Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 283: Nam Cung Tuân và Tần Bác Khanh

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tóc xoăn nhỏ y hệt luôn !

 

"Không , nhận nhầm ạ, con tên là Tinh Tinh, ba tên là Nam Cung Tuân."

 

Tinh Tinh phồng đôi má đỏ hây hây chắc nịch.

 

Nam Cung Tuân: "???"

 

Chuyện chút mơ hồ nha.

 

Anh ngơ ngác gãi đầu, ghé sát gần Tiểu Noãn Noãn, thậm chí còn ngửi thấy mùi sữa thơm thoang thoảng cô bé.

 

"Tại chú là ba của cháu?"

 

Tinh Tinh hất cằm tự hào, cuối cùng cũng lấy bản giám định huyết thống cuối cùng đập ngay mặt Nam Cung Tuân.

 

Một phút .

 

Nam Cung Tuân ôm Tinh Tinh ghế dài, bên cạnh là Giang Cẩm Thành, phía bên là gia đình mèo .

 

Haizz~ Xem ông bố khiến Tinh Tinh bận tâm nhiều đây.

 

Tần Bác Khanh: "Câm miệng!"

 

"Tinh Tinh chẳng lẽ là do sinh ?

 

từng một giáo sư nhắc đến khả năng về khái niệm đàn ông sinh con, chẳng lẽ trong lúc , kỹ thuật thực hiện ?

 

khái niệm đó lúc bác bỏ mà?

 

Hơn nữa thường xuyên ở trong phòng thí nghiệm, nhớ là từng gặp ?

 

Vậy tại là ba của Tinh Tinh?"

 

Noãn Đoàn T.ử dùng cánh tay nhỏ chỉ đường cho .

 

Nhóc con thấy Tần Bác Khanh liền vui vẻ vẫy vẫy cái móng vuốt nhỏ, kéo Nam Cung Tuân chạy lon ton tới.

 

"Ba ơi, nhà ăn của chúng ở bên cơ mà, ba nhầm hướng ."

 

Anh trông vẻ đặc biệt đơn thuần, khi lên sạch sẽ, sức lan tỏa.

 

Nói bế thốc Noãn Đoàn T.ử lên, về một hướng khác.

 

Ở trong lòng Nam Cung Tuân, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé đầy vẻ hoang mang.

 

Nhớ đây khi Tinh Tinh nhận ba, ông bố nào mà nghi ngờ , thậm chí còn chạy đến mặt chú cảnh sát nữa kìa, tại thể nhận con tự nhiên đến thế chứ?

 

"Ba ơi thế ba ăn no ?"

 

Nắm lấy bàn tay nhỏ của Tinh Tinh, Nam Cung Tuân kìm nén sự tò mò trong lòng mà hỏi dồn.

 

thì ông bố cũng là tìm ngay trong trường học.

 

Anh mặt vô cảm Nam Cung Tuân: "Không, là cha ruột của Tinh Tinh."

 

Phải thừa nhận rằng, nếu chỉ xét về ngoại hình, Tinh Tinh và Nam Cung Tuân trông giống của hơn.

 

Không phân biệt phương hướng thì thôi , tại Tinh Tinh chỉ đường mà vẫn còn sai ?

 

"Ba thả Tinh Tinh xuống ạ, Tinh Tinh dẫn đường cho ba."

 

Cọng tóc ngốc đỉnh đầu cô bé suýt chút nữa cong thành hình dấu chấm hỏi.

 

Nhắc đến chuyện , trong mắt Nam Cung Tuân ánh lên vẻ sáng ngời: " thế đúng thế, bọn chú thành công , lý thuyết và thực tiễn đều khả thi, chỉ là đưa thử nghiệm trong đời sống thực tế thôi.

 

Bọn họ đáng ghét lắm, chẳng cho chú trong xe trải nghiệm chút nào cả."

 

Nam Cung Tuân: "Hả?

 

Thế là ai?"

 

Người ba nhận con thuận lợi một cách lạ kỳ.

 

Xem xong giấy giám định huyết thống, Nam Cung Tuân bỗng chốc nhập vai cha, kích động và thiết ôm lấy Tiểu Noãn Noãn gọi từng tiếng ngọt xớt, dáng vẻ đó chẳng giống đầu gặp Tinh Tinh chút nào, cứ như thể họ sống cùng từ .

 

Noãn Đoàn T.ử nhanh những lời thu hút.

 

"Không , là bên ."

 

Nói đến chuyện còn thấy ngại, trả tiền cho sinh viên nhưng chịu nhận.

 

Tinh Tinh lập tức trả lời: "Cũng là ba của Tinh Tinh ạ."

 

Sau đó cứ , Giang Cẩm Thành mặt đơ , trơ mắt ông chú ôm Tinh Tinh lệch hướng nữa .

 

"Trái, trái...

 

là bên hả?" Nam Cung Tuân ngơ ngác gãi đầu.

 

Nam Cung Tuân: "......"

 

"Ba sai , bên trái."

 

"Ba ơi."

 

Tinh Tinh thở dài thườn thượt như bà cụ non, xong xuôi bèn nắm lấy ngón tay của Nam Cung Tuân, bước đôi chân ngắn tũn, dắt , chắc chắn sẽ sai nữa nhỉ.

 

Ba chữ gần như rít qua kẽ răng của .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-283-nam-cung-tuan-va-tan-bac-khanh.html.]

Nam Cung Tuân thấy ngại ngùng, ngón tay móc lấy cái móng vuốt nhỏ của Tinh Tinh, tâm trạng chút vui vẻ.

