Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 280: Các Đoàn Tử lén uống rượu

Cập nhật lúc: 2026-01-12 13:29:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy xiên thịt trong tay Tần Bác Khanh nướng cũng gần xong , hơn nữa mùi vị thực sự càng lúc càng thơm.

 

Tô Diên thèm lắm.

 

Người quản lý của quản c.h.ặ.t, cho phép ăn đồ nướng lẩu gì cả.

 

Tuy thỉnh thoảng vẫn tìm cách ăn vụng, nhưng...

 

đồ nướng thì thật sự mấy tháng đụng tới, nhớ nhung vô cùng!

 

"Nào, để nếm thử vị hộ cho."

 

Thấy thịt chín tới, Tô Diên dày mặt, cứ thế giật phắt một xiên từ tay Tần Bác Khanh.

 

Cái giá trả là chiếc que nhỏ quất cho một cái.

 

Cướp là chạy ngay, vị Ảnh đế nào đó vốn là kẻ chịu yên, chỉ tự chạy mà còn kéo theo Tinh Tinh chạy cùng.

 

Một lớn một nhỏ cứ chạy chỗ xin một ít, chỗ xin một tẹo.

 

Kết quả là, đĩa Tinh Tinh bưng ít thịt nướng và rau củ thơm phức, còn tay Tô Diên thì chỉ vài que lẻ loi.

 

Tô Diên: "..."

 

Anh của sang của Tinh Tinh, sự chênh lệch chút quá lớn .

 

Hơn nữa suốt dọc đường nhận về những cái lườm nguýt, còn Tinh Tinh chẳng cần câu nào, mấy dịu dàng đem những miếng nướng ngon nhất tặng cho bé .

 

Tô Diên c.ắ.n một xiên bò nướng, vẻ mặt đầy khó hiểu An Thanh và Mục Thâm.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Gương mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành đỏ bừng, lén lút trốn gầm bàn, lấy một chiếc ly, bên trong chính là rượu vang đỏ.

 

"Cẩm Thành Ca Ca, rượu Tinh Tinh uống , vị cũng lắm, điều uống xong đầu óc choáng váng một chút.

 

Thầy giáo bảo uống rượu hại , nhưng ba uống một chút xíu thì , còn cho sức khỏe nữa ạ."

 

Tiểu Bạch Bạch và Gạo Nếp chạy theo bé, lớn đều nướng một ít thịt quá nhiều gia vị cho hai con vật nhỏ ăn.

 

Bản Giang Cẩm Thành vì mới viện nên ba quản lý cho uống rượu nhiều, vì thế uống bao nhiêu, vả t.ửu lượng của khá , say.

 

Mục Thâm lấy một loại rượu mà sưu tầm .

 

Bia thì quen uống, quản gia cũng cho mua, đều quên bẵng vấn đề cho đến khi An Thanh nhắc tới gọi giao hàng mang đến.

 

Sau đó, mấy xiên thịt nướng tay hủy hoại.

 

Rượu vang đỏ cái thứ cũng uống quen.

 

Mọi : "..."

 

"Hắc Ám Liệu Lý ?"

 

Hai nhóc tì mặt mũi đỏ gay ngủ sàn, đầu kề đầu gối lên Tiểu Bạch Bạch ngủ ngon lành.

 

"Cũng may hôm đó mặt."

 

Mục Thâm: "Hừ, thứ đơn giản thế mà cũng , bộ tay tàn tật ."

 

Lay lay nhưng vẫn chút phản ứng nào, thế nhưng đôi mắt của đương sự quả thực là đang mở.

 

"Ơ?

 

Tiểu Thành Thành nhà ?"

 

Lúc , Mộ Thiên Khải cùng Mục An và những khác cũng đến, khí càng thêm náo nhiệt.

 

Cứ ăn , ăn no mới sức mà chiến đấu.

 

Cuối cùng, một nhóm lật khăn trải bàn lên, tìm thấy hai nhóc tì ở bên , cùng với chai rượu vang đỏ chỉ còn đầy một tẹo đáy và chiếc ly .

 

Cậu thế thì quá đáng lắm nhé.

 

Giang Cẩm Thành cũng bưng đĩa thịt và rau củ nướng qua.

 

Tô Diên: "???"

 

Tô - tay tàn - Diên: "..."

 

An Thanh: " với mấy em thường xuyên ăn đồ nướng mà, thỉnh thoảng cũng tự nướng, tự nhiên là thôi."

 

Tiệc nướng thể thiếu rượu .

 

Không bia, bia vẫn đang đường giao tới, nhưng rượu vang đỏ.

 

Tại chứ!

 

Đến cả hai đứa trẻ cũng bằng!

 

Tần Bác Khanh ngang qua , ánh mắt chạm xiên thịt nướng đen thui như than trong tay , im lặng nửa giây .

 

Tần Bác Khanh đặc biệt yên tĩnh ghế, mắt lên bầu trời, giống như đang suy tư điều gì đó.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-280-cac-doan-tu-len-uong-ruou.html.]

Tô Diên hậm hực tự ăn, tin mắt thử nữa, tinh thần chiến đấu sục sôi, cực kỳ tự tin.

