Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 261: Làm gì cũng hỏng, đánh nhau là nhất
Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:29:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành rời sự dõi theo của hai con ma, trở gian đầy .
Noãn Đoàn T.ử thấy ba , như một quả pháo nhỏ lao tới ôm c.h.ặ.t lấy đùi .
Trên chân treo một "vật trang trí" xinh xắn đáng yêu, tâm trạng của An Thanh cũng hơn hẳn, đưa tay bế thốc Noãn Đoàn T.ử đặt lên vai .
"Oa...
cao quá ba ơi." Được An Thanh một tay giữ c.h.ặ.t, đôi mắt to của Tinh Tinh sáng lấp lánh, đầy vẻ hưng phấn.
Xoa xoa bàn tay nhỏ của Tinh Tinh, An Thanh : "Để xem phần thưởng ."
Nói đoạn, mở trang bảng nhiệm vụ .
【Nhiệm vụ chính tuyến 'Tế Lễ Tân Nương': Tìm và tiêu diệt Vạn Niên Hòe Thụ Yêu thành.】
【Thưởng cho chơi Q: Tim cây hòe, kỹ năng bổ sung cho thẻ bài — Thôn Phệ.
Thưởng cho chơi Thời Quá Cảnh Thiên, Thần Thần Thần, Thạch, Lãng Đắc Phi Khởi: Cành cây hòe.】
Cành cây hòe thể thu hút sự chú ý của linh hồn, tương đương với vật dẫn dụ quái vật; tim cây hòe thì thể dùng để rèn v.ũ k.h.í.
Kỹ năng bổ sung là dùng trực tiếp cho thẻ bài.
Dứt lời, đó chẳng buồn quan tâm đến vẻ mặt của An Thanh, dẫn Tinh Tinh thong thả bước ngoài.
Ông lão xoa đầu cô bé.
Tần Bác Khanh và An Thanh đồng thời ông lão.
An Thanh tặc lưỡi một tiếng, đút hai tay túi quần, vẻ mặt khó chịu theo .
"Ông nội, ông đợi Tinh Tinh lâu ạ~"
"Dạ ." Tinh Tinh gật đầu.
Anh bao giờ bậc tiền bối khen ngợi, đặc biệt là một vị tiền bối đức cao vọng trọng thế , trong lòng cảm thấy khá ngượng nghịu.
Rời khỏi thế giới trò chơi, đều bước khỏi khoang thực tế ảo, phát hiện trong phòng huấn luyện thêm hai .
Được , cảm giác ngượng nghịu tan biến ngay lập tức, cũng chẳng thèm quan tâm cha đang ở đây nữa, tức giận tung một cước đá về phía Tinh Bác Khanh.
【Thưởng cho thẻ bài Tiểu Tiểu của chơi Q: Kỹ năng bổ sung — Sợ Hãi; Thưởng cho thẻ bài Lâu Đài của chơi: Kỹ năng bổ sung — Thôn Phệ.】
An Thanh kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c, hổ là con gái , mới chơi game đầu mà thể tự cày nhiệm vụ .
Đồng thanh xong, cả hai đầy vẻ ghét bỏ, tình cảm thì , nhưng kẻ thù thì chắc chắn là tiềm năng.
Noãn Đoàn T.ử dùng giọng sữa chuyện, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó , thần tình vô cùng ảo não.
"Về ?" Tần Bác Khanh tư thái ung dung, ghế tựa như một quý công t.ử hào môn, giữa những ngón tay thon dài, một chiếc b.út đen xoay tít mù.
Trước mặt vị lão nhân , khí thế của dù cũng thu liễm đôi chút, nhưng Tần Bác Khanh , suýt chút nữa nhịn mà đ.ấ.m mặt một cái.
"Cậu thanh niên đấy, qua là thấy tráng kiện ."
Tần Bác Khanh ở bên cạnh khẽ một câu: "Tứ chi phát triển."
Ông lão hì hì hai trẻ tuổi, thấy Phương Lỗi – trai thật thà – đang nhăn mặt định khuyên can, ông liền vẫy tay gọi đó .
Biết An Thanh là một trong những cha của Tinh Tinh, ông lão nhịn thêm vài , đó gật đầu.
Tinh Tinh: "...
Các ba."
"Giáo sư Tần, lão...
sinh viên của , vả đây là địa bàn của ."
"Anh hâm !"
Ý ngoại ngôn hạ: Đầu óc đơn giản.
Mọi đồng thanh hỏi: "Hai đứa cái gì ?"
"Ông nội đợi lâu , hơn nữa mấy nhóc bầu bạn với ông trong lúc chờ Tinh Tinh, ông vui lắm.
Còn con thì , chơi vui ?"
"Sao vẫn còn nữa?" Trần Thần chỉ xuống phía .
"Rầm" một tiếng, An Thanh đá trúng cái ghế.
Không thể nhịn !!
"Không cần để ý đến tụi nó, con trai mà, cứ va chạm đ.ấ.m đá một chút thì tình cảm mới nảy nở ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-261-lam-gi-cung-hong-danh-nhau-la-nhat.html.]
Một già một trẻ chuyện vô cùng vui vẻ, chú chuột túi nhỏ bò khỏi l.ồ.ng, "hì hục" leo theo ống quần của ông lão lên , cuối cùng leo đến bàn tay của Tinh Tinh, rũ rũ cái hình nhỏ bé lông xù mềm mại, cuộn tròn một cách thoải mái.
