

 

Điểm đến là dừng, Tinh Tinh còn đang kìa, đừng hư con bé."

 

An Thanh: "............"

 

Tần Bác Khanh khẩy một tiếng: " chỉ đích danh , chính ông tự nhận nhanh thế."

 

Giang Cẩm Thành ôm cặp sách của Tinh Tinh một bên, say sưa theo dõi.

 

Cô bé Mặc Mặc từ trong cặp sách của lấy hai tờ khăn giấy.

 

Nói , tự vòng sang một bên, dựa một cái cây, châm một điếu t.h.u.ố.c hút.

 

Cánh tay nhỏ mũm mĩm của Tinh Tinh ôm cổ , lắc lắc cái đầu nhỏ: "Không ba, Tinh Tinh sẽ trách ba , ba cứ từ từ cai, Tinh Tinh sẽ ở bên ba."

 

“Quả nhiên là một con súc vật nhỏ giáo d.ụ.c, bây giờ tao là mày, bảo mày bưng cho tao một ly mà còn dám nổi cáu.”

 

Tần Bác Khanh âm thầm xắn ống tay áo lên.

 

Một mảng bầm tím cánh tay đặc biệt nổi bật.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-239-giai-quyet.html.]

An Thanh: "...

 

Hèn chi thối thế, hóa là giày của tuột ."

 

Phượng Dương Vũ lóc t.h.ả.m thiết: "Là khốn nạn, nên những lời đó."

 

"Chính ông là kẻ bắt nạt con gái ?"

 

Anh dùng lưỡi đẩy đẩy má trong: "Thật sự nghĩ lớn tuổi thì thể lên mặt trưởng bối , con bé vẫn là một đứa trẻ năm tuổi, bản ông tự kiểm điểm xem?

 

Ông mắng nó, sẽ gây vết thương tâm lý lớn đến thế nào ?

 

Hả!"

 

Nhìn Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành một cái, cô bé Mặc Mặc tự động tác kéo khóa miệng .

 

Ba , một trận kề vai sát cánh đ.á.n.h đ.ấ.m, trông đối phương vẻ cũng còn chướng mắt như nữa.

Một làn khói trắng phả từ miệng .

 

"Xin nhóc con, ba hứa là sẽ cai t.h.u.ố.c, nhưng giờ ba hút ."

 

"Ai ?

 

Mắt nào của thấy hả, đừng mà ngậm m.á.u phun !

 

chỉ khói cay mắt thôi!"

 

Dứt lời, lưng liền quất cho một roi, Tần Bác Khanh liếc : "Ăn xằng bậy cái gì đấy?"

 

"Ba đừng buồn, Tinh Tinh kẹo ." Nói đoạn, con bé nhanh nhẹn kéo khóa ba lô, tìm ba viên kẹo trái cây, đặt trong lòng bàn tay kiễng chân đưa lên cao.

 

Tinh Tinh: "???"

 

"Đi giày , thể thống gì ." An Thanh đảo mắt lườm một cái.

 

Lý Ngạn nhận điện thoại của tổng tài nhà , thôi xong, sếp tổng "ngựa quen đường cũ" mà trốn việc nữa .

 

Mục Thâm lùi vài bước, Tần Bác Khanh và An Thanh dẹp gọn bốn tên vệ sĩ tiến tới.

 

An Thanh Phượng Dương Vũ đang đất với ánh mắt âm u, bồi thêm cho một cú đ.ấ.m nữa.

 

Mục Thâm: ""

 

"Ba ơi kẹo ngọt lắm, Tinh Tinh cho ba cả ba viên luôn, ba ăn là trong lòng sẽ thấy ngọt ngào ngay, còn buồn nữa .

 

Nếu đủ thì Tinh Tinh cho ba cả phần kẹo của ngày mai, ngày nữa, ạ?"

 

Đôi mắt trong veo ngấn nước của con bé An Thanh, vành mắt đỏ hoe trông chẳng khác gì một chú thỏ con.

 

"Được."

 

Trần Thần: "...

 

Huhu...

 

Lão Đại, thể chung chạn bỏ rơi tụi em như thế ."

 

Tần Bác Khanh và Mục Thâm cũng tới, Phượng Dương Vũ cùng đám vệ sĩ khi dạy cho một bài học lếch thếch rời .

 

An Thanh đá nhẹ một cái: "Dùng từ cho nó t.ử tế ."

 

Anh vội đầu , dám Tinh Tinh, đưa tay quẹt giọt nước mắt mặt.

 

" thương ."

 

An Thanh giơ ngón tay cái về phía Tần Bác Khanh: "Cậu giỏi thật đấy."

 

Tần Bác Khanh liền vươn tay ôm lấy nhóc con kéo về phía .

 

"Được , đừng đ.á.n.h nó thành tàn phế, định đền tiền cho loại rác rưởi ?"

 

"Các cũng nên đấy."

 

Một giọng non nớt kéo An Thanh đang chìm trong hồi ức trở về thực tại, đến khi định thần , những giọt lệ nóng hổi lăn dài .

 

"Ba Tần mau đây Tinh Tinh thổi cho, con t.h.u.ố.c , để con bôi t.h.u.ố.c cho ba."

 

An Thanh buông Tinh Tinh , cứng cổ chịu thừa nhận.

 

"Ba ơi~"

 

Trần Thần "ồ" một tiếng, vội vàng vứt giày xuống đất xỏ .

 

“Mẹ mày dạy mày thế nào mà để mày bắt nạt em trai như thế hả?

 

Đồ giáo d.ụ.c!”

 

An Thanh đá một cú , cả trông như một con sư t.ử đang thịnh nộ.

 

Ba lớn mặt tại đó: "……………"

 

"Lần nhất định bắt tổng tài tăng lương mới !"

 

Lý Ngạn lầm bầm với chiếc điện thoại bắt đầu vùi đầu đống công việc bận rộn.

 

Hai chiếc xe chạy thẳng biệt thự của Mục Thâm.

 

Trần Thần và Phương Lỗi căn biệt thự rộng thênh thang, , cả quản gia trong truyền thuyết mà mồm chữ O mắt chữ A.

 

"Nhìn căn biệt thự xa hoa , thậm chí còn tận trong , trời ơi, đang mơ đấy chứ!"

 

 

Loading...