 

Mục Thâm thở dài, day day sống mũi: "Quản gia, bảo đưa ba tên điên phòng khách , đưa cả qua đó nữa."

 

Nhìn rau củ và thịt nướng khéo trong tay hai đứa trẻ, của , Tô Diên nước mắt.

 

Mấy cụ già trêu chọc đến mức chịu nổi, đến là vui vẻ.

 

Mục Thâm cũng thấy "thịt nướng" trong tay .

 

Sau khi tiệc nướng kết thúc, Mục Thâm mới phát hiện Tần Bác Khanh cũng say.

 

Nói xong liền bỏ .

 

"Hôm đó" mà chính là dạy cho kẻ họ Phượng một bài học xong, đến nhà Mục Thâm sủi cảo.

 

Nếu lúc đó Tô Diên ở đấy, chắc sẽ g.i.ế.c mất.

 

Tần Bác Khanh, cái tên rõ ràng mới chỉ uống hai ly rượu thôi mà.

 

An Thanh thì uống bia hơn.

 

Giọng của Tô Diên khá , nếu là lúc bình thường hát hò thì chắc chắn sẽ ít ủng hộ, mấu chốt là lúc đang say rượu, ôm lấy chai rượu cùng An Thanh và Mục An, ba tên say rượu cùng đồng ca, giai điệu thì lệch lạc vô cùng.

 

Ý gì đây chứ.

 

"Tần Bác Khanh thì thôi , tên đó nấu ăn, nướng cái chắc cũng khó, nhưng hai là thế nào, tại đều nướng hơn ?"

 

"Ba Tô Diên ăn cái , con sò ngon lắm."

 

Bà ngoại Giang bắt đầu tìm đứa cháu ngoại của .

 

Hai ít nhất nướng đồ còn hình dáng, còn cái tên , nếu bếp thì chắc là định nổ tung cái bếp luôn quá.

 

Tô Diên gượng gạo bào chữa: "Đây chỉ là một sai sót thôi."

 

Có điều Tần Bác Khanh khi say rượu đặc biệt yên tĩnh, cứ thế trầm mặc trời, gọi cũng phản ứng, cứ như thể cách ly với thế giới .

 

Nói xong liền đắc ý bỏ , nghêu ngao hát.

 

Tô Diên phục hừ hừ vài tiếng, cũng sán ăn chực.

 

Đút cho Tô Diên xong, bé lạch bạch chạy đút cho các ông bố khác, sẵn tiện nhận sự "vỗ béo" của các ba, hai cái má ăn đến phồng cả lên.

 

Còn về hai con vật nhỏ khác thì đều đang ôm hạt dẻ và trái cây ăn một cách khoái chí.

 

"Con gái mau nếm thử đồ nướng của ba nào."

 

Mục Thâm cũng chợt nhận , con gái nhà cũng biến mất tiêu .

 

Thế là hai nhóc tì cứ thế một ngụm một ngụm mà uống.

 

Bé con chọn lọc mà quên bẵng hai chữ " lớn" trong câu đó.

 

Mấy đứa nhỏ rốt cuộc là ngủ thành một đống thế nào .

 

Giang Cẩm Thành gương mặt nghiêm túc: "Chúng chỉ uống một chút thôi sẽ choáng ."

 

Tinh Tinh cầm mấy xiên cánh gà nướng chạy : "Ba, cái là Tinh Tinh nướng đó, cho ba ăn ."

 

Tinh Tinh vui vẻ gật gật cái đầu nhỏ.

 

Lúc thậm chí còn ôm cả chai rượu bắt đầu ca hát.

 

"Tinh Tinh tới đây!" Bé con giòn giã đáp lời, nắm tay Giang Cẩm Thành chạy qua đó.

 

Tinh Tinh cầm đồ nướng chạy chỗ chạy chỗ , chạy chạy giữa những lớn.

 

Trên cái trán nhỏ đầy tóc tơ của bé con còn đậu một chú chuột Hamster nhỏ nhắn đáng yêu, giữa hai đứa trẻ là một con mèo đen đó, Tiểu Đậu thì xòe cánh, bò ngổn ngang đầu Tiểu Bạch Bạch.

 

"Em là gió, là cát, quấn quấn quýt quýt đến chân trời..."

 

An Thanh nhạo: " thấy cái sai sót chỉ một , đừng lãng phí nguyên liệu nữa, nướng xong thì tự ăn ."

 

Mục Thâm nén cơn nổi da gà, lấy điện thoại , mặt cảm xúc bật chế độ phim nhắm ba bọn họ.

 

Đến đêm khuya, Tô Diên và An Thanh uống say mèm, la hét ầm ĩ thôi.

 

"Vâng ạ."

 

"Rõ, thưa thiếu gia."

 

"Tần Bác Khanh."

 

Mục Thâm bảo lật bàn lên, xách Gạo Nếp giao tay một nữ giúp việc.

 

"Đưa nó về biệt thự của , còn cả cái nữa."

 

Cái còn tự nhiên là Tiểu Đậu.

 

Tiểu Đậu đạp đạp chân kêu quàng quạc, miệng lẩm bẩm là đang ngôn ngữ gì.

 

 

Loading...