Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 277: Cái chết của Tô Nhu

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:29:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" gì mà dám, hiện giờ chẳng còn gì cả, dù c.h.ế.t, cũng kéo theo một kẻ c.h.ế.t chùm."

 

Giọng của Tô Nhu trở nên tàn nhẫn.

 

Tô Lệ Phương nghiến răng trắc trở, trợn mắt điện thoại với vẻ hận thù đỏ cả mắt.

 

"Mụ già thật đúng là mù mắt , hảo tâm hảo ý giới thiệu Mục Thâm cho mày, bản mày nắm giữ thì thôi, giờ còn đe dọa tao.

 

Phì, cái đồ vong ơn bội nghĩa, y hệt như con hồ ly tinh của mày, nuôi mãi cũng thuần !!"

 

Tô Nhu lạnh: "Tiểu dì, vì dì tìm đến dì tự rõ, chẳng là vì thèm khát tài sản của Mục gia , còn tưởng cao thượng lắm đấy.

 

Vong ơn thì dám nhận, dù cũng chẳng ăn hạt gạo nào nhà dì mà lớn lên.

 

Ngược là dì, nhờ cứt ch.ó vận may gả nhà giàu, mỗi về nhà đều diễu võ dương oai, căm ghét các từ lâu , còn cả con khốn Mộ Giai Giai nữa!"

 

Tô Nhu đỏ hoe mắt: "Nếu vì các mấy đồng tiền dơ bẩn liền đem khoe khoang mặt , khiến bà thấp họng hạ nịnh bợ dì, cái đồ phế vật đó!

 

nhận nhục ở chỗ dì xong liền về nhà trút giận lên , hễ chuyện là lôi đ.á.n.h mắng, dựa cái gì chứ!

 

Họ bao giờ quan tâm sức khỏe , thường xuyên mua cho quần áo váy vóc lộng lẫy, dạy trang điểm, bắt học bao nhiêu lớp năng khiếu, nhưng tất cả , mà là vì xinh , họ học tập dì, quyến rũ những kẻ tiền!!"

 

Tô Nhu nhạo, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: "Bố , , cả thằng em trai nữa, ngày nào họ cũng lải nhải bên tai rằng: Tô Nhu, con là đứa con gái xinh nhất nhà, con học cách lợi dụng nhan sắc của , con hơn tiểu dì của con, nhất định tìm một đàn ông giàu hơn cả chồng tiểu dì."

 

Nói đoạn, nước mắt Tô Nhu lã chã rơi: " biến thành bộ dạng như ngày hôm nay đều là do các hại, các đều là thủ phạm!!"

 

Tô Lệ Phương hét lên chất vấn: "Con khốn Tô Lệ Mai đó, nó còn vượt mặt tao , !"

 

Tô Nhu mỉa mai đáp: "Dẹp cái bài đăng đó xuống, bằng sẽ giao b.út ghi âm cho Mục Thâm."

 

Rất nhiều trong từng là những hâm mộ rằng sẽ mãi mãi yêu thương cô .

 

"Tan học ?"

 

, bằng bất cứ giá nào cô cũng gả cho Mục Thâm.

 

Bà nội, bố , và cả em trai đều bắt cô bám c.h.ặ.t lấy Mục Thâm.

 

Phải , đắc tội với Mục Thâm thì công ty nào còn dám nhận cô nữa.

 

Một tiếng động lớn trầm đục vang lên khi chạm đất, lâu đó, những tiếng la hét thất thanh bắt đầu truyền đến.

 

Mục Thâm thản nhiên liếc ai đó: " Tinh Tinh chuyện, ý kiến gì?"

 

Mục Thâm khi thấy nhóc con, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong đôi mắt đen cũng nhiễm chút ý .

 

Mà giờ đây, những từ ngữ trở .

 

Tô Lệ Phương c.h.ử.i rủa ầm ĩ cúp máy.

 

sắp bay , bay khỏi thế giới , thấy giọng của các nữa.

 

Đứng nơi rìa sân thượng bệnh viện, Tô Nhu đón gió, ánh đèn thành phố rực rỡ về đêm, náo nhiệt bao, thế nhưng cô là kẻ gạt lề, chỉ thấy cái lạnh thấu xương.

 

Cuối cùng, những đó thậm chí còn đưa những lời lẽ tuyệt tình hơn, đòi đoạn tuyệt quan hệ, sự nóng vội đó như thể sợ chuyện của cô sẽ lây lụy đến họ .

 

Nói xong, Tô Nhu dang rộng hai tay, nhắm mắt , nước mắt lăn dài gò má, khóe miệng cô nở một nụ như thể giải thoát, ngả lao về phía .

 

Tô Nhu bình thản xong những dòng tin nhắn cuối cùng lên sân thượng.

 

Cái c.h.ế.t của Tô Nhu gây một chấn động khá lớn mạng.

