Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 288: Rốt cuộc con có bao nhiêu ông bố
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam sinh theo bản năng về phía Tinh Tinh, đó phát hiện nhóc con tuy nhỏ , nhưng lúc xử lý vết thương cho khác cực kỳ chuyên nghiệp, trông Thiên Xích chẳng vẻ gì là đau đớn cả.
Hơn nữa nhóc con dùng giọng sữa hỏi đau , còn chu môi nhỏ giúp thổi phù phù.
Noãn Đoàn T.ử an ủi khác cũng bài bản, cái miệng nhỏ liến thoắng chuyện mà chẳng khiến ai thấy ghét chút nào.
Nam sinh : "............"
A, lầm .
Sau đó, Nam Cung Tuân đương nhiên đuổi về.
Tần Bác Khanh liếc xéo : "Nhận sự thật ?"
Nam Cung Tuân lý sự cùn: "Chưa, chỉ là bao giờ thôi, cho thêm cơ hội nữa nhất định sẽ hơn.
Nhìn xem, con gái chẳng đó , là bố đẻ của nó, chắc chắn cũng thiên phú , chẳng qua là bộc phát thôi."
Tần Bác Khanh: "...
Cậu lấy tự tin rằng việc Tinh Tinh những thứ là di truyền từ ?"
Nam Cung Tuân trả lời như một lẽ đương nhiên: "Tinh Tinh cho tự tin đấy."
Nam Cung Tuân đó đúng là đen đủi hết chỗ , chừng mười tuổi, chạy ngoài chơi lạc đường, thế nào thẳng sào huyệt của bọn buôn .
Đoàn T.ử vui vẻ nhận lấy.
Chuyện rốt cuộc là thế nào? Tại mới ngoài một chuyến mà thiếu gia lòi một đứa con gái thế ? Xem mau ch.óng trở về bẩm báo chuyện với lão gia mới .
Người đàn ông trung niên khẽ nheo mắt, Tinh Tinh bằng ánh mắt u uất: "Sao cháu nhiều bố thế hả?"
"Chào nhóc nhé, nhớ thường xuyên đến tìm bọn chơi.
Nếu ai bắt nạt em thì cứ với bọn , các sẽ giúp em đòi công bằng."
Mấy đến đón Nam Cung Tuân: "???"
là một phen tối tăm mặt mũi!
Tần Bác Khanh bên cạnh, quên bồi thêm một nhát d.a.o đầy đắc ý: "Anh là cuối cùng Tinh Tinh tìm thấy đấy."
Tần Bác Khanh đồng hồ : "Đến giờ lên lớp ."
Nam Cung Tuân: Đột nhiên cảm thấy cuộc đời chẳng còn gì luyến tiếc.
Tần Bác Khanh: "............"
Nam Cung Tuân tròn mắt ngạc nhiên: "Rốt cuộc con còn bao nhiêu bố nữa hả?"
Noãn Đoàn T.ử xòe năm ngón tay trắng mầm, bụ bẫm : "Tính cả Ba Nam Cung nữa là tổng cộng năm bố đấy ạ!"
Tinh Tinh dùng đôi tay nhỏ xíu ôm lấy cổ , giọng non nớt vang lên: "Ba Mục Thâm là một bố khác của Tinh Tinh mà."
"Tất nhiên là nhờ ."
"Cảm ơn Hàn Thần, chào tạm biệt các lớn ạ, Tinh Tinh học đây."
Chàng trai trẻ đỏ bừng mặt vì ngượng: "Anh Cung Thiên Xích, gì chứ?
Em thể một đứa em gái như thế ?
Nếu em mà một cô em gái xinh ngoan ngoãn thế , em chắc chắn sẽ nâng niu như ngọc quý trong lòng bàn tay."
"Người mà con gọi là Ba Mục Thâm là ai?
Tinh Tinh, con cũng gặp bọn buôn ?
Chúng thật quá đáng ghét!
Con đợi đấy, bố về sẽ chế tạo cho con vài món đồ, nếu gặp nguy hiểm bố sẽ ngay lập tức."
Hầy...
cảm giác sống thật khó khăn mà.
Mọi : "............"
Mấu chốt là còn cực kỳ lịch sự gõ cửa nữa chứ.
Chẳng qua là vì đang thì khát nước quá, xin một ngụm nước, ...
bắt luôn.
Nam Cung Tuân: "............"
Tinh Tinh hì hì: "Tinh Tinh cũng nữa ạ."
Kỷ niệm càng nhiều thì nước mắt càng rơi, Nam Cung Tuân vô cùng hổ khi nhắc thời gian ngốc nghếch của .
Khốn nỗi trí nhớ của quá , chuyện bản tè dầm hồi hai ba tuổi vẫn còn nhớ rõ mồn một.
Nam Cung Tuân phục: "Dựa cái gì mà con cái nhà ngoài chơi cả ngày gia đình cũng quản, mới ngoài chơi một lát mà các bắt về ."
Đám thiếu niên cơ bản đều là bạn chơi với Cung Thiên Xích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-288-rot-cuoc-con-co-bao-nhieu-ong-bo.html.]
