Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 287: Học sinh hai trường ẩu đả
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai kẻ "đầu sỏ" đều đình chiến, những khác đương nhiên cũng dừng tay.
Học sinh học viện Phong Hoa ngoan ngoãn thành một hàng mặt các giáo viên.
Đám học sinh trung học Nam Thành còn định vẻ ngang ngược, liền Tần Bác Khanh lạnh mặt quất cho mấy roi, đau đến nhe răng trợn mắt mới chịu yên .
Thấy bên thỏa, Tinh Tinh dắt tay Nam Cung Tuân chạy lon ton tới.
Đứng bên cạnh Tần Bác Khanh, cô bé ngước cái đầu nhỏ lên Cung Thiên Xích.
Cung Thiên Xích khẽ cử động ngón tay, mấp máy môi thành tiếng để chào cô bé.
Tinh Tinh bí mật nhích gần, bàn tay nhỏ túm lấy ống quần .
Tần Bác Khanh mắt nhắm mắt mở, coi như thấy gì.
"Anh Thiên Xích, đau ạ?"
Nhóc con hạ thấp giọng, nhỏ nhẹ hỏi han.
Cung Thiên Xích lắc đầu, ngón tay khẽ chạm mái tóc tơ của cô bé.
"Không , nó còn t.h.ả.m hơn nhiều."
"Chúng mày rõ ràng là cố ý, thừa bọn tao chơi bóng ở đây, hôm nay đột nhiên mò tới để kiếm chuyện thì là gì?
Tới đây, đứa nào sợ đứa đấy cháu."
" cũng đến giúp một tay."
Tóm , vụ ẩu đả là do học sinh hai trường tranh giành địa bàn mà .
"Chào bác sĩ Hàn, tới phiền ."
"Các tới nữa ?"
Cuối cùng, tất cả học sinh tham gia vụ đ.á.n.h đều phạt.
Tần Bác Khanh bàn bạc với giáo viên trường bên , yêu cầu mỗi một bản kiểm điểm.
Lần chỉ cần một nghìn chữ, nhưng trong buổi lễ chào cờ ngày mai, học sinh vi phạm của bên sẽ sang bục lễ đài của trường bên để kiểm điểm.
Noãn Đoàn T.ử thè lưỡi mặt quỷ.
"Oái!!
Tại thầy chỉ đ.á.n.h mỗi em!"
Chúng đương nhiên thể rời đúng , như thế thì mất mặt lắm.
Không chỉ mất mặt bọn mà còn mất mặt cả trường nữa.
Nếu cứ thế mà , lũ khốn chắc chắn sẽ rêu rao lưng rằng học sinh trường lũ hèn nhát, thấy động chạy mất dép.
Bố của cô bé lợi hại lắm đấy, hừ!
Nhóc con tích cực gật cái đầu nhỏ: " đúng , Tinh Tinh giỏi lắm."
Đối mặt với Nam Cung Tuân thì bọn họ từ chối, lúc Nam Cung Tuân nghiêm túc trông cũng khá là dọa .
Nghe thấy kết quả , học sinh cả hai trường đều ngớ .
Hàn Thần thần sắc ôn hòa, những ngón tay thon dài rõ đốt khẽ xoa đầu cô bé, ánh mắt lướt qua Nam Cung Tuân, trong mắt thoáng qua một tia sáng kỳ lạ.
Ngay cả Tịch An cũng chọc chọc vai : "Này, da mặt cũng dày thật đấy."
Tinh Tinh ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ, khuôn mặt tròn trịa phúng phính lộ rõ vẻ tự tin và tự hào.
"Nói , chuyện gì?"
Nam sinh hậm hực rụt đầu , dám hung hăng nữa.
Đến phòng y tế, Hàn Thần thấy nhóm Cung Thiên Xích thì dở dở .
Sau đó Tần Bác Khanh lạnh lùng quất thêm một roi.
Sự việc giải quyết, giáo viên các trường dẫn học sinh trường đến phòng y tế chữa trị vết thương.
Tần Bác Khanh: "Cấm bậy và những cử chỉ xúc phạm."
Những khác Mộc Chi Phong, biểu cảm mặt như ăn thứ gì đó khó nuốt.
Sau khi Nam Cung Tuân tay, nam sinh lập tức gào thét t.h.ả.m thiết nhảy dựng lên.
Tần Bác Khanh trở tay bồi thêm một roi.
Nam Cung Tuân nản lòng, dáng vẻ ủ rũ khiến nam sinh cũng nỡ mắng nữa.
Nam Cung Tuân nổi giận: "Cậu đừng coi thường , cũng lợi hại lắm đấy."
Nam Cung Tuân cầm cái tăm bông, ngơ ngác hình tại chỗ .
Mấy họ cầm lấy cồn và t.h.u.ố.c sát trùng, đám học sinh Tinh Tinh định bôi t.h.u.ố.c cho thì chịu nổi.
Một đứa nhóc tì thế tay nặng nhẹ, bọn họ chẳng sẽ đau c.h.ế.t .
"Để Tinh Tinh giúp nhé, đừng thấy em nhỏ mà khinh thường, em băng bó vết thương đấy."
