Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 307: Tên họ Tần kia, anh đi ăn phân đi
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Tuân nhận lấy Linh Ngưng Hoàn từ tay Tinh Tinh, bóp bóp trong tay, đôi mắt đầy vẻ hiếu kỳ và tìm tòi.
"Cái thứ nhỏ xíu thế mà thể xua tan cái nóng, nguyên lý là gì nhỉ, cái thế nào?"
Bệnh nghề nghiệp của Nam Cung Tuân tái phát, lúc đó cực kỳ nghiên cứu cho thấu triệt viên Linh Ngưng Hoàn .
Mục Thâm bế Tinh Tinh dời , ánh mắt nhàn nhạt Nam Cung Tuân.
"Đến giờ xuất phát , là tự ở mà nghiên cứu?"
Nam Cung Tuân lập tức thẳng lưng, nghiêm chỉnh hẳn lên.
"Thế , còn chơi với Tinh Tinh nhà nữa."
Nói xong, đó dùng vẻ mặt đầy kiêu hãnh Mục Thâm.
"Nói nhé, nếu thì sẽ cho các mượn robot . Không robot của , cứ để mặc các xách đồ leo núi, mệt cho đứt thì thôi."
Những còn chẳng buồn lên tiếng. Cái gã đúng là kiểu chỉ cần khen một câu là thể đắc ý lên tận mây xanh.
Đây là đầu tiên cô bé thấy máy bay trực thăng, năm chiếc trực thăng cực ngầu và oai phong khiến đôi mắt nhóc con trợn tròn kinh ngạc.
"Ba ơi, chúng xuất phát thôi~" Tinh Tinh cánh tay rắn chắc của Mục Thâm, vung tay nhỏ, cất giọng sữa gọi với về phía hai đang ai chịu nhường ai đằng .
Tô Diên tự hào chỉ : "Thế nên Tinh Tinh rõ ràng là giống nhất."
Nam Cung Tuân lườm vệ sĩ một cái: "Cậu rốt cuộc là vệ sĩ của ai hả?
Sao chẳng chút tinh tế nào thế, thấy phớt lờ thì an ủi , giúp vài câu chứ?"
Buổi tối lẽ họ sẽ ngủ trong lều.
Theo lời Kỷ Uyên, núi khá nhiều dã thú, robot ban đêm thể canh gác, cộng thêm những chức năng mà Tần Bác Khanh đó, mang theo quả thực thuận tiện hơn nhiều.
"Ba giỏi quá mất."
"Chít chít..."
Mục Thâm gật đầu: "Cần chứ, núi một việc cần đến chúng."
Nghe Mục Thâm bảo vẫn cần mang theo robot của , Nam Cung Tuân lập tức lấy phong độ, lưng thẳng tắp hẳn lên.
Giang Cẩm Thành liếc một cái, biểu cảm mặt gì đổi, vì ba cũng máy bay trực thăng như thế .
Tức thật, cảm giác như khinh thường .
Noãn Đoàn T.ử vui sướng từ trong lòng Mục Thâm tụt xuống, ôm chiếc hộp nhỏ của Gạo Nếp, hào hứng Mục Thâm.
Tâm trạng Nam Cung Tuân lập tức trở nên tuyệt vời, nụ rạng rỡ đến lóa mắt.
An Thanh hả hê: "Tối qua tự khoe khoang linh tinh trong nhóm nên chủ nhóm đá văng ngoài chứ , ha ha ha..."
" ..." Nam Cung Tuân hăng hái giơ tay.
"Các chắc chắn là thấy Tinh Tinh giống nhất nên mới nhắm chứ gì."
Tinh Tinh bước xuống xe, tay ôm chiếc hộp của Gạo Nếp, Giang Cẩm Thành cũng xuống cạnh Tinh Tinh, ôm theo Vừng Đoàn.
Nam Cung Tuân dĩ nhiên phục: "Tóc xoăn của Tinh Tinh giống , mắt cũng to giống , và cả...
con bé đáng yêu như thế nữa."
Nghĩ thì quả thực đáng để đắc ý một chút.
Mọi : "............"
Nam Cung Tuân sững sờ, chỏm tóc vểnh đầu cũng trở nên rối bời trong gió.
Nam Cung Tuân qua cửa xe thấy những con robot đang xếp một chiếc xe tải nhỏ bên ngoài.
Tần Bác Khanh nhàn nhạt liếc một cái: "Vô vị."
Nam Cung Tuân: "..."
Cảm giác như bỏ rơi .
Nam Cung Tuân ủ rũ: "Thế robot bảo mẫu của cần mang theo nữa ?"
An Thanh bước nhanh tới chiếm lấy phía bên của Tinh Tinh, Tần Bác Khanh với vẻ mặt đầy khiêu khích.
Tinh Tinh bên cạnh, cùng Giang Cẩm Thành xem hai tranh cãi, vẻ mặt nhỏ nhắn đầy vẻ hóng hớt, xem hai ba ai sẽ thắng.
"Để cho." Tần Bác Khanh bước , kéo tay An Thanh về phía một chiếc trực thăng khác.
Tinh Tinh cực kỳ hưởng ứng, cố gắng vỗ tay nhỏ cổ vũ.
