Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 285: Cho các người xem một 'bất ngờ'
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi ăn một bữa trưa ngon lành, Nam Cung Tuân ườn ghế sofa, ôm cái bụng nhô của , mặt đầy hạnh phúc.
Noãn Đoàn T.ử cũng ưỡn bụng nhỏ dựa bên cạnh đó, Tần Bác Khanh và Giang Cẩm Thành dọn dẹp bát đũa.
Nam Cung Tuân cố gắng dậy: "Cái đó, là để dọn cho."
Hỏng , ăn nhiều quá, bụng căng tròn cả lên.
Tần Bác Khanh lạnh mặt từ chối: "Đừng, bát đũa của chịu nổi sự giày vò của ."
Qua màn kịch trong bếp lúc nãy, coi như hiểu rõ, gã chính là một kẻ mù kiến thức đời thường.
Rửa bát ư?
Người đó mà chắc là đập bát thì .
Nam Cung Tuân sán sán sờ mũi: "Cảm ơn nhé, cơm nấu thật sự quá ngon, thật hy vọng ngày mai tiếp tục lạc đến trường ."
Đây là nguyện vọng chân thành nhất trong lòng đương sự.
Ngày nào cũng những đó theo, thích mới là lạ.
"Những đó đều do viện nghiên cứu phái đến bảo vệ , nhưng đặc biệt thích, mỗi ngày cũng theo đuôi.
Theo thì thôi , họ còn trông hung dữ quá, chẳng ai thèm chơi với nữa."
"Ba ơi ba mau việc , Tinh Tinh và ba Nam Cung tản bộ đây." Nói xong nhóc con liền dắt Nam Cung Tuân nhanh ch.óng chuồn mất.
Tần Bác Khanh: "Không thể, và bạn bè, là kẻ thù."
Thấy Nam Cung Tuân tự động rẽ nhầm đường, Tần Bác Khanh hít sâu một , túm lấy cổ áo đó kéo về đúng quỹ đạo tiếp tục .
"Ngài Nam Cung, ngài thật khiến chúng tìm khổ mà."
Nam Cung Tuân đầy vẻ ủy khuất, ôm c.h.ặ.t lấy Noãn Đoàn T.ử trong lòng.
Nam Cung Tuân bế Tinh Tinh, vẻ mặt đầy kiêu hãnh.
"Còn nữa, hai giờ là lên lớp , các tự nghĩ cách mà đưa về ."
Tần Bác Khanh thích cảm giác khác bám đuôi liên tục, cho nên hầu như mỗi về nhà, đó đều tắt hết thiết định vị , đó lén lút chạy ngoài dạo khắp nơi.
Tô Diên: 【Mục Cẩu, da mặt càng ngày càng dày đấy.】
Noãn Đoàn Tử: "........."
Nam Cung Tuân ôm Tinh Tinh chạy biến , chạy vài bước còn quên đầu , hung dữ với bốn .
Nam Cung Tuân đặc biệt cố chấp và nghiêm túc : " thật sự đặc biệt mà."
Tinh Tinh quyết định giả vờ như thấy gì.
"Ba ơi, Tinh Tinh giúp ba rửa bát nhé."
Tần Bác Khanh: 【Hình ảnh】
Tần Bác Khanh gãi gãi cái cằm nhỏ của cô bé: "Lần phép ăn nhiều như thế nữa."
Ánh mắt chằm chằm cái bụng nhỏ của Noãn Đoàn Tử, ngón tay đó ấn ấn: "Ăn căng quá sẽ khó chịu."
Nam Cung Tuân vỗ vỗ bụng : "Ai bảo ăn cơm chứ, ăn căng bụng từ sớm , giờ đang dạo để tiêu thực đây.
về , ở cùng Tinh Tinh, các tự về , đừng theo ."
"Sao các đến nhanh thế?"
"À đúng , thưa Ngài, Ngài là bạn của Ngài Nam Cung, Ngài thể khuyên nhủ một chút ."
"Ngày nào cũng bám theo thấy phiền , tự dạo, cần các theo."
"Không ba ơi, Tinh Tinh sẽ ở bên ba mà, còn Cẩm Thành Ca Ca cũng thể cùng chơi với ba nữa."
"Các về , con gái , con bé thể dẫn đường cho ."
"Tại đồ ăn ba ngon quá mà."
Trên bức ảnh chính là cảnh Nam Cung Tuân đang ôm Tinh Tinh ăn uống.
Người đàn ông đối diện khổ: "Ngài Nam Cung, chúng cũng là vì cho Ngài thôi, Ngài thể xảy chút nguy hiểm nào ."
Tô Diên: 【C.h.ế.t tiệt!!
Không lẽ đúng như đang nghĩ chứ!!】
Giang Cẩm Thành kéo tay ngăn cô bé : "Em gái, em với chú dạo quanh nhà cho tiêu cơm , rửa bát cứ để với chú Tần lo là ."
An Thanh: 【Vậy là Tinh Tinh tìm đủ cả năm ông bố ?】
"Tinh Tinh, em thật quá."
