Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 346: Đàn khỉ đến làm khách

Cập nhật lúc: 2026-01-12 16:06:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tớ cũng đang ăn cơm, cần ."

 

Chi Na Đoàn: "..."

 

Đoàn T.ử đầy tội nghiệp, đôi tai vốn đang dựng giờ cụp hẳn xuống.

 

Noãn Đoàn T.ử mủi lòng, cúi cầm đuôi con rắn nhỏ xách lên.

 

"Vậy Tinh Tinh và Cẩm Thành Ca Ca nhận nhé, nhưng giờ chúng ăn ."

 

"Eo ơi...

 

đưa cho chú, chú mang cất."

 

An Thanh con rắn nhỏ mềm nhũn với vẻ đầy ghét bỏ, nhận lấy từ tay Tinh Tinh.

 

Tần Bác Khanh dậy, lấy một chiếc khăn , ân cần lau sạch từng ngón tay cho Tinh Tinh.

 

Chi Na Đoàn thấy con mồi bắt nhận liền bước những bước nhỏ chạy đến bên cạnh A Hoa, meo meo gọi rúc nó.

 

Ăn là chuyện thể nào.

 

Mọi kinh ngạc vì những thứ chúng mang đến, mà kinh ngạc vì sự thông minh của chúng.

 

Có dương mai thấy ngày hôm qua, còn đào, tì bà cùng một loại quả dại khác.

 

Đại Kim lập tức dẫn theo tộc nhân của bước , còn đặc biệt cảnh giác Lang Vương và Báo Gấm một cái.

 

Tinh Tinh cũng can thiệp mối quan hệ giữa chúng.

 

Trước đây từng con vật nhỏ cô quen con vật khác săn thịt, Tinh Tinh chỉ đau lòng một chút chứ chẳng thể gì khác.

 

"Đại Kim , bạn đến tìm Tinh Tinh chuyện gì thế?"

 

Tinh Tinh gật đầu tán thành, thế là hai đứa nhỏ lén lút cầm con rắn, nhân lúc Chi Na Đoàn chạy ngoài, mang theo cái xẻng nhỏ đào hố chôn cất con mồi mà nó bắt về.

 

"Là đàn khỉ hôm qua đấy."

 

Noãn Đoàn T.ử xoa xoa cái đầu đầy lông của con khỉ lớn.

 

Lúc đầu họ thấy tiếng gầm cảnh cáo của đàn sói, như thể lãnh địa xâm phạm.

 

mặt cô, ngay cả những con vật vốn trong chuỗi thức ăn của cũng sẽ miễn cưỡng chung sống hòa bình, xảy t.h.ả.m án.

 

Tuy nhiên khi rời xa cô, chúng sẽ quỹ đạo cuộc sống bình thường, việc ai nấy .

 

Chúng sử dụng những cành cây buộc với tạo thành một chiếc xe kéo thô sơ, bên lót một tấm lá cây rộng lớn.

 

Trong lá chứa đầy các loại trái cây khác , hơn nữa lượng còn khá nhiều.

 

Đại Kim đến bên cạnh Tinh Tinh, ôm cô bé một cái.

 

"Chít..."

 

[Ông xã, ông xã em đang chuyện ?

 

Ông xã thêm vài câu nữa , em giọng .]

 

A Hoa chẳng buồn liếc mắt đương sự lấy một cái.

 

"Chít chít..."

 

Buổi livestream nhỏ của Tinh Tinh bắt đầu.

 

Sáng sớm, ngay khi cô mở livestream, một lượng lớn xem ùa .

 

[Con yêu, mau cho xem bạn trai với nào.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-346-dan-khi-den-lam-khach.html.]

"Đại Bạch, bảo đàn sói tản ."

 

Các ông bố vốn dĩ thu dọn xong đồ đạc chuẩn ngoài tìm thức ăn, nhưng thung lũng đón tiếp một nhóm khách mời mà đến.

 

Nhìn thấy những thứ đàn khỉ kéo đến, dù là mặt tại đó xem trong phòng livestream đều lập tức sững sờ.

 

Họ nhận đàn khỉ đó, và Tinh Tinh dĩ nhiên cũng nhận .

 

Đại Kim dẫn theo bầy khỉ tìm đến, chắc chắn là để kiếm họ .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

An Thanh sang phía bên mấy : "Sao cứ cảm giác, cái cục vừng đen giống như đàn em Báo Gấm thu nhận nhỉ."

