Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 313: Có giỏi thì đừng gãi ngứa
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng nhạo chút nể tình chọc giận Nam Cung Tuân, trực tiếp lao về phía Tô Diên, ôm lấy cánh tay đối phương c.ắ.n một phát thật mạnh.
"Á!!!"
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tô Diên gia đình bốn thành viên của Lang Vương đang nghỉ ngơi giàn nho giật run rẩy.
Chú sói con lông đen thậm chí còn sợ tới mức trợn tròn mắt như mắt Ngáo Husky, tròn vo Tô Diên đang gào thét.
Tô Diên cố sức cạy miệng Nam Cung Tuân đang c.ắ.n .
"C.h.ế.t tiệt!
Cậu thuộc giống ch.ó !
Thả !"
Nhìn xem, tức đến mức văng tục luôn .
Nam Cung Tuân đến mức c.ắ.n c.h.ế.t nhưng cũng khiến Tô Diên đau điếng, hơn nữa còn giống như cao dán da ch.ó, dính là buông tay.
Những khác chỉ liếc hai họ một cái, biểu cảm mặt chẳng đổi chút nào, lẳng lặng đặt đồ đạc mang theo trong sân.
Tần Bác Khanh quanh nhà bếp một lượt, phát hiện ở đây vẫn còn chất củi khô ngay ngắn, trong sân một loại rau xanh cũng thể ăn , thế là bắt đầu phân công nhiệm vụ.
Tinh Tinh đưa bàn tay nhỏ gãi gãi cằm Báo Gấm, Báo Gấm lập tức thoải mái đến mức nheo mắt , đôi tai hình tam giác run run, trong cổ họng phát tiếng gừ gừ đầy thỏa mãn.
Rõ ràng nó thích Tinh Tinh gãi cằm.
"Khụ khụ khụ..."
"Các ba đang chơi đùa thôi mà, ."
Tinh Tinh vốn chẳng đầu thấy các ba đ.á.n.h , từ lo lắng sợ hãi lúc ban đầu đến nay trở nên bình thản, khả năng tiếp nhận của trái tim nhỏ bé vẫn mạnh mẽ.
Đương nhiên, quan trọng nhất là cô bé các ba đ.á.n.h đều chừng mực, giống như trong đàn sói thỉnh thoảng cũng sói đ.á.n.h , thì hung hãn nhưng cuối cùng chẳng ai thực sự thương ai cả.
Chỉ là...
đừng đ.á.n.h mặt, mặt của các ba đều trai lắm mà.
Trong khi An Thanh đang hình thù gì, bèn đặt Tinh Tinh xuống, bước tới hai bước nhắm thẳng bụng đối phương mà tung một cú đá.
"Suỵt...
Cậu đ.á.n.h mà thông báo một tiếng thì tính là hùng hảo hán gì chứ!"
Tô Diên đăm chiêu An Thanh: "Hóa An Thanh sợ ngứa ."
Đánh đến cuối cùng, An Thanh vẫn đầu hàng, nguyên nhân là Tần Bác Khanh phát hiện điểm yếu của gã : sợ ngứa.
Động thái bên dĩ nhiên cũng thu hút Giang Cẩm Thành và Mục Thâm đang rửa rau gần đó gần, Nam Cung Tuân và Tô Diên đang đình chiến ghế đá gốc cây đào cũng qua.
An Thanh mắng nhưng giận, ngược còn chỉ đối phương phì một tiếng.
"Ha ha ha...
Dừng dừng dừng!
Họ Tần , giỏi thì đừng gãi ngứa !"
An Thanh từ cao xuống đang ôm bụng kẹp c.h.ặ.t cánh tay, vẻ mặt đầy cảnh giác .
Nam Cung Tuân bĩu môi: " chỉ là thử xem sợ ngứa thôi."
Tần Bác Khanh khẽ nheo mắt, giọng điệu nguy hiểm: "Anh còn tiếp tục?"
An Thanh bỗng chốc đến ngẩn .
Tần Bác Khanh tháo kính xuống, để lộ đôi mắt đào hoa bẩm sinh mang ý , chỉ đơn thuần là tháo kính thôi nhưng cả trông đều dịu dàng hẳn lên.
"Ha ha ha...
Chả trách đeo kính, hóa mắt trông như thế ha ha ha...
Nếu sớm tháo kính là cái dạng thì sợ cái quái gì nữa!"