 

Những kẻ đó mắng Tô Nhu c.h.ế.t các anti-fan đều im bặt, thỉnh thoảng vài kẻ lời xằng bậy đều những khác mắng ngược trở .

 

Nói xong, cô tự giễu , cúi đầu lẩm bẩm thì thầm.

 

thản nhiên nhận vài cuộc điện thoại, cuộc gọi từ quản lý mắng c.h.ử.i cô , đồng thời thông báo rằng tất cả tài nguyên đây đều mất sạch, còn gánh một khoản tiền bồi thường hợp đồng khổng lồ, công ty cũng dự định đóng băng hoạt động của cô , suy cho cùng, cô đắc tội với Mục Thâm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-277-cai-chet-cua-to-nhu.html.]

"Ba ơi, Tinh Tinh tới thăm ba nè."

 

Chỉ một đêm, từ một đối tượng thương hại, cô trở thành con ch.ó rơi xuống nước đời xua đuổi.

 

Tô Nhu bóp c.h.ặ.t điện thoại, tiếng chuông vang lên.

 

Thật nực , kẻ bức cô đường c.h.ế.t đàn ông Mục Thâm , mà chính là những hâm mộ từng yêu cô , và cả những ruột thịt.

 

Dẫu thì c.h.ế.t cũng hết, việc Tô Nhu tuy quá đáng nhưng đến mức trả giá bằng mạng sống.

 

Tô Nhu tự giễu với khuôn mặt nhợt nhạt.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Vừa phát tiết một trận xong, trái còn thấy sợ hãi như thế nữa.

 

Cánh cửa phòng bệnh đẩy , một cái đầu nhỏ với chỏm tóc buộc vểnh lên ló trong.

 

Tần Bác Khanh và An Thanh cũng đến.

 

Còn bố gọi đến, tất cả đều là mắng cô phế vật, đồ vô ơn, súc sinh, hỏi cô tại c.h.ế.t ...

 

Những lời lẽ khó như kể từ khi lên đại học cô ít khi , bởi trong thời gian đại học cô nhiều ủng hộ, những bạn trai quen đều là kẻ tiền, đem ít lợi lộc cho gia đình.

 

Vừa lên sân thượng, Tô Nhu vô cảm ngắt các cuộc gọi.

 

Sau đó, em trai quý hóa gọi tới đòi tiền.

 

Tô Nhu ngẩng đầu trời: "Nếu kiếp , sinh trong một gia đình bình thường, tiền bạc, nhiều sự so bì đố kỵ, và càng trọng nam khinh nữ."

 

"Rầm..."

 

"Mình đang mong cầu điều gì , hạng như mà còn kiếp ?

 

Thậm chí nếu , chắc cũng chỉ là một con mèo con ch.ó nhỏ thôi.

 

Thật , mèo ch.ó cũng , còn hơn hiện tại."

 

Tô Diên bĩu môi, tự tìm một chỗ xuống.

 

Kẻ tiền, ở đất Phong Thành , ai thể giàu hơn Mục Thâm cơ chứ?

 

Từ nhỏ nhồi nhét giáo d.ụ.c, nhà nhất định, nhất định tìm một đàn ông hơn chồng tiểu dì để tương lai đè đầu cưỡi cổ bà , và Mục Thâm là lựa chọn phù hợp nhất.

 

Tô Nhu điện thoại, bài đăng đó những dẹp xuống mà còn leo lên vị trí cao hơn, đồng thời xuất hiện thêm những phốt đen khác về cô .

 

............

 

Tô Diên bước Tinh Tinh, đảo mắt Mục Thâm một cái thật dài: "Anh tự đồng hồ mà còn hỏi Đoàn T.ử nữa."

 

Tô Nhu quan tâm, lảm nhảm một lát cúp máy, những tin nhắn và cuộc gọi điện thoại là chất vấn và mắng nhiếc, những từ ngữ bẩn thỉu nhơ nhuốc c.h.ử.i rủa cô , bảo cô c.h.ế.t .

 

Tô Nhu ngoài với đôi mắt vô hồn, nước mắt tự nhiên tuôn rơi.

 

Tô Nhu mặc bộ đồ bệnh nhân bước khỏi cổng bệnh viện.

 

Lúc là nửa đêm, bệnh viện đông nhưng vẫn vài y tá thấy cô , ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ.

 

sớm nên nghĩ tới, chút tính toán mọn của dám ảo tưởng đấu với đàn ông như Mục Thâm, đúng thật là tìm cái c.h.ế.t mà.

 

An Thanh xách giỏ trái cây đặt lên bàn, hai còn .

 

"Biết sớm các chẳng mang gì, cũng mua, đỡ tốn mấy trăm bạc."

 

Anh bây giờ nghèo lắm!

 

Thật là ngốc, một đại tổng tài như thế thì cần mang quà cáp gì cơ chứ.

 

Tần Bác Khanh dùng thước giáo viên chọc chọc giỏ trái cây, An Thanh như .

 

 

Loading...