Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 349: Quay về thành phố
Cập nhật lúc: 2026-01-12 16:06:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, vẫn rời ...
Khi máy bay trực thăng cất cánh, Tiểu Noãn Noãn cùng Tiểu Bạch Bạch và mấy nhóc Gấu Trúc rúc cửa sổ xuống.
Trên bãi cỏ rộng lớn, đàn sói và Báo Gấm vây quanh phía , ngẩng cao đầu dõi theo chiếc máy bay bay v.út lên trời xanh.
"Hú u u..."
Lang Vương ngửa cổ tru dài, ngay đó, cả đàn sói cũng đồng thanh hưởng ứng.
Từng tiếng sói hú vang vọng từ phía , dường như đang dùng cách riêng của để lời vĩnh biệt.
"Gầm..."
"Hú u u..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Từng tiếng gầm rú của mãnh thú chấn động cả chim ch.óc trong rừng, từng đàn chim bay v.út lên.
Ở cánh rừng xa, khỉ vàng ngọn cây theo máy bay mà kêu gào.
Một chú sóc nâu đỏ ôm hạt thông, mắt nhạt nhòa lệ lên bầu trời.
Còn nhiều, nhiều loài vật khác nữa.
Mãi cho đến khi trực thăng bay xa khuất hẳn, chúng mới dần dần tản .
Duy chỉ đàn sói và Báo Gấm là vẫn lặng ở đó theo lâu, lâu.
"Ôi chao, cục cưng của bà đến nông nỗi , xem đôi mắt sưng húp như hai hạt đào kìa."
Lúc đến cũng thoải mái.
Dưới lầu, mấy đàn ông đang từ xe dỡ xuống đủ loại "đặc sản".
Tiểu Noãn Noãn mệt , mệt lả , ngủ nấc cụt.
Cô bé An Thanh xót xa bế trong lòng, gương mặt nhỏ hồng rực vùi l.ồ.ng n.g.ự.c .
Tiểu Noãn Noãn mặc bộ đồ ngủ nhỏ, mái tóc mềm mại rối tung.
"Phù...
cảm giác thật mới lạ.
Trước đây còn phàn nàn vì tham gia quá trình trưởng thành lúc Tiểu Noãn Noãn còn ẵm ngửa, giờ xem , Kỷ Uyên cũng vất vả thật đấy."
Tất nhiên, khi Tiểu Noãn Noãn từ phòng ngủ bước , tiếng đóng cửa thu hút sự chú ý của .
Mấy đàn ông nâng niu món quà thuộc về , xót xa hạnh phúc.
Mẹ Mục xót con cháu để cho hết, khuôn mặt bảo dưỡng kỹ lưỡng cũng nhăn nhó vì thương cảm.
"Nhóc con ngủ ngon nhé."
Thế là, tối hôm đó khi Giang Cẩm Thành về nhà, cũng là do Mục Thâm đích đưa về.
Còn về tiếng bước chân, vì lo lắng nhóc con chạy nhảy trong nhà ngã, Mục Thâm cho trải t.h.ả.m mềm dọc hành lang, nên tiếng chân của cô bé khẽ.
"Vâng, con ngủ ở ạ?"
Ôi trời, mấy ông đàn ông đúng là chẳng chăm trẻ gì cả, Y Tiểu Thư chắc hẳn buồn lắm.
Khoảng hơn chín giờ tối, Tiểu Noãn Noãn lờ mờ tỉnh giấc.
Nhìn môi trường xung quanh, cô bé dụi mắt, lật chăn leo xuống giường.
Chỉ cần họ cãi thì khí vẫn khá là hòa hợp đấy chứ.
Những món đặc sản lòng lớn trong nhà.
Họ rõ rằng, nhiều thứ trong đó là do Tiểu Noãn Noãn phụ giúp , là món quà dành riêng cho họ.
Đám sói con vùi đầu bụng mà kêu oai oái, âm thanh đó như tiếng thút thít.
Nhìn về phía xa, Báo Gấm là kẻ dậy đầu tiên, nó lủi thủi cúi đầu rũ đuôi rời .
Sau đó, sự dẫn dắt của Lang Vương, đàn sói cũng