An Thanh phẫn nộ gào lên, đồng thời còn xen lẫn tiếng nhịn vì gãi ngứa.
"Tần Bác Khanh, cái đồ tiểu nhân bỉ ổi nhà , giỏi thì đ.á.n.h công khai , giỏi thì đừng gãi ngứa !!"
Tần Bác Khanh đeo chiếc kính gọng vàng, nở một nụ lạnh lẽo.
Anh thản nhiên : "Không đấy, cứ gãi đấy."
An Thanh: "............"
Anh thể tìm thấy điểm yếu của đối phương để đối phó, tuy là gãi ngứa nhưng Tần Bác Khanh chẳng cảm thấy bỉ ổi chút nào, ai bảo sợ ngứa chứ.
Báo Gấm thong thả rảo bước tới, lưng Tinh Tinh, đặt cằm lên vai cô bé, tò mò hai đang đ.á.n.h đằng .
Tần Bác Khanh lời nào cứ nhắm đối phương mà tung từng cú đ.ấ.m, An Thanh dĩ nhiên cũng yên chịu đòn, sức phản kháng .
Tiếng gào thét giận dữ của An Thanh truyền đến, Tinh Tinh bên cạnh lấy tay nhỏ che mắt , nhưng kẽ hở giữa các ngón tay thì mở to bằng cả con mắt.
"Các ba ơi, đừng đ.á.n.h mặt nha."
Ở đây chỉ bếp lò đốt củi, bếp từ, nồi cơm điện đều là họ tự mang tới.
Những thứ Kỷ Uyên vốn tưởng sẽ lãng phí, dù khi rời cũng thể mang theo hết , ngờ Tinh Tinh mới hơn một tháng tìm đủ các ba, hơn nữa còn dụ dỗ họ lên núi.
Tần Bác Khanh đồng ý, đồng thời bảo Mục Thâm rửa rau cùng .
Về phần Mặc Lâm, Tần Bác Khanh bảo sân bẻ một ít ngô mang .
, trong sân còn ngô, xuống núi hơn một tháng, ngô thể ăn , còn một loại rau củ, ớt và hành lá.
Ngoại trừ Tô Diên và Nam Cung Tuân còn đang lườm nguýt trong sân, những khác đều bắt đầu hành động.
"Trong các ai đốt lửa?"
An Thanh giơ tay: "Để ."
...
chuyện hề suôn sẻ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đầu tiên là An Thanh đốt lửa, tưởng rằng sẽ đơn giản, nhưng rõ ràng đ.á.n.h giá cao bản , cuối cùng cả bếp đầy đều khói đen do đốt cho sặc sụa chạy hết ngoài.
Tần Bác Khanh bế Tinh Tinh chạy , cả hai ngừng phát tiếng ho khụ khụ.
Đương nhiên, An Thanh - kẻ tội đồ của tất cả chuyện cũng chạy ngoài, vóc dáng cao lớn của khi chạy còn kéo theo một làn khói trắng dày đặc bám theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-313-co-gioi-thi-dung-gai-ngua.html.]
Chạy bên ngoài, chống tay lên đầu gối lắc lắc đầu, để lửa thể cháy lên, ngừng thổi trong bếp, giờ đây não thiếu oxy, choáng váng cả đầu.
"Đợi một chút, não thiếu oxy."
Tinh Tinh dùng ánh mắt nghi ngờ .
"Ba ơi, ba đốt lửa kiểu gì ạ."
"Khụ khụ khụ...
Sặc c.h.ế.t mất."
Tần Bác Khanh sặc đến mức nước mắt sinh lý cũng trào .
Giang Cẩm Thành cũng giơ tay hiệu thể giúp rửa rau.
Tần Bác Khanh dùng mu bàn tay lau nước mắt ở khóe mắt, phát hiện An Thanh đang , ánh mắt lạnh lẽo của lập tức quét qua.
An Thanh: "........."
"Vào đốt lửa ."
An Thanh: "........."
Rõ ràng là thể nào.
Một vị ảnh đế nào đó lườm một cái.
"Nhìn cái gì!
thấy não thiếu oxy , mà là tắc nghẽn đấy."
Tinh Tinh mắt cũng đỏ, khói xông cho.
"Ba Tần, con vo gạo nha."
Tinh Tinh chủ động giúp việc, ánh mắt Tần Bác Khanh dịu , gật đầu.
