Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 263: Bộ ba thất bại thảm hại
Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:29:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai đứa nhỏ kẻ tung hứng cho ba đối diện mặt mày xanh mét.
Đặc biệt là Lưu Lan, khi Tinh Tinh gọi mụ là bà già, mặt mụ biến đổi như một bảng pha màu, cực kỳ đặc sắc.
Mụ trợn mắt lườm Tinh Tinh một cái.
Khoan , nãy giờ đứa trẻ gọi cái thằng ranh con An Thanh là gì cơ?
Mụ đảo mắt toan tính.
An Thanh lạnh lùng chằm chằm An Dật Phong, bỗng nhiên bật , dáng vẻ đầy vẻ bất cần đời: "Ý kiến đấy, thử một chút ?"
"Đồ nghịch t.ử!" An Vân Đức ôm lấy n.g.ự.c, bộ dạng như thể sắp lên cơn đau tim đến nơi.
"Ba ơi?
Tại con nhỏ...
, con bé gọi mày là ba?" An Dật Phong dường như phát hiện điều gì đó.
Tần Bác Khanh An Vân Đức nhạt: "Ông là bố nó?"
" gì mà dám!"
Giang Cẩm Thành thấy , nhảy phắt lên giật lấy chiếc giày còn trong tay Mục An lao lên theo.
"Được thôi đại ca, cứ yên tâm giao cho bọn em."
Vốn dĩ họ đ.á.n.h phụ nữ, nhưng nếu Lưu Lan dám hại Tinh Tinh...
"Aaaa!!"
An Vân Đức rít lên một tiếng đau đớn gập ngã gục xuống đất.
Tinh Tinh giơ chiếc giày tát bôm bốp Lưu Lan, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì giận dữ, tay cực kỳ dứt khoát.
"Mày xứng nhắc đến tao.
Bản mày là cái giống gì mà tự ?
Đừng để tên bà thốt từ cái miệng ghê tởm của mày!" An Thanh nghiến răng .
"Hay lắm, quả nhiên là con của hạng đàn bà đó, đều là đồ mất dạy như , ngay cả con hoang cũng lòi ."
Mọi : "............"
Chưa hết, Tiểu Bạch Bạch từ cao lao xuống đè nghiến lên mụ, chỉ một tiếng "oái", Lưu Lan ngã sõng soài xuống đất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Cũng đừng để thấy, tính tình vốn dĩ lắm ." Tần Bác Khanh lạnh lùng bồi thêm.
Nói cho cùng, An Dật Phong cũng chỉ là một kẻ ích kỷ mà thôi.
Cuối cùng, Lưu Lan bọn họ lôi xệch ngoài với vẻ mặt đầy ghét bỏ. Ba nhà An Đức Vân tức đến sắp hộc m.á.u.
Một cú cào bật m.á.u, Lưu Lan đau đớn hét t.h.ả.m thiết. An Thanh một cách ngông cuồng: "Báo cảnh sát? Được thôi, khi cảnh sát tới, lão t.ử cứ đ.á.n.h một trận cho sướng tay ."
"Ao!!"
Lưu Lan giật giật vạt áo An Đức Vân, An Thanh với ánh mắt ý .
"Lỗi Tử, Cam Nhỏ, hai đứa tống hết đám ngoài cho , đừng để chúng bẩn chỗ của ."
"Đồ đàn bà xa!
Ai cho bà mắng ba , bà mới là đồ dạy, ba của Tinh Tinh thì Tinh Tinh tự nuôi!"
An Dật Phong xanh mặt lủi trốn, sực nhớ những ngày tháng kinh hoàng An Thanh đ.á.n.h đập tơi bời.
Mấy cố ý xuống tay nặng nề khi vứt ngoài, An Đức Vân lập tức ôm lưng rên rỉ t.h.ả.m thiết.
Ngay lúc Lưu Lan định vồ lấy , một con chim từ trời lao xuống, đậu lên đầu mụ cào cấu liên hồi, miệng còn ngừng c.h.ử.i bới om sòm.
An Dật Phong dọa cho giật b.ắ.n , run chân nhưng vẫn cố vẻ hung hăng.
"Mày...
mày là ai!
Tin tao báo cảnh sát bắt mày!"
Nói đoạn, An Thanh co gối húc mạnh một cú bụng An Đức Vân.
Lưu Lan phát điên, nhe răng múa vuốt định chộp lấy hai đứa trẻ, sắc mặt An Thanh và Tần Bác Khanh cùng biến đổi, đồng thời lao tới.
An Thanh bế Tinh Tinh lên, xuống An Đức Vân đang ôm bụng đất bằng ánh mắt lạnh lùng.
"Ha ha ha...
bà cô già ơi, lớp trang điểm mặt bà trôi hết , xí quá mất!"