"Ông nội con xin ạ, Tinh Tinh mải chơi quá nên quên mất ông và ba Tần."
"Ở đây cũng ai, bình thường thấy vắng vẻ thì nên về mới chứ?
Da mặt cũng dày thật."
Anh dậy, nguy hiểm nheo mắt đàn ông đối diện, bẻ khớp tay kêu răng rắc, kiêu ngạo thách thức.
Tinh Tinh mang vẻ mặt ngoan ngoãn ngây thơ vai ba , đôi tay nhỏ bám lấy tóc .
"Tới luôn."
An Thanh: "..."
Hủy hoại hình tượng của mặt con gái thế mà coi !
Ngón tay khẽ gãi cằm Tinh Tinh, Tần Bác Khanh thong thả dậy: "Được một lúc , ông nội con đang đợi bên ngoài đấy, thôi."
Sau khi thông quan, điểm kinh nghiệm của mỗi trong đội sẽ tăng lên tương ứng, những thành viên tham gia chiến đấu sẽ ngẫu nhiên nhận đạo cụ rớt .
Mối thù tranh giành con gái là bất cộng đái thiên.
Được ông lão khen ngợi, An Thanh vốn là một đàn ông mạnh mẽ mà cũng thấy ngượng ngùng.
"Dạ , vui lắm ạ."
"Tụi con đến phủ họ Lưu để bắt kẻ ạ."
Khi thấy An Thanh, khóe môi đó nở một nụ lạnh, "vút" một cái, chiếc b.út đen giữa ngón tay như một mũi tên lao thẳng về phía An Thanh.
Lầm bầm bàn tán, đều rời khỏi phòng huấn luyện.
Bên ngoài, một ông lão đang vui vẻ chơi đùa cùng mấy con vật nhỏ, thấy Tinh Tinh tới liền vẫy tay gọi cô bé qua.
Giang Cẩm Thành mang khuôn mặt nghiêm nghị như một lớn thu nhỏ, đó bồi thêm một câu.
Anh đối phương bằng ánh mắt lạnh lùng.
Tin tức đưa , ánh mắt đều đổ dồn Noãn Đoàn T.ử và Giang Cẩm Thành.
An Thanh xòe tay chộp lấy chiếc b.út đen, ánh mắt đầy vẻ ngang tàng Tần Bác Khanh.
Tần Chi Nhai lườm con trai một cái: "Nói năng kiểu gì thế, ba thấy thanh niên , cháu gái ba ở bên cạnh chắc chắn sẽ cảm giác an ."
【Nhiệm vụ chi nhánh: Giúp nữ quỷ Kiều Nga phục thù, tiêu trừ oán khí thành.】
Noãn Đoàn T.ử gật đầu: "Vâng, chị nữ quỷ đáng thương lắm ạ, tụi con giúp chị bắt kẻ ."
An Thanh: "..."
"Ai thèm tình cảm với !"
"Làm một trận ?"
Mấy trẻ tuổi cung kính chào hỏi ông lão, đó ngoại trừ Tần Bác Khanh và An Thanh tiếp tục ở trông chừng con gái, những khác đều giải tán việc riêng của .
Mấy tấm thẻ bài ban đầu tạo chỉ duy nhất một kỹ năng, theo chân sở hữu vượt ải, chúng thể ngẫu nhiên rơi thêm kỹ năng cũng như điểm kinh nghiệm.
Tần Bác Khanh nhận xét: "Làm việc gì cũng hỏng, chỉ đ.á.n.h đ.ấ.m là hạng nhất. Ở cạnh , chẳng những cảm giác an thừa, mà quan trọng là rắc rối cũng chẳng thiếu ."
"Không hết."
Tần Bác Khanh nhếch môi lạnh, tháo khuy măng sét xắn tay áo lên một nấc, đó thong thả nới lỏng chiếc cúc áo cùng ở cổ.
Một chuỗi hành động qua tay bỗng toát lên vẻ tao nhã tả xiết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ba Tần, ba đến lúc nào ạ?" Tinh Tinh vắt chân lên cổ chạy vù đến bên cạnh Tần Bác Khanh, cả nhỏ xíu bám c.h.ặ.t lấy chân .
"Lão..." Suýt chút nữa thì An Thanh vọt miệng xưng "lão t.ử" .
Tần Bác Khanh phản ứng cực nhanh, ngay lúc An Thanh tung một cú đá tới, phắt dậy lùi sang một bên.
Thế là hai chọn lấy một khoảnh sân trống, thật sự lao tẩn .
Kẻ đ.ấ.m đá, Tinh Tinh sốt ruột định can ngăn nhưng Tần Chi Nhai giữ c.h.ặ.t lấy.
"Tinh Tinh đây c.ắ.n hạt dưa .
Lâu mới thấy Ba Tần nhà con sung sức như , suốt ngày cứ lờ đờ như c.h.ế.t trôi, chẳng cả.
Ngày là thằng nhóc dọn dẹp kẻ khác, hiếm khi thấy đấu ngang ngửa với nó, để xem hôm nay nó thắng nổi ."
Tần Bác Khanh: "............" là cha đẻ của khác!
Tinh Tinh "ồ" một tiếng, chỉ đành ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn, lộ vẻ ưu tư hai ông bố đằng .