 

Nam Cung Tuân tiếp tục bước , thuận miệng đáp lời cô bé: "Hửm?"

 

Nam Cung Tuân móc c.h.ặ.t t.a.y Tinh Tinh buông, thậm chí còn ý kéo nhóc con về phía .

 

Đều tại tên Tô Diên đen đủi, quả nhiên Tinh Tinh ở cùng thì chẳng chuyện gì lành cả.

 

"Ba Tần."

 

Nam Cung Tuân thấy gì liền tự biên tự diễn tiếp.

 

Nam Cung Tuân gật đầu lia lịa: "Được chứ chứ, chúng thôi."

 

"Chuyện rốt cuộc là thế nào?"

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Hôm nay thật may mắn, lạc đường con gái nhặt về, đây lạc, vận may của bao giờ đến thế .

 

"Anh cứ cho mà, thì khó chịu lắm đó."

 

Cứ như bốn năm ...

 

Có điều giống cha con, mà giống em hơn.

 

Nhóc con Nam Cung Tuân bằng ánh mắt đồng cảm, ba thật đáng thương, đến đường cũng tìm thấy.

 

Vậy nên rốt cuộc tên đây!

 

"Anh là?

 

À , chắc chắn là cha nuôi của Tinh Tinh đúng , xin chào, là cha ruột của Tinh Tinh."

 

Tần Bác Khanh đặt bàn tay lớn lên đầu Tiểu Noãn Noãn xoa xoa, đó ánh mắt rơi xuống Nam Cung Tuân.

 

Tinh Tinh: "......"

 

Im lặng nửa phút , Nam Cung Tuân nhịn nữa.

 

Không câu nghi vấn mà là khẳng định.

 

Tờ giám định huyết thống cuối cùng của Tinh Tinh, bọn họ đương nhiên xem qua , chủ yếu là tấm ảnh đó.

 

Tần Bác Khanh gì, tâm trạng lúc tệ.

 

Nam Cung Tuân: "..."

 

"Tinh Tinh, con ăn gì , ba tiền, ba mua đồ ăn cho con, nhưng hình như nhà ăn trường các con dùng thẻ học sinh mới , bữa sáng của ba đều là nhờ khác quẹt thẻ giúp đấy."

 

mà tên trông trẻ quá, cứ như học sinh , thảo nào trường mà đuổi !!

 

Theo điều tra của , Nam Cung Tuân tuổi thật là 24, là nhỏ tuổi nhất trong năm bọn họ.

 

Tinh Tinh Nam Cung Tuân với ánh mắt vô cùng phức tạp, ba chút ngốc nghếch, cô bé còn phân biệt trái , thế mà ba phân biệt .

 

Kết quả cuối cùng là, ổ buôn xui xẻo tóm gọn cả ổ.

 

Nam Cung Tuân "ồ" lên một tiếng, xoay theo hướng Tinh Tinh chỉ.

 

Lần cần nhà ăn nữa, bởi vì Tinh Tinh Tần Bác Khanh dắt , Nam Cung Tuân nhanh ch.óng bám theo, nếu lát nữa lạc đường mất.

 

"Nhà ăn khu tiểu học bọn con bây giờ đang giờ ăn cơm đó ạ, Tinh Tinh tìm cô giáo lấy cho ba một phần cơm nhé."

 

Tinh Tinh mới tan học bao lâu, hai mới quen bao nhiêu thời gian , thế mà coi Tinh Tinh như con gái ruột , nghi ngờ chút nào ?

 

Đầu óc cấu tạo kiểu gì thế .

 

À, đây chuyện lạc cũng coi như là đen đủi, một đó thậm chí còn bọn buôn bắt . Thế nhưng đương sự vốn chẳng thiếu gì mấy thứ như thiết định vị theo dõi, chỉ cần một lệnh kích hoạt là xong ngay.

Nam Cung Tuân đầy vẻ ủy khuất: "Anh cho , chiếc xe bay lơ lửng đầu tiên nghiên cứu sẽ bán cho mà."

 

Nam Cung Tuân trưng bộ mặt như bừng tỉnh đại ngộ, đó tươi rạng rỡ tự giới thiệu bản .

 

Nam Cung Tuân: "Vậy Tinh Tinh sinh thế nào?"

 

"Nam Cung Tuân."

 

Ngay đó, gương mặt tuấn tú lập tức đen một tầng.

 

Ngươi mới là sinh con đấy!

 

Nam Cung Tuân "ồ" một tiếng, giống như học sinh thầy giáo giáo huấn, ngoan ngoãn ngậm miệng .

 

Tần Bác Khanh quả nhiên khựng , ánh mắt chút kinh ngạc đó: "Các nghiên cứu xe bay lơ lửng ?"

 

Haiz, nhầm đường .

 

Tinh Tinh vốn định dẫn Nam Cung Tuân ăn cơm, ngờ giữa đường gặp Tần Bác Khanh đang tìm .

 

Đến cả Giang Cẩm Thành cũng ngơ ngác.

 

Tần Bác Khanh: "Không , ."

 

Tần Bác Khanh: "..."

 

Tần Bác Khanh dẫn căn hộ: "Tháo giày ."

 

Nam Cung Tuân ngoan ngoãn tháo giày, dép trong nhà dành cho đó cũng chẳng bận tâm, cứ thế để chân trần bước .

 

" nhớ đội ngũ nghiên cứu xe bay lơ lửng, dẫn dắt chính là mà, họ cho trải nghiệm?"

 

Nhắc đến chuyện , Nam Cung Tuân tức chịu nổi.

 

 

Loading...