Tần Bác Khanh: 【Đừng cãi , chú ý ảnh , cho cảm tưởng của các xem nào.】
Bốn : "…………"
Tần Bác Khanh: "…………"
An Thanh: 【Tại Tinh Tinh thể chỉ một cha là thôi nhỉ.】
Nam Cung Tuân khi rời bắt đầu giải thích cho Noãn Đoàn T.ử đang ôm trong lòng.
Ba thì chỉ cần một là đủ , đó đảm bảo thể cưng chiều Tiểu Tiểu của lên tận trời, cần nhiều thế để gì chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-285-cho-cac-nguoi-xem-mot-bat-ngo.html.]
Mục Thâm: 【Hừ...
cho dù chỉ một cha, thì đó cũng là .】
Vẻ mặt Nam Cung Tuân lộ rõ sự vui.
"Mấy các là vệ sĩ của ?"
Tần Bác Khanh liếc nhóc con đó với ánh mắt đầy ý , đó liền việc của .
Họ sắp đến nơi , vị bản mù đường đến mức nào ?
Đi lạc thì thôi còn bật định vị, họ tìm kiếm lâu đấy.
Noãn Đoàn T.ử ôm cánh tay Tần Bác Khanh, nũng nịu bằng giọng sữa non nớt.
Phải ủng hộ ba thôi.
Mục Thâm: 【Làm mà tìm thấy ?】
Tần Bác Khanh: 【Tô Diên, cái thể chất kỳ quái gì , tại nào cũng là lúc Tinh Tinh đang ở chỗ ?】
Cuộc họp hiện do Mộ Thiên Khải chủ trì, hơn nữa tin tức khiến tâm trạng đương sự tụt xuống điểm đóng băng, cho nên đó dứt khoát lấy điện thoại , lạnh lùng nhắn tin.
Tần Bác Khanh mặt cảm xúc: "Không...
."
"Các mà còn theo nữa là thèm về luôn, cha giận cũng về."
"Lấy nguy hiểm chứ, tự bảo vệ mà."
Tô Diên xù lông: 【Liên quan quái gì đến !
Chắc chắn do !】
Nam Cung Tuân nhào nặn bàn tay nhóc con: "Không , nhưng ba thích họ."
Tinh Tinh nắm tay Nam Cung Tuân, mấy đối diện, khẽ nhíu đôi lông mày nhỏ: "Ba ơi, họ ạ?"
Nói xong, đó cầm giáo án thong thả rời , để bốn ngơ ngác , theo nhưng dám, mà theo thì về cũng khó mà ăn .
Tần Bác Khanh chậm rãi đến bên cạnh họ.
Bốn cuống quýt: "Không Ngài Nam Cung, Ngài lấy con gái chứ, Ngài cứ về với chúng , đến giờ vẫn ăn cơm đúng , chúng về ăn cơm ."
Kẻ thù tranh giành con gái, điều chính xác.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tần Bác Khanh nhướng mày: "Ồ?
Vậy con xem, và sư phụ con, ai nấu ăn ngon hơn?"
Cái tính cách của tên đó, chừng còn định lớp của Tinh Tinh mà dự thính nữa, nhất là nên biến nhanh cho rảnh nợ.
Mục Thâm đang họp thấy tiếng rung đặc biệt, tai vẫn nhân viên báo cáo công việc, tay lấy điện thoại liếc một cái, đó cả liền cảm thấy chút nào.
Tần Bác Khanh cầm điện thoại cúi đầu, gửi tin nhắn nhóm các ông bố.
Người đó kiên quyết thừa nhận.
Lạc đường đến đây thì mấy, chỉ con gái, còn nấu đồ ăn ngon cho, hức hức...
đãi ngộ quá .
Đây là một câu hỏi mang tính chất "chọn cái c.h.ế.t".
Tô Diên: 【!!!】
Tinh Tinh ôm cổ đó, dụi dụi đầu .
Vài giây ...
Buổi trưa mấy họ đều ngủ trưa mà dạo quanh trường cùng Tần Bác Khanh, mới dạo một lát hớt hải chạy tới, khi thấy Nam Cung Tuân, bốn gã đàn ông cao lớn đó suýt nữa thì trào nước mắt.
An Thanh: 【Cái quái gì thế !】
Tần Bác Khanh: 【Cho các xem một "bất ngờ" đây.】
Người đó quyết định mắt thấy thì tâm phiền, bỏ luôn.
Người đàn ông đối diện thầm nghĩ, Ngài đến đường còn chẳng tìm thấy, thì gầy yếu thế , bảo vệ bản kiểu gì chứ.
Tinh Tinh chớp chớp mắt, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ, Tinh Tinh thể dẫn ba chơi nha~"
Dĩ nhiên là mục đích, bởi vì cho dù nơi đến, dựa theo thuộc tính mù đường của đó, tám phần mười là tìm thấy chỗ, theo định vị còn thể càng càng lạc xa hơn.
A!
Tại lòi thêm một ông bố nữa thế .
An Thanh: 【Ghen tị quá .】
Tô Diên: 【A a a!
Dựa cái gì chứ!】
Mục Thâm: 【Hừ...】
An Thanh: 【 hút một điếu t.h.u.ố.c để bình tĩnh .】