Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 273: Hiểu lầm tai hại

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:29:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mục Thâm giường bệnh, lấy ngón tay chạm nhẹ lên trán Noãn Đoàn Tử.

 

Nhóc con lưu luyến rời , vui vẻ sà lòng Tô Diên.

 

Mục Thâm "............"

 

Đồ nhóc con " lòng"!

 

Tô Diên ôm lấy Đoàn Tử, cằm tựa lên đầu cô bé cọ cọ.

 

"Ba đưa cái gã to xác đến bệnh viện mệt c.h.ế.t , Đoàn T.ử ngủ với ba một lát ." Nói xong liền ôm Tinh Tinh nhắm mắt .

 

Tinh Tinh "............"

 

Nằm trong lòng ba, nhưng đôi mắt to tròn vẫn cứ chăm chằm về phía Mục Thâm.

 

Mục Thâm nhắm mắt , một lúc , cửa phòng bệnh đẩy , Mục An hớt ha hớt hải chạy .

 

"Ba, !

 

Hai mau xem!"

 

Chưa ngủ bao lâu, phòng bệnh phá hỏng khí bởi sự ồn ào của Mục An.

 

Mẹ Mục dùng ngón tay đẩy cái trán của con trai ngốc nghếch , tới lo lắng hỏi:

 

"Con trai, con trai cuối cùng con cũng thông suốt !

 

Tìm con dâu cho từ bao giờ mà dắt về cho các xem mặt, ôi chao là tiểu thư nhà nào thế, hai đứa quen khi nào?

 

Con giấu kỹ thật đấy!"

 

"Mẹ..."

 

Mục Thâm bóp trán, bất lực gọi một tiếng.

 

"Không cái gì!"

 

Mẹ Mục lườm một cái: "Người theo con tận bệnh viện chăm sóc thế , xem con bé mệt đến mức nào, chắc chắn là vất vả tất bật vì con suốt cả buổi đúng ."

 

"Không ." Mục Thâm mặt cảm xúc ngắt lời.

 

Mục Thâm liếc ' phụ nữ' đang ngủ say như c.h.ế.t đằng , Mục Thâm với vẻ cảnh cáo.

 

"Mấy chuyện khác quản, con thích quan trọng, quan trọng là cô yêu quý Tinh Tinh của chúng .

 

Đứa trẻ hiểu chuyện như , tuyệt đối để khác bắt nạt con bé.

 

Nếu Tinh Tinh chịu uất ức, xem xử lý con thế nào."

 

"Ba Mục Thâm ơi, ba ngủ ạ."

 

Nghe thấy tiếng gọi, Mục Thâm mở mắt .

 

Noãn Đoàn T.ử lập tức lon ton chạy rót cho một ly nước ấm.

 

"Ba xuống ngủ ."

 

"Ba ngủ nhé, gặp ác mộng cũng đừng sợ nha, Tinh Tinh sẽ bảo vệ ba ở trong mơ."

 

"Cảm ơn bác sĩ ạ." Nghe thấy ba ngủ hai ngày là khỏe, Noãn Đoàn T.ử ngọt ngào cảm ơn họ.

 

Mặc dù ngoài miệng thì trêu đùa, nhưng thấy Mục Thâm thật sự , đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Mục Thâm: "=○#3 ̄)"

 

Thật là...

 

đáng tiếc hiện giờ thể dậy tự tay đập cho một trận!

 

Mục An im bặt, lủi thủi ôm gối, mắt lấm lét trai.

 

Ba Tô Diên thật là ham ngủ quá .

 

Tinh Tinh lo lắng cái ghế sô pha đủ cho ba Tô Diên lăn lộn , liệu lăn xuống đất nhỉ.

 

Tinh Tinh uống hết còn dùng khăn giấy lau miệng cho nữa.

Bác sĩ kiên nhẫn trả lời: "Cơ bản gì đáng ngại nữa, chỉ là d.ư.ợ.c lực mới loại bỏ nên cơ thể còn yếu, nghỉ ngơi hai ngày là khỏe thôi."

 

Cái nãi nhỏ sức lôi chân của Tô Diên lên giường, giúp chỉnh váy cho ngay ngắn.

 

"Anh...

 

...

 

...

 

đúng!

 

Anh ...

 

là đàn ông?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-273-hieu-lam-tai-hai.html.]

Anh và , hai , hai !"

 

Noãn Đoàn T.ử khẽ lẩm bẩm xong, đôi tay nhỏ liền ôm lấy Mục Thâm, cả cuộn tròn nép bên cạnh , nhắm mắt dụi dụi .