"Được."
Được đồng ý, khuôn mặt nhỏ của Tinh Tinh lập tức vui vẻ hẳn lên.
"Ừ, lát nữa dạy ba An Thanh của con cách đốt lửa."
Tần Bác Khanh vẫn thong thả ăn cơm trong bát .
Đôi mắt lạnh lùng theo bóng lưng An Thanh đang chạy trốn, ngón tay dịu dàng xoa tóc Tinh Tinh.
Tần Bác Khanh: Rất !
An Thanh dậy hừ lạnh một tiếng, đưa tay lau mồ hôi mặt.
Thế trơ mắt mặt An Thanh xuất hiện thêm vài dấu ngón tay đen sì.
Anh vô thức liếc tay một cái, tay là nhọ đen, dù cũng là bếp đốt củi, khi đốt lửa cẩn thận tay dễ chạm nhọ nồi vách bếp.
Nhìn bàn tay đen , cần cũng tình trạng khuôn mặt thế nào, phen thành "mặt đen" thật .
An Thanh sắc mặt khó coi: " rửa đây, cứ đốt tiếp , chẳng nữa, cứ mãi cháy lên ."
Không lửa ngọn, nhưng khói thì cứ tuôn ngừng.
Tần Bác Khanh khoanh tay, lý lẽ hùng hồn: " ."
Anh chỉ dùng đồ điện thôi.
Tổng thấy gì đó .
Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ, Tinh Tinh , ba ơi con cách đốt lửa đó, hồi con giúp sư phụ đốt lửa mà."
Trong bếp, Tần Bác Khanh căn bếp một Mục Thâm cho hỗn loạn, An Thanh thì cứ sức nhét củi bếp, phát tiếng gầm thét phù hợp với hình tượng nam thần tảng băng cấm d.ụ.c của .
Nam Cung Tuân cũng vội vàng dậy chạy tới giúp.
Tô Diên và Nam Cung Tuân trân trân, cách dựng lều thế nào.
Tô Diên thúc thúc Nam Cung Tuân: "Cậu nhà khoa học thiên tài ?
Mau nghiên cứu xem cái lều dựng thế nào ."
Nam Cung Tuân cũng lều đầy mờ mịt.
Tô Diên khoanh tay, lười biếng : "Đã là chuyện vặt thì càng chứ."
Mục Thâm tham gia cuộc tranh cãi của hai , mà nghiêm túc xem hết video lắp ráp lều.
Phải tốn kha khá thời gian mới chuyển hết đồ đạc xong, Tô Diên và Nam Cung Tuân đều mệt lả.
Cái bụng kêu ọc ọc mới tỉnh , đó phát hiện trong những đang nghiên cứu lều thêm một , hơn nữa còn đang điện thoại để nghiên cứu.
Bữa cơm nấu xong trong cảnh gà bay ch.ó sủa, nhưng việc dựng lều bên vẫn đang trong quá trình nghiên cứu, Tô Diên Nam Cung Tuân nghiên cứu, cuối cùng lăn bãi cỏ ngủ .
Đợi đông đủ, bắt đầu ăn.
Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành chạy lên chạy xuống đơm cơm và bày đũa, khi ba Mục Thâm bước tới thì thứ chuẩn hẵng hòi.
Thức ăn bàn phong phú, rau tươi cũng thịt, cộng thêm tay nghề của Tần Bác Khanh thực sự , trông đầy đủ sắc hương vị.
Tần Bác Khanh đưa một bát cơm cho An Thanh.
"Không ...
Để tự ." An Thanh vội vàng dùng hai tay nhận lấy cơm, trong nhà bếp mắng đến mức để bóng đen tâm lý .
"Nước nước nước!!"
An Thanh đột nhiên hét t.h.ả.m một tiếng, cả nhảy dựng lên, mặt đỏ rực.
Bát cơm dường như là Tần Bác Khanh đưa cho .
Hơi suy nghĩ một chút, mấy lập tức về phía Tần Bác Khanh.
Anh thản nhiên quét mắt họ một lượt.
"Sao?
Các ăn ?"
"Ăn ăn ăn." Tô Diên và Nam Cung Tuân lập tức ngoan ngoãn bắt đầu lùa cơm, họ đều thấy , một cục mù tạt to đùng như thế, lão cáo già họ Tần thâm hiểm quá!
Không dám đắc tội, dám đắc tội.