Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 315: Cái đồ nhát chết này
Cập nhật lúc: 2026-01-12 15:41:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Họ Tần , ác thật đấy!"
Cái miếng đó đúng là "sướng" đến tận mây xanh!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tần Bác Khanh vẫn bình thản quét mắt qua: "Không ăn nữa ?"
An Thanh khẩy: "Không ăn?
...
chịu khổ thế , tội gì mà ăn!"
Nói sải bước tới, dáng vẻ hùng hổ như thể đòi nợ.
Anh lấy một bộ bát đũa mới xới cơm.
Vừa xuống, Tinh Tinh gắp cho một cái cánh gà sốt cola.
"Ba ăn ạ, đừng giận nữa, giận là no bụng ."
An Thanh cảm động con gái , ở cái nơi chỉ con gái mới mang cho chút an ủi.
Tô Diên hừ hừ một tiếng: "Cơm cũng nấu , quản gì!"
An Thanh xỉa xói: " thấy cái mặt mới là sắp bay khỏi khí quyển đấy, còn bắt con gái bưng rót nước, thật coi là Lão Phật Gia chắc."
Tô Diên đắc ý vuốt tóc: " cứ thế đấy, gì ."
"Con gái là hướng về , ý kiến gì cũng nhịn cho ."
An Thanh lạnh: "Chỉ giỏi mồm mép, giỏi thì mà giúp một tay !"
Tô Diên: "Nói như thể giúp nhiều lắm , tưởng , cái tên như con cọp cái , thấy là gầm lên."
"Cọp cái?"
Một Tần Bác Khanh trong chiếc sơ mi trắng bước , khóe môi mang theo nụ âm hiểm Tô Diên.
Tô Diên: "............"
"Thì...
cãi cũng cãi với , đây là văn hóa."
Nói xong bưng khay thức ăn chỗ khác.
còn kịp để họ tay, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành chạy , theo là Tiểu Bạch Bạch và Tiểu Hắc.
"A Tam, A Tứ." Giọng non nớt quen thuộc vang lên, hai con sói lập tức dời tầm mắt sang Tinh Tinh, vẫy vẫy đôi tai lông xù bước tới.
Hai con sói kẹp lấy Tinh Tinh, cái đầu lông lá dụi dụi con bé, trong miệng còn phát tiếng gừ gừ nhỏ như đang nũng.
Dáng vẻ nũng đó, ai còn tưởng là hai chú ch.ó lớn giống sói cơ đấy.
"A Tam A Tứ đừng dụi Tinh Tinh nữa, ngứa lắm." Tinh Tinh vẫn đang bưng đồ uống, rảnh tay để xoa đầu hai con sói.
Tô Diên tới bế Tinh Tinh lên, coi như giải cứu cho con bé.
"Ba, đồ uống của ba ."
"Cảm ơn con, cảm ơn con."
Nói chụm miệng hôn chùn chụt lên cái má nhỏ của Tinh Tinh.
"Họ Tần đang ngược đãi lao động trẻ em kìa!"
Nam Cung Tuân hút rơm rớm nước : "Tinh Tinh, cái tên Tần Bác Khanh tìm con kìa."
"Con ạ, con sang ngay đây." Tinh Tinh đáp lời bằng giọng sữa non nớt, hôn lên mặt Tô Diên một cái.
"Ba bỏ Tinh Tinh xuống ạ."
Ảnh đế Tô luyến tiếc đặt Noãn Đoàn T.ử trong lòng xuống, còn đau lòng xoa xoa cái má phúng phính của con bé.
Tô Diên đặt xong chỗ ngủ của , chạy bếp thấy Tần Bác Khanh đang đồ uống, lập tức tới giả vờ bóp vai cho .
"Xong , đói bụng quá ."
Tần Bác Khanh nhún vai, hất cái tay yên phận của ai đó : "Biến ."
Tô Diên: "Cậu đừng sướng mà hưởng nhé, còn bóp vai cho bố bao giờ đấy."
Tần Bác Khanh: "Ồ, thế gọi một tiếng ba , cho trải nghiệm cảm giác bóp vai cho ba là thế nào."
Tô Diên: "............
Cáo già Tần, cãi ."
"Cãi ?
thời gian."
Cuối cùng Tô Diên những khác đuổi ngoài vì cái tội đáng ghét.
Sau đó còn xảy chuyện gì nữa, ăn xong, việc rửa bát dọn dẹp giao cho hai máy.
Dù cũng là máy quản gia, chút việc vẫn .
Dưới gốc nho, mấy con vật và vây quanh một chỗ, đang ôm dưa hấu gặm lấy gặm lấy để.
Sói và báo rõ ràng cũng thích ăn dưa hấu, hai cái vuốt ấn lấy một miếng lớn vui vẻ gặm.
Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành quấn lấy Tần Bác Khanh đòi chút đồ uống, Mặc Lâm lấy một quả dưa hấu lớn bổ thành những miếng nhỏ.
Giang Cẩm Thành cầm mật ong chạy huỳnh huỵch tới đưa cho Tần Bác Khanh.
"Chú ơi, mật ong chú cần ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-315-cai-do-nhat-chet-nay.html.]
Tô Diên tìm một cái đĩa, qua cướp lấy mấy miếng dưa hấu.
Nam Cung Tuân trợn tròn mắt, phồng má tức giận ụp cái vỏ dưa hấu trong tay lên mặt .
