Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 286: Tinh Tinh giống tôi nhất

Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cứ ngỡ cha cuối cùng xuất hiện ít gây đe dọa nhất đối với họ, nhưng khi thấy chính diện khuôn mặt của Nam Cung Tuân, đặc biệt là sự so sánh giữa hai khuôn mặt khi ôm Tinh Tinh, mấy ông bố đồng loạt thấy "chua loét".

 

Nhìn mái tóc xoăn bồng bềnh xem, Tinh Tinh , đó cũng , tuy rằng tóc xoăn nhỏ của Tinh Tinh màu xanh đậm, nhưng điều đó ngăn cản độ giống cực cao của hai .

 

Nhìn đôi mắt, đôi mắt của Tinh Tinh rõ ràng là sự kết hợp giữa Tô Diên và Nam Cung Tuân, hơn nữa hình dáng còn giống Nam Cung Tuân hơn.

 

Đặc biệt là lúc ăn, cái vẻ linh động và cảm giác hạnh phúc trong mắt hai y hệt , lúc ăn hai cái má phồng lên cũng đặc biệt giống.

 

Ghen quá, ghen quá .

 

Tô Diên: 【Xì!

 

Ảo giác thôi, chắc chắn là do tên cáo già họ Tần chụp khéo, Đoàn T.ử rõ ràng giống nhất, lớn lên sẽ càng giống hơn.】

 

An Thanh: 【 thấy mũi của Tinh Tinh khá giống đấy, miệng cũng chút nét.】

 

An Thanh sức tìm kiếm những điểm giống khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh.

 

Tần Bác Khanh: 【Hề hề...】

 

Tần Bác Khanh mặt cảm xúc, một tay chặn lưng của một nam sinh, ánh mắt lớp kính lạnh lùng học sinh trong tay, tiện tay ném sang một bên.

 

"Đây là vấn đề sợ sợ, ba lo con sẽ gặp nguy hiểm."

 

"Ba sẽ bảo vệ Tinh Tinh mà."

 

Tần Bác Khanh nhướng mày, cầm giáo án khẽ vẫy vài cái.

 

"Không , con cùng ba, ba bỏ rơi Tinh Tinh, Tinh Tinh chẳng sợ gì hết."

 

Tần Bác Khanh xuống , giọng điệu vô cùng lạnh lẽo, càng thêm phần áp lực.

 

An Thanh: 【Bịt mặt】

 

Tần Bác Khanh trực tiếp thẳng về phía hai đó, năm ngón tay tóm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m của gã nam sinh đang định nện mặt Cung Thiên Xích, đó quất một roi chân Cung Thiên Xích.

 

"Đứng thẳng cho ."

 

Rất nhiều .

 

Video chính là cảnh mấy họ say khướt gào t.h.ả.m thiết đêm qua, tiếng gào thét ch.ói tai xộc từ màn hình điện thoại, tiếng mở to đến mức suýt chút nữa giật vứt cả điện thoại .

 

"Cậu cái gì?"

 

Tuy nhiên, khoảnh khắc tiếp theo, biểu cảm mặt đó sụp đổ.

 

Mục Thâm: 【Tinh Tinh lúc uống rượu là giống nhất, hề quậy phá.】

 

Hôm qua thất lễ quá .

 

"Không thì sang một bên mà đợi."

 

Xung quanh, các nữ sinh của học viện Phong Hoa bịt miệng hét lên, Tần Bác Khanh với ánh mắt cuồng nhiệt.

 

Tần Bác Khanh thấy trong đó , nhất thời thở phào nhẹ nhõm, may quá, may quá.

 

Nhóc con đang trong sổ hộ khẩu của đó mà!

 

Mới đầu còn nghĩ đến việc ngăn cản, nhưng hiện tại, đó chai lì .

 

Mục Thâm âm thầm điện thoại, định đợi Nam Cung Tuân nhóm , đó sẽ chụp ảnh sổ hộ khẩu gửi , đặc biệt quan tâm đến trang của Tinh Tinh.

 

Cung Thiên Xích và một nam sinh cao lớn khác.

 

"Trẻ con nên về ngủ , ba xử lý chút việc."

 

Họ quen !!

 

Mục Thâm: 【Video】

 

"Không ."

 

Bên ngoài trường một sân bóng rổ, học viện Phong Hoa sát bên cạnh còn một trường trung học Nam Thành, sân bóng thường là nơi học sinh của cả hai trường đến chơi bóng.

 

Mục Thâm: 【Không giống.】

 

Đối với sự xuất hiện của Nam Cung Tuân, thực đều chuẩn tâm lý, đặc biệt là Mục Thâm.

 

Tô Diên: 【KHÔNG!

 

Đây thể là , hát rõ ràng như thế mà.】

 

Chính là tự tin như đấy.

 

Trên màn hình xuất hiện hình ảnh đó ngẩng đầu trời suy ngẫm về nhân sinh, giữa những âm thanh ồn ào, thấy vẻ thoát tục , trông giống hệt một kẻ ngốc!

 

Tần Bác Khanh: "…………"

 

"Hơn nữa Tinh Tinh sẽ qua đó , con với Cẩm Thành Ca Ca và ba Nam Cung từ xa , phiền ba .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-286-tinh-tinh-giong-toi-nhat.html.]

