Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 278: Tô Diên - Đệ nhất giở trò vô lại
Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:29:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không nha, kẻ tứ chi phát triển như mà cũng chú trọng lễ nghi gớm."
An Thanh bóc một viên kẹo mút ngậm trong miệng: "Ngày em thương viện, dù tiền cũng ráng góp mua ít đồ thăm hỏi."
Nói xong mới thấy sai sai, siết nắm đ.ấ.m định nện lên Tần Bác Khanh.
"Anh bóng gió ai đầu óc đơn giản hả!"
Đáng tiếc cú đ.ấ.m trúng, Tần Bác Khanh né , còn quất một roi.
Xong xuôi, Tần Bác Khanh còn lạnh nhạt : "Đừng động tay động chân."
"Suỵt...
cũng may hồi học gặp loại giáo viên như !"
Nếu chắc ăn bao nhiêu roi .
Đang lúc vui vẻ, một cái gối đột nhiên ném thẳng về phía Tinh Tinh.
Mấy lập tức lao đ.á.n.h loạn xạ, cuối cùng tất cả ngã nhào lên giường bệnh của Mục Thâm, đè cho bệnh như một phen nghẹt thở.
Tinh Tinh hớn hở nhảy từ Tô Diên xuống, chạy lon ton đến bên cạnh họ như một chú thỏ con.
Đây là...
xảy chuyện gì ?
Khi Mẹ Mục và đến nơi, An Thanh và Tần Bác Khanh mỗi đang đè c.h.ặ.t một tay của Tô Diên, Noãn Đoàn T.ử thì cưỡi Tô Diên, đôi tay nhỏ bé túm lấy tai kéo sang hai bên.
Mục Thâm chẳng bò dậy từ lúc nào, một tay vặn mũi Tô Diên, mấy cùng hợp lực biến thành hình dạng một chú heo.
Sắc mặt Mục Thâm đen như nhọ nồi, đá cho Tô Diên một cái: "Cút , tính."
Noãn Đoàn T.ử tội nghiệp nép lòng Mục Thâm, đôi mắt to tròn mọng nước mấy ông bố đầy năng lượng đang tranh cãi.
Tô Diên dậy, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
"Xem ngụm tiên khí của đây, một ván định thắng thua, tới luôn!"
Tô Diên: "............"
Nói xong, Mục Thâm liếc ba : "Mọi cứ việc của ."
Chuyện thể nào!!!
Tuy nhiên kết quả hiển thị như mong đợi.
"Đi c.h.ế.t !"
Mục Thâm né : "............"
"Ba ơi, Tinh Tinh sắp thi , kỳ thi cô giáo sẽ tổ chức họp phụ đó ạ."
Mục Thâm ném trả cái gối về phía kẻ hổ .
Tô Diên đá lăn đất, trợn mắt: "...
C.h.ế.t tiệt, Mục Thâm dám đá .
quan tâm, để đền bù, ván thắng, thăng cấp."
Những giọng khác đồng thời vang lên, họ lườm nguýt ba còn .
"Bà nội, bà nội Giang, Cẩm Thành Ca Ca, đến !"
An Thanh: "............"
Tinh Tinh: "............"
Tần Bác Khanh gật đầu: "Được."
Gạt tay , Tô Diên mặt dày đưa một bàn tay của .
Được , nếu tất cả đồng ý thì bắt đầu thôi.
Mỗi trong họ đều địa vị cao trong giới của .
Mục Thâm trầm : "Chỉ một thôi, nếu sẽ gây quá nhiều sự chú ý."
"Oa!!
Ba của Đoàn T.ử cố ý !"
"Họp phụ thì ba nào sẽ ạ?"
" !" Ba còn đồng thanh, ai nhường ai.
Tô Diên đầy hào hùng, cứ như thể chắc chắn sẽ thắng .
Mấy quy tắc đặt là lời suông!
Ai cũng vô như thì chơi bời gì nữa.
An Thanh: "............"
Mục Thâm khẽ nhếch môi: "Ngại quá, thua ."
Tần Bác Khanh mấp máy môi: " ở ngay trong trường, cũng giáo viên chủ nhiệm, gần thời gian."
"Ha!
Anh cái b.úa, thắng , hòa nhé, còn một cuối cùng!"
Nói xong, Mục Thâm liếc mắt trêu chọc: "Của là khí đen xui xẻo thì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-278-to-dien-de-nhat-gio-tro-vo-lai.html.]
Mục Thâm: " ."
Tô Diên lập tức bế Tinh Tinh chạy loạn khắp phòng, cuối cùng An Thanh và Tần Bác Khanh tóm .
An Thanh còn bế Tinh Tinh lên, dạy cô bé dùng gối đập đầu Tô Diên.