Tô Diên nghiêng né , cầm lấy dưa hấu chạy mất, tiện tay còn vơ vét thêm một ít trái cây khác.
Ăn no xong bắt đầu thấy buồn ngủ, đối với Tô Diên mà càng như , ngủ .
Ngay khi ghế dài, lấy mặt nạ đắp định tận hưởng thì bên cạnh bỗng truyền đến một tiếng thở dốc nặng nề.
Tô Diên mở mắt , liền thấy một cái đầu to tướng.
Anh dậy chút chật vật, liền thấy hai con sói đang ăn vụng dưa hấu của .
Hai con sói Tô Diên một cái chẳng mấy hứng thú dời tầm mắt , răng rắc gặm trái cây cướp .
Tô Diên: "............"
Kể cả chúng nó để thì còn ăn nữa ?
Tô Diên nản lòng, vất vả lắm mới cướp , suýt nữa còn mấy đ.á.n.h cho một trận.
"Đến chỗ ba đây." Tinh Tinh nhanh ch.óng chỉ một hướng.
"Để ba giúp con."
Tô Diên lập tức lăn sang một bên, miếng mặt nạ kịp dán chắc rơi xuống.
là mà.
Hai con sói dường như hứng thú với mấy thứ họ mang theo, ăn xong trái cây, lông miệng còn ướt nhẹp chúi cái ghế dài mà ngửi.
" bảo hai đứa , đừng quệt nước trái cây lên đây, còn ngủ đấy."
Ăn thì cũng ăn , còn phá hoại cái ghế dài của !
Noãn Đoàn T.ử tò mò chạy xem, Mục Thâm bắt .
"A Tam A Tứ, nghịch ngợm." Tinh Tinh hai con sói bằng ánh mắt "hung dữ".
Hai con sói Tô Diên, móng vuốt cào cào lên .
Tô Diên: "............"
Tinh Tinh bưng nước trái cây thì thấy Tô Diên đang mắt to trừng mắt nhỏ với hai con sói.
Tinh Tinh ở đây, đối mặt với hai gã to xác , cẩn thận đối phó đừng để chúng nổi giận, nếu chúng đớp cho một miếng thì thiệt quá.
Tô Diên tặc lưỡi: "Cứ theo đà ăn , dưa hấu chúng mang theo chắc hôm nay là hết sạch."
Đợi đồ uống bên Tần Bác Khanh mang nữa là hảo.
Tô Diên tìm một cái đĩa, chạy tới cướp lấy vài miếng dưa hấu chạy biến, tiện tay vơ luôn cả trái cây khác.
An Thanh bưng đồ uống , Tô Diên mỉa mai: "Cái đồ nhát c.h.ế.t!"
An Thanh bĩu môi: "Đồ uống phần của ."
Tô Diên: "!!!"
Quá vô liêm sỉ, tức c.h.ế.t !
Anh sờ sờ mũi, vốn định nẫng tay một ly đồ uống , cái tên cáo già Tần c.h.ế.t tiệt kẹt xỉ .
Tô Diên vểnh cằm khẩy: "Anh chính là đang ghen tị với ."
Lòng rộng lớn như biển cả, chấp cái loại !
Tinh Tinh ôm nửa quả dưa hấu lắc lư tới như một chú chim cánh cụt nhỏ.
Tô Diên vội vàng cúi xuống đỡ lấy quả dưa hấu con bé đang ôm.
"Ba giúp con bưng cho."
Chân nhỏ của Tinh Tinh cọ cọ đôi chân dài của vị ba nào đó.
"Ba ơi, đồ uống của ba ."
Tô Diên dậy đ.ấ.m đá túi bụi cái bóng lưng của ai đó.
"Không thèm thì thôi!
Lác nữa uống hết cho xem!"
"Ba ơi, ba chắn hết đường của Tinh Tinh , nhường cho con một chút mà."
Tô Diên vốn dĩ chẳng bao giờ chịu để bản chịu thiệt thòi. Anh tìm một trống phía ngoài, thong thả dựng ô che nắng cùng chiếc ghế xếp êm ái, quên kéo thêm một chiếc ghế nhỏ đặt ngay bên cạnh.
Nam Cung Tuân đang ăn đến mức hai bên má phồng rộp lên như cá nóc, nhai lúng b.úng: "Hay là ông khỏi ăn luôn cho rảnh nợ."
Câu thật sự chạm tự ái, Tô Diên hậm hực kéo phắt chiếc ghế xếp một góc xa hơn.
Tần Bác Khanh liếc một cái đầy ý vị, đoạn nhàn nhạt lên tiếng: "Đến hai đứa nhỏ còn giúp một tay, phiền đừng ở đây gây thêm rắc rối nữa."
Hai chú sói con vốn đang hăng hái cũng đột ngột cụp đầu xuống, rên ư ử rụt mấy cái chân lông lá .
Nói lưng mà chính chủ phát hiện thì bây giờ?
Thật sự là tình huống dở dở !
Tô Diên vẫn giữ gương mặt bình thản như : " thế, đang bảo An Thanh chẳng khác nào con hổ cái."
An Thanh: "..."
Cái đồ c.h.ế.t tiệt !
An Thanh giơ ngón tay giữa về phía Tô Diên, nghiến răng: " là đồ hèn nhát."
Vị Ảnh đế nào đó coi như thấy, ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm ban phát cho đối phương.