 

Quả thực là giống, vả A Hoa đại ca cũng tận tâm tận lực, dạy cho nhóc mèo em ít kỹ năng săn mồi.

 

Sau khi A Hoa xuống chắn cửa, nhỏ nhắn đó trực tiếp nhảy lên lưng Báo Gấm, hai chân cứ thế ấn xuống lưng nó bắt đầu "giẫm sữa".

 

Mưa tạnh, sương mù dày đặc lẫn trong mưa dần tan bớt, bầu trời vốn dĩ chút âm u nay bỗng trở nên sáng sủa hơn.

 

Tinh Tinh cầm điện thoại của , đó đó mấy để ý đến bình luận, hiện tại những dòng chữ cuộn tròn liên tục, nhỏ nhắn đó dường như chút giật .

 

"Ba ơi ba ơi, nhiều chữ quá ạ."

 

Tần Bác Khanh liếc một cái, thấy những lạ cứ mở miệng là gọi một tiếng "T.ử Tử", trong lòng cảm thấy khó chịu.

 

Dòng đời bỗng thêm bốn ông ba khác là đương sự đủ ghét bỏ , đám lạ cũng đến tranh giành ?

 

Noãn Đoàn T.ử giơ điện thoại đưa cho Tần Bác Khanh ở bên cạnh.

 

"Đừng xem những chữ đó."

 

Vị giáo sư nọ đen mặt trong thoáng chốc, mím môi tắt màn hình đưa cho Tinh Tinh.

 

"Trẻ con là của chúng ."

 

Tần Bác Khanh "............"

 

Nhìn thấy Tinh Tinh và những khác , bầy khỉ đồng thanh kêu vang, dường như là để thu hút sự chú ý của họ.

 

Chỉ thấy tiếng kêu của nó vang lên nữa, mấy con khỉ kéo theo một thứ từ phía tới.

 

Có vẻ như bầy khỉ nếu chỉ dùng lá cây thì họ thể mang theo nhiều thứ như đến đây, cho nên mới cái xe kéo thô sơ tạm bợ để chịu lực ma sát với mặt đất.

 

Tuy nhiên, miếng ván gỗ thô sơ kéo từ trong rừng đến đây cũng mài mòn gần hết.

 

Những loại trái cây rõ ràng đều là quà tặng của bầy khỉ, dường như là để cảm ơn việc An Thanh cứu khỉ con ngày hôm qua.

 

An Thanh và Tô Diên còn tưởng mắt hoa: "Cái quái gì thế!

 

Khỉ mà cũng thông minh đến thế ?"

 

" từng qua một tư liệu, khỉ thể sử dụng một công cụ đơn giản, một loài chim thông minh cũng thể dùng công cụ.

 

Lúc học tiết ngữ văn chắc các đều bài con quạ uống nước, dùng đá để lấp đầy bình nước chứ, khỉ cũng thể lợi dụng công cụ để mở một loại trái cây vỏ cứng.

 

Những con khỉ cũng chỉ lợi dụng những thứ thể dùng để đạt mục đích của thôi, cho nên, đừng xem thường động vật."

 

Giọng thanh lãnh của Tần Bác Khanh vang lên, nọ say sưa quan sát bầy khỉ.

 

Nam Cung Tuân mấy ngạc nhiên, mặt đương sự còn mang theo vẻ nghiêm túc khác hẳn với bộ dạng ngây ngô thường ngày, cảm giác như thể biến thành một khác chỉ trong nháy mắt.

 

"Tuy nhiên động vật ở đây dường như chỉ thông minh phát triển hơn và thông minh hơn động vật ở các khu rừng khác, cũng cái xe kéo đó chúng mất bao lâu mới ."

 

Bầy khỉ ánh mắt của đương sự chằm chằm đến mức da đầu tê dại, mấy con còn nhe răng với Nam Cung Tuân.

 

Nam Cung Tuân phồng má: "Hung dữ thế gì, ."

 

Sau đó, cả bầy khỉ đều mời trong thung lũng khách.

 

Nam Cung Tuân xong thì rộ lên, trở thành trai mang theo chút vẻ khờ khạo trong cảm nhận của .

 

 

Loading...