Tuy nhiên...
Bốn đồng thanh đáp: "."
Giang Cẩm Thành rút khăn tay nhỏ của , nắm lấy đôi bàn tay múp míp của cô bé lau sạch sẽ.
"Ba ơi ba đừng chạy."
Hình như cô bé một câu gì đó hệ trọng lắm, khiến các ba bây giờ đều cãi ầm ĩ.
Tô Diên vung vung cánh tay, giơ nắm đ.ấ.m lên hà một đó.
Tinh Tinh hậm hực ôm gối nhảy xuống giường, đôi chân ngắn chạy lạch bạch đuổi theo Tô Diên.
"Đây là buổi họp phụ đầu tiên của Đoàn Tử, dù bận đến mấy cũng dành thời gian."
Nói Noãn Đoàn T.ử bắt đầu cảm thấy khó xử.
An Thanh cứ ngỡ là sắp đ.á.n.h đến nơi.
Hắn lẽ nên đoán điều .
An Thanh vênh váo: "Với kinh nghiệm chơi game của , dù mấy ngày luyện tập thì vẫn bá chủ thế giới ảo như thường."
"Nếu như , chúng hãy dùng phương pháp quyết đấu nguyên thủy nhất để phân thắng bại ."
Rồi bàn tay còn trống của Mục Thâm liên tục "tách tách" chụp ảnh Tô Diên.
An Thanh ngậm kẹo mút, hất cằm, bẻ khớp ngón tay: "Quyết đấu hả, tới luôn, , so thế nào."
Mục Thâm xoa đầu Tinh Tinh: "Mấy ngày tới nghỉ ngơi, việc gì, thể chuyên tâm chăm sóc con."
Noãn Đoàn T.ử ở bên cạnh xem vô cùng vui vẻ, ha ha ha...
dáng vẻ các ba cãi thật là buồn .
"Không , nhất định chơi.
Hôm nay đồng ý thì sẽ lì lợm ở đây hết, buổi tối sẽ ồn c.h.ế.t."
Tô Diên nghiến răng, bắt đầu chơi : "Không tính, ba ván thắng hai."
Anh hiểu rõ kỹ năng chụp ảnh "thẳng như ruột ngựa" nỡ của Mục Thâm mà.
"Chơi gì !
Đây gọi là chơi hả?
Làm , ba ván thắng hai."
Tô Diên hừ lạnh hai tiếng, ngón tay cầm điện thoại ngừng gõ, bắt đầu gửi tin nhắn cho giáo viên của Tinh Tinh.
Anh cái kéo, Mục Thâm cái b.úa.
"Trước đây cũng suy nghĩ giống , cuối cùng họ đều viện cả ."
Tô Diên trực tiếp lao tới tóm lấy tay Mục Thâm lôi .
Mọi bước : "............"
Tô Diên đột nhiên hì hì đề nghị: "Oẳn tù tì , từng cặp so với , hai còn sẽ đấu trận chung kết."
An Thanh hất cằm hừ lạnh một tiếng: "Anh mới là may mắn đấy, nếu sớm cho trùm bao tải tẩn một trận ."
Vì nô đùa một trận, mũi và trán nhóc con rịn những giọt mồ hôi li ti.
Tần Bác Khanh: "..............."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mục Thâm thu tay : "Ngại quá, chơi với ."
Tinh Tinh bò bên mép giường, bóc một quả quýt cho Mục Thâm ăn, đôi mắt to chằm chằm hai ông bố đang tiếc lời sỉ nhục , trong miệng Mục Thâm đút cho một múi quýt ngọt lịm.
Tần Bác Khanh nhạt giọng: "Vậy thì quả là may mắn."
Mấy ông bố tạo thành tư thế đối đầu, ai nấy đều khí thế hừng hực ý định từ bỏ, đều ngấm ngầm thuyết phục những khác rút lui.
Tinh Tinh: "..."
Bốn ông bố xong, ba còn đột nhiên thấy vô cùng chướng mắt.
Mục Thâm cũng khẽ gật đầu một tiếng.
"Khụ...
các đây là đang hồi tưởng tuổi thơ ."
"A a a!!!
Không chụp ảnh, Mục Cẩu đặc biệt là đó!"
Mẹ Mục nén họ.
Tần Bác Khanh dậy chỉnh đốn quần áo, cẩn thận vuốt phẳng từng nếp nhăn nhỏ nhất.
Trong lòng chút hối hận, cùng đám nô đùa như chứ.
Tầm mắt rơi lên Tinh Tinh đang vui vẻ, khẽ nhếch môi, thôi thì nhóc con vui sướng như , dường như cũng tệ.