"Ba ơi, ba mang cả Gạo Nếp theo !"
Tuy cuối cùng cũng đá ngoài nhưng kế hoạch thì vẫn nắm rõ.
Mục Thâm xuống, bế Tinh Tinh cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-307-ten-ho-tan-kia-anh-di-an-phan-di.html.]
Mặc Lâm bên cạnh , cất giọng lạnh lùng: "Đến phương hướng còn chẳng , định lái ?"
Gạo Nếp thấy Tinh Tinh trong chiếc hộp trong suốt, liền dùng chân cào thành hộp thẳng dậy, cái đầu nhỏ xù lông sát vách, đôi mắt đen láy Tinh Tinh kêu chít chít.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Diên và Nam Cung Tuân bước lên chậm một bước, thấy chỗ bên cạnh Tinh Tinh đều chiếm mất, hai càng thấy mắt.
Lúc nãy chẳng còn khiêu khích ?
Khuôn mặt b.úng sữa của lập tức xị xuống, tỏ vẻ vui bốn còn .
"Tại thể!"
Mục Thâm liếc một cái, dứt khoát dời tầm mắt chỗ khác.
Tô Diên liếc mắt: "Đây đúng là chuyện nực nhất từng đấy, Tinh Tinh giống nhất á?
Hì hì, Đoàn T.ử rõ ràng giống nhất.
Nhìn con bé xinh xắn thế , đều là di truyền từ cả đấy, lúc ngủ cũng yên vị, cũng di truyền từ luôn."
Gương mặt trẻ con thanh tú của Nam Cung Tuân đầy vẻ ngơ ngác, đôi mắt mở to hơn thường lệ.
Tô Diên và Nam Cung Tuân hừ một tiếng chê bai lẫn , vội vàng theo.
Mặc Lâm: "Mở mắt điêu ?"
Giang Cẩm Thành đeo cặp sách nhỏ bên cạnh Mục Thâm, em gái ở ở đó.
"Đi thôi."
Ngủ yên vị mà cũng đem niềm tự hào ?
Tô Diên nháy mắt với Nam Cung Tuân, vẻ mặt hả hê trông thật sự ăn đòn.
An Thanh vùng vẫy: "Đậu mợ!
Anh lái trực thăng thì kéo theo gì!
lái , cùng Tinh Tinh cơ mà!"
"Trực thăng hai chiếc, hàng bốc lên , ai lái?"
Nam Cung Tuân: Vệ sĩ cần nữa, đổi thôi!
Dù cái chữ "đáng yêu" là điều thừa nhận nhất — nếu đây ai dám bảo đáng yêu, Nam Cung Tuân chắc chắn sẽ dỗi ngay — nhưng bây giờ, để chứng minh Tinh Tinh giống nhất, cũng thật sự là bất chấp tất cả .
Mục Thâm chỉ hai chiếc trực thăng trong đó.
Tần Bác Khanh lạnh: "Bên nữa , cho nên bên ."
Mục Thâm , chậm rãi : "Quên bảo , bọn bàn với , quyết định dùng trực thăng riêng lên núi."
Mục Thâm ôm Tinh Tinh lòng, tiện tay xoa đầu cô bé một cái.
"Dạ?
Các ba khi nào thế?"
Mặc Lâm bước lên tùy ý chọn một chỗ xuống, Giang Cẩm Thành xuống cạnh Tần Bác Khanh, Vừng Đoàn nhảy tót lên đùi , duỗi ngủ ngon lành.
" còn mang theo cả máy chuyển đổi năng lượng mặt trời nữa, lúc đó việc dùng điện núi đều trông cậy đấy."
Tần Bác Khanh và An Thanh chẳng thèm để ý đến hai đang cãi vã hăng m.á.u đằng , trực tiếp lên xe.
Nam Cung Tuân: "???"
Nếu vì , chắc chắn giành chỗ bên cạnh Tinh Tinh !
Hai thầm nghĩ như .
Xe chạy đến sân bay nơi Mục Thâm đậu máy bay riêng, sân bay rộng, chỉ riêng trực thăng ở đây năm chiếc, hơn nữa đều là loại đời mới, ngoại hình cực ngầu, gian bên trong cũng lớn hơn nhiều so với đây.
Lên xe Tinh Tinh mới phát hiện Vừng Đoàn và Gạo Nếp cũng theo.
Tô Diên hếch cằm: "Cứ theo lời thì và Tinh Tinh đều tóc dài đấy thôi, dựa cái gì mà bảo tóc xoăn là di truyền từ ."
An Thanh gác chéo chân như một đại lão, liếc xéo Tần Bác Khanh bĩu môi: "Xì, bày đặt cái gì chứ, bản giành chỗ nên thấy vô vị chứ gì."
"Cứt!
Lão t.ử thèm máy bay lái , thả lão t.ử !"
Tần Bác Khanh đ.ấ.m cho một cái, giọng nhàn nhạt bảo: "Đừng bậy."
"Oái!!
Họ Tần ăn phân !
&/..."
Tần Bác Khanh thản nhiên ngoáy tai, lôi An Thanh tiếp tục .