"Đau ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-287-hoc-sinh-hai-truong-au-da.html.]
Hàn Thần nhướng mày: "Hóa Tinh Tinh giỏi thế cơ ."
Thế là Nam Cung Tuân hăm hở chạy tới.
Dù da mặt dày đến , lúc thấy bác sĩ Hàn, mấy nam sinh cũng khỏi cảm thấy ngượng ngùng.
Cung Thiên Xích đúng là một nhân vật kỳ lạ, là đại ca là học thần của khối trung học cơ sở, cũng là khiến bọn họ nể phục nhất.
"Định đến phá đám ?"
"Nhóc con qua đây, bôi t.h.u.ố.c cho ." Những khác chịu, Cung Thiên Xích liền vẫy tay gọi Tinh Tinh qua.
Cây roi giáo án xoay một vòng những ngón tay thon dài của Tần Bác Khanh, nhàn nhạt liếc mắt sang.
Mộc Chi Phong vội vàng giơ tay: "Thầy Tần, đều do lũ bên Nam Thành gây sự .
Bọn em đang chơi bóng yên lành, chúng nó đến bảo bọn em chiếm chỗ của chúng nó, mặt dày chịu .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chẳng ai cho chúng nó sự tự tin đó nữa, còn ngang ngược bảo bọn em cút xéo."
Tinh Tinh len lén liếc một cái, quả nhiên, vết thương mặt nam sinh trông vẻ nhiều hơn.
"Để xem bệnh cho các lớn , Tinh Tinh ngoan ngoãn ở đây chơi nhé."
Học sinh trường bên lập tức phẫn nộ c.h.ử.i bới.
Thế là nam sinh Nam Cung Tuân dùng cồn sát trùng vết thương t.h.ả.m .
Trên sân bóng rổ lập tức vang lên những tiếng than t.h.ả.m thiết.
Hình phạt quá thâm hiểm, mất mặt đến tận trường đối phương, còn mặt ai nữa.
"Anh bác sĩ ơi, Tinh Tinh đến thăm nè, cho kẹo ăn ."
Cậu hếch cằm chỉ về phía nam sinh đ.á.n.h với lúc nãy.
"Cái chính là các cảm thấy thuộc."
Tịch An ngoáy ngoáy lỗ tai: "Đây là nơi công cộng, chỉ vì các chơi ở đây mấy ngày mà nó thành địa bàn của các ?
Bảo các mặt dày còn là nhẹ đấy, rõ ràng là vô liêm sỉ."
"Á!!
Nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi, đau c.h.ế.t mất."
Nam sinh nhe răng trợn mắt: "Anh xem, đây là đầu giúp bôi t.h.u.ố.c , tay nặng thế."
Cứ như mà cũng đòi học sinh ngoan, rường cột tương lai của đất nước .
Mộc Chi Phong vội vàng : "Không ...
thầy, học sinh trường họ bọn em cũng quen, là...
là bọn em cứ về trường mà , cho nó thuộc."
"Sau đó bọn em , chúng nó cứ ép bọn em , đẩy qua đẩy mới đ.á.n.h thế , nhưng mà chúng nó tay ."
Nam Cung Tuân "a" một tiếng: "Quả nhiên vẫn hợp mấy việc khác."
Tinh Tinh buông tay Nam Cung Tuân , bàn tay nhỏ cầm hai viên kẹo chạy đến bên cạnh Hàn Thần, đặt viên kẹo hoa quả lòng bàn tay .
Đại ca Nam Thành liên tục quất mấy roi, lập tức tức giận.
Mộc Chi Phong bỗng cảm thấy một luồng áp lực đè nặng.
Tần Bác Khanh lạnh lùng liếc một cái, còn dám hung hăng với con gái ?
là chẳng khiêm tốn chút nào.
Mộc Chi Phong gượng gạo: "Cái đó, đang Thiên Xích nhà chúng em mà."
Tần Bác Khanh nhướng mày: "Ồ?
Vậy tự thử xem."
Đại ca Nam Thành xong liền giơ ngón tay thối về phía họ.
"Nói láo, rõ ràng là bọn mày tay , bọn tao chỉ đ.á.n.h trả thôi.
Vả chỗ nay vẫn là chỗ bọn tao chơi, hôm nay đến thấy chúng mày chiếm mất đương nhiên là giận ."
Nam Cung Tuân hăng hái ở cùng con gái, mấy bước Tần Bác Khanh túm áo kéo .
Mộc Chi Phong đùa một câu: " thế, chúng em đều là học sinh ngoan, rường cột tương lai của tổ quốc, thể bậy giơ ngón tay thối ."
Nam sinh dường như phát hiện Tinh Tinh đang , lập tức trừng mắt hung dữ với cô bé.
Tần Bác Khanh nhàn nhạt bọn họ một cái.
"Không , cứ từ từ thôi."
Nam Cung Tuân lập tức hồi m.á.u đầy cây: "Thế còn để bôi t.h.u.ố.c tiếp ?"
Nam sinh: "............"
Thôi thôi, vết thương nhỏ mà, dám phiền ngài .