Thấy Cung Thiên Xích đối xử với cô bé như , cộng thêm vẻ ngoài đáng yêu và giọng ngọt ngào nũng nịu, bọn họ đều dành cho Tinh Tinh nhiều thiện cảm.
Nhờ sự giúp đỡ của Tinh Tinh, và tất nhiên là cả Giang Cẩm Thành ở bên cạnh đưa đồ, những vết bầm tím mấy thiếu niên do đ.á.n.h nhanh ch.óng xử lý thỏa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Người đàn ông trung niên thực sự sắp sầu đến c.h.ế.t .
Cả đám mặt mày ngơ ngác!
Chúng chắc chắn là đang sống cùng một thế giới chứ?
Tại từng chữ các đều hiểu, nhưng ghép với thì chẳng hiểu là ý nghĩa gì thế ?
"Thế thì e là thất vọng , Tinh Tinh những thứ do di truyền từ ."
Nam Cung Tuân: "............"
" về, nếu về thì Tinh Tinh cũng về cùng .
Tinh Tinh là con gái , con ruột đấy, các thể chia rẽ cha con ."
Người đàn ông trung niên đến đưa Nam Cung Tuân về khổ sở khuyên lơn: "Thiếu gia, bản là mù đường mà ?
Đã thế cứ hễ ngoài là tắt thiết định vị, điện thoại cũng .
Nếu giống như , tự đ.â.m đầu hang ổ bọn buôn thì đây?"
Giọng điệu mang theo chút tự hào nho nhỏ.
"Chậc chậc, các xem, Thầy Tần hung dữ như thế mà cô con gái mềm mại đáng yêu nhỉ, thật đáng ghen tị."
Trong tay là một chú thỏ nhỏ tết từ loại cỏ dài và mảnh.
Chú thỏ màu xanh biếc, trông vô cùng sống động.
"Bố ơi, ông nội lo cho bố lắm, bố cứ về ạ."
Cung Thiên Xích liếc một cái: "Ghen tị?
Cậu mới bao nhiêu tuổi mà sinh con gái ?"
"Tinh Tinh, cảm ơn em nhé.
Cái tặng em quà, tiện tay thôi."
Đám thiếu niên nô đùa ầm ĩ trong phòng y tế, ánh mắt Cung Thiên Xích dừng Hàn Thần.
Nam Cung Tuân đang định hỏi là di truyền từ ai, thì ngay đó thấy Tần Bác Khanh mở miệng một cách vô liêm sỉ.
Ánh mắt đàn ông trung niên kìm mà dừng Tinh Tinh.
Nhìn dáng vẻ , đừng chứ, đúng là giống thiếu gia nhà .
Gương mặt trắng trẻo của Nam Cung Tuân thoáng hiện lên một vệt hồng: "...
đó là ngoài ý thôi."
Cảm giác mới là vô liêm sỉ nhất ở đây đấy!
"Thiếu gia, bắt buộc về , nếu lão gia sẽ nổi giận mất.
Những năm qua sức khỏe của ông vốn , nếu vì tức giận mà mệnh hệ gì thì ."
Hàn Thần tâm trạng khá , theo bóng dáng Tinh Tinh rời cho đến khi khuất hẳn mới chậm rãi rửa tay.
Đợi khuất mới dám ló mặt .
Cho nên cái tên Nam Cung cũng nên biến .
Tần Bác Khanh Nam Cung Tuân với ánh mắt kỳ quặc, ngay cả Tinh Tinh cũng vỗ vỗ vai .
Cậu trai xong liền một cái lườm của Thầy Tần cho câm nín, vội vàng trốn phía .
Cái điệu bộ đó, cứ như là sắp sinh ly t.ử biệt đến nơi .
Buổi chiều Tinh Tinh lên lớp, Nam Cung Tuân cuối cùng cũng đưa .
Lúc , cứ quyến luyến ôm c.h.ặ.t lấy cô bé rời, gỡ thế nào cũng .
"Bố ơi, bố cũng từng gặp bọn buôn ạ?
Tinh Tinh và Ba Mục Thâm cũng từng gặp , chúng hung dữ và xa lắm, nhưng cuối cùng đều các chú cảnh sát bắt hết ạ."
Nam Cung Tuân lập tức xị mặt xuống: "Tinh Tinh, con chê bố, cần bố nữa đúng ?"
Tinh Tinh vội vàng xoa xoa đầu , mái tóc xoăn mềm mại cảm giác còn thích hơn cả tóc của mấy bố .
"Không ạ, Tinh Tinh học , bố lớn thế thể học cùng Tinh Tinh .
Với chúng trao đổi điện thoại mà, nếu bố nhớ Tinh Tinh thì thể gọi điện cho con.
Đợi khi nào con nghỉ, con sẽ đón bố đến chơi với Tinh Tinh nhé, ạ?"
Tinh Tinh vô cùng chân thành, Nam Cung Tuân cuối cùng cũng cô bé thuyết phục.
---