 

Ba lo cho Tinh Tinh, Tinh Tinh cũng lo cho ba mà, ngạn dụ họ đông , ba đ.á.n.h thì Tinh Tinh thể lên giúp sức nha, con lợi hại lắm, sức mạnh của con lớn lắm đó."

 

Giọng lạnh lùng và đầy áp lực vang lên, nam sinh ôm cái bụng đá đau điếng, t.h.ả.m hại sang một bên, dám xông lên nữa.

 

Tinh Tinh chịu, từ trong lòng Nam Cung Tuân nhào sang Tần Bác Khanh, hai tay ôm lấy cổ đó, gục đầu lên tấm lưng rộng lớn, cảm thấy vô cùng an tâm.

 

Nam Cung Tuân đột nhiên hỏi: "Có cần giúp một tay ?"

 

Giáo sư Tần đang tuần tra thì một nữ sinh chạy đến mồ hôi nhễ nhại chặn .

 

Tần Bác Khanh đưa tay đỡ lấy cái chân nhỏ của cô bé, giọng mang theo chút dịu dàng.

 

"Mẹ kiếp!

 

Mày là thằng nào, bảo cho mày đừng xen việc của khác, thì lão t.ử g.i.ế.c c.h.ế.t mày, ưm..."

 

Tần Bác Khanh đám đông vẫn đang hăng m.á.u đ.á.n.h , kẻ vật lộn mặt đất chút kỹ thuật, nhưng trong đó hai là đ.á.n.h điên cuồng nhất.

 

Thật sự là đau cả mắt.

 

"Cậu...

 

."

 

Nơi nào nơi đó giang hồ, câu dùng lên đám học sinh cũng đúng.

 

Cái đau khiến nam sinh đó ôm bụng cúi rạp xuống.

 

Hai ngôi trường luôn những điểm mắt , đặc biệt là đại ca của hai bên, tụ tập một chỗ thì đúng là thuận mắt chút nào, chắc chắn sẽ xảy ẩu đả.

 

Mục Thâm: 【 Quản gia , Tinh Tinh nhiều nét giống hồi nhỏ. 】

"A a a!! Là Thầy Tần, Thầy Tần đến ."

 

Tô Diên: 【 Mục · tâm cơ · cún, thế mà còn cả video, đừng để bắt khoảnh khắc mất mặt nào của đấy.

 

 

Sau khi xem xong, cả Tô Diên và An Thanh đều đồng thời cảm thấy chán ghét bản lúc bấy giờ vô cùng.

 

Khi Tần Bác Khanh tới, giáo viên của hai trường can ngăn, nhưng chẳng ăn thua gì.

 

Đám học sinh đang cơn nóng nảy, dễ mất kiểm soát, một khi lao đ.á.n.h thì đến thầy cô cũng chẳng coi gì.

 

Vừa dứt lời, Tần Bác Khanh giữ vẻ mặt lạnh lùng, thúc đầu gối thẳng bụng một nam sinh.

 

Tô Diên: 【 Lão quản gia nhà linh tinh, mới là giống nhất.

 

 

Anh bước tới, một học sinh đá văng, lảo đảo lao thẳng về phía .

 

Cuối cùng, Tần Bác Khanh vẫn đồng ý dẫn theo nhóc con cùng .

 

Hiện trường cực kỳ hỗn loạn, giáo viên thể can ngăn nổi, đôi khi còn vạ lây.

 

Những học sinh khác xem náo nhiệt xung quanh đông nhưng ai dám gần.

 

Tần Bác Khanh liếc Nam Cung Tuân: "Cậu mà cũng đ.á.n.h ?"

 

Tần Bác Khanh bảo Nam Cung Tuân trông chừng hai đứa trẻ, thong dong cầm roi giáo án tới.

 

Giang Cẩm Thành chằm chằm chỏm tóc vểnh đầu Nam Cung Tuân, sang đầu em gái.

 

Tại em gái chỏm tóc vểnh nhỉ, trông nó vẻ ho đấy chứ.

 

Hơn nữa, còn một ưu thế đặc biệt hơn hẳn các ông bố khác.

 

Chưa kể đám học sinh vốn dĩ chẳng hạng sợ thầy cô giáo.

 

Noãn Đoàn T.ử gác cái cằm nhỏ lên vai , cái đầu xù lông cọ cọ đầy nũng nịu.

 

Mấy họ trong nhóm chat bắt đầu thảo luận kịch liệt xem Tinh Tinh giống ai nhất, nhưng nhất trí gạt phăng Nam Cung Tuân – vốn nét giống nhất – rìa.

 

Nụ mặt Nam Cung Tuân lập tức sụp đổ, chỏm tóc vểnh đầu cũng rũ xuống theo.

 

Chỉ là khí thế , quả thực giống như một vị tướng quân sắp sửa chiến trường .

 

"Thầy ơi, ngoài cổng trường học sinh đ.á.n.h , thầy mau xem ạ."

 

Mặt nam sinh hết xanh trắng, nhưng đối diện với Tần Bác Khanh, uất ức mà dám thốt lên lời nào.

 

"Còn ?

 

thử chút ?"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Cung Thiên Xích ôm lấy đầu gối, lắc đầu lia lịa.

 

"Thôi thôi, đ.á.n.h nữa."

 

 

Loading...