 

Cô bé bám tay thành giường, dùng giọng nhỏ nhẹ, mềm mại hỏi khẽ.

 

Mục Thâm nhích bên trong một chút.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Lên đây."

 

Cô bé loay hoay mãi mới chui ngoài.

 

Noãn Đoàn T.ử chu đáo gọi dậy, đang ghế sofa: một chân duỗi thẳng, chân thì lủng lẳng chạm đất, váy vóc thì lộn xộn hất cả lên.

 

Mục Thâm dứt lời, khí bỗng chốc đông cứng một cách quái dị.

 

Mục An hết " phụ nữ" ghế trai , miệng há hốc đến mức thể nhét một quả trứng gà.

 

Những khác cũng theo hướng ngón tay Mục An chỉ.

 

Mẹ Mục trợn tròn mắt, ngay đó nụ mặt bà tài nào dập xuống .

 

Anh nhịn bèn ném cái gối Mục An.

 

Noãn Đoàn T.ử Tô Diên một cái, đạp đôi giày nhỏ , sức bò lên giường lật chăn chui tọt bên trong.

 

"Ừ." chút khát.

 

Tinh Tinh: "…………"

 

Sau khi cảm thán một câu, Noãn Đoàn T.ử lục lọi trong tủ bệnh viện tìm một chiếc chăn trắng dày lắm, lảo đảo ôm đến đắp cho Tô Diên.

 

Mục Thâm giữ vẻ mặt vô cảm: "Không ."

 

"Anh ơi ơi!!

 

Anh chứ!

 

Anh nhất định chuyện gì đấy, mệnh hệ gì thì gánh nặng gia đình đè lên vai em mất!

 

Em chỉ một phú nhị đại ăn chơi lêu lổng thôi, em việc !!"

 

Mẹ Mục lập tức thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì , con mà mệnh hệ gì thật, bắt ba con về quản lý công ty thì ai đưa mua sắm, xách đồ cho nữa."

 

"Mẹ thấy cô gái đó trông cũng xinh lắm, chỉ là tính cách thế nào.

 

Thâm nhi, con với xem, con dự định thế nào."

 

"Cô ."

 

Mấy cô y tá Tinh Tinh mà mắt sáng lấp lánh, em bé gì mà hiểu chuyện quá mất!

 

Thấy các bác sĩ hết, Tinh Tinh liếc ba Tô Diên ngủ say, cái hình nhỏ nhắn khẽ nhúc nhích, chui từ cánh tay .

 

"Ba ơi ba khát ?

 

Để Tinh Tinh rót nước cho ba uống nhé."

 

Ông nội Mục bên giường, tay xoa xoa mái tóc của Noãn Đoàn Tử.

 

"Mọi nghĩ nhiều , là đàn ông."

 

Mục Thâm mở miệng định gì đó, Mục tiếp lời.

 

Mục Thâm dùng bàn tay lớn xoa mái tóc mềm mại của cô bé, khẽ nhếch môi nhắm mắt .

 

"Chăm thì gửi về nhà cũ, ông già sẽ tự chăm sóc.

 

Anh đừng quên, Tinh Tinh chỉ là ba , đừng mất đứa chắt ngoan ngoãn của , tính sổ với đấy."

 

Tinh Tinh vẫn đang trong lòng Mục Thâm ngủ ngon lành, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo hồng hào, đôi môi nhỏ nhắn hé mở, hai cái tay nhỏ túm c.h.ặ.t lấy áo Mục Thâm, ngủ say sưa.

 

"Sít...

 

Anh thế mà !" Mục An phát hiện "mỹ nhân" ghế, cả kích động run lên bần bật như động kinh.

 

"Hóa , em hú vía, còn sức ném em thì chắc là vấn đề gì , hi hi hi..."

 

"Con trai , sức khỏe con chứ."

 

Làm xong những việc , cô bé mới chạy cạnh giường thăm Mục Thâm.

 

Sắc mặt Mục Thâm lập tức trầm xuống: "Cậu là Tô Diên, đưa Tinh Tinh ngoài sợ nhận nên mới cải trang thành thế , nghĩ cái gì !"

 

Mọi : "…………"

 

Thật...

 

thật là một sự nhầm lẫn tai hại!

 

Nghe trai đó là Tô Diên, Mục An tin, ghé sát thật kỹ.

 

Mẹ Mục cũng giày cao gót lén lút như ăn trộm tiến gần, Mộ Thiên Khải cũng tới, ông nội Mục chắp tay lưng, bước từng bước vững chãi vây quanh.

 

 

Loading...