An Dật Phong cam lòng liếc An Thanh một cái, nhưng ánh mắt sắc lạnh của quét qua, lập tức bò lăn bò càng chạy mất dép, lúc còn chẳng thèm đoái hoài gì đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-263-bo-ba-that-bai-tham-hai.html.]
Dám trù ẻo ba c.h.ế.t, Tinh Tinh tức giận , hai cái má phồng lên như cá nóc, cô bé ôm đôi giày An Thanh kịp xỏ lao tới.
Chí Ma Đoàn cũng cào một phát mu bàn tay mụ , cong lưng xù lông chắn mặt hai đứa trẻ.
"An Thanh, mày dám!" Lưu Lan rít lên.
Trần Thần và Mục An - hai kẻ chỉ sợ thiên hạ đủ loạn - còn bên cạnh châm chọc.
"Con trai!!"
"Cuối cùng cũng dọn sạch rác rưởi."
Lúc đến oai phong bấy nhiêu thì lúc t.h.ả.m hại bấy nhiêu.
An Dật Phong thấy mặt trắng bệch, vội : "...
tự ."
Lưu Lan thấy con trai đá bay, thét lên một tiếng chạy đỡ dậy, sang c.h.ử.i rủa An Thanh thậm tệ.
An Đức Vân tỉnh táo , Tinh Tinh An Thanh, ánh mắt hiện rõ sự chán ghét tột cùng.
An Đức Vân chạm ánh mắt của liền rùng một cái.
"Mụ đàn bà xa, bà già xí!"
"Đồ tiểu tiện nhân, chúng mày c.h.ế.t !"
"Chỉ dựa việc là ba nó!"
An Thanh và Tần Bác Khanh mỗi dắt một đứa trẻ lùi xa.
"Đồ xa, dựa cái gì mà ông đ.á.n.h ba !"
"An Đức Vân, nếu còn thấy từ miệng ông con gái là con hoang, lão t.ử sẽ vặn gãy hết răng của ông."
"Chứ còn gì nữa, dù ông cũng bảo nó là đồ yếu nhớt mà, lên cái nỗi gì!"
Trần Thần vỗ n.g.ự.c bảo đảm, mấy hợp lực khiêng đám lên.
Trước đó, họ từng Nhị Cẩu cả chức năng "tẩy trang" thần sầu như thế.
"Eo...
lão già mắt mù đến độ nào mới trúng mụ đàn bà xí thế chứ."
An Đức Vân ngơ ngác gật đầu: "Phải đó, ...
là ai?"
"Hô, vẫn còn mắng ?
Mời ngài ngoài mà nghỉ ngơi."
Dù cũng thừa nhận rằng, ba kẻ kẻ thì đ.á.n.h, thì trêu chọc, cảm giác thật là sảng khoái.
"An Thanh, thằng nhãi ranh dạy , mày c.h.ế.t quách ở ngoài !"
Tần Bác Khanh tiến tới vỗ vai , gỡ An Đức Vân khỏi tay .
"Anh dám đ.á.n.h, nhưng thì dám."
Đến đây, ba kẻ ban đầu hùng hổ đến tìm chuyện với An Thanh đ.á.n.h cho tan tác chim muông.
Nói xong, Tần Bác Khanh tung một cước bụng , đá bay ngoài.
Giang Cẩm Thành ngang qua An Đức Vân cũng âm thầm bồi thêm một cái đá, đồ xa!
Rồi cảnh Nhị Cẩu đè lên Lưu Lan bằng ánh mắt khó hết thành lời, nhất là khi nó chổng m.ô.n.g mặt mụ, cái đuôi ngoáy tít mù lông mi giả của mụ rụng rời, lớp phấn son cũng loang lổ hết cả.
"An Dật Phong, cái đồ hèn , đại ca tao đá một cái mà dậy nổi ?"
"Á á á!!!!" Tiếng thét suy sụp của Lưu Lan vang tận mây xanh.
"Buông tao !
An Thanh, cái thằng nhãi tôn ti trật tự , thằng súc sinh !"
Noãn Đoàn T.ử chống nạnh, trừng mắt An Đức Vân đầy vẻ hung dữ một cách đáng yêu.
An Thanh đột nhiên túm lấy cổ áo An Đức Vân, đôi mắt đen thẳm trừng trừng đầy vẻ hung ác.
Tần Bác Khanh chỉnh quần áo, nửa quỳ xuống bằng ánh mắt lạnh như băng.
Trần Thần hít sâu một cường điệu.
Tần Chi Nhai thu hết chuyện mắt nhưng ông can thiệp.
Chuyện của trẻ con cứ để chúng tự giải quyết, ông thong thả uống nước ấm, thầm tiếc nuối vì lũ trẻ chẳng đứa nào chịu uống .
An Thanh đặt Tinh Tinh xuống, chú chuột nhỏ Gạo Nếp men theo chân cô bé bò lên vai, cái hình nhỏ xíu xù lông "chít chít" cọ má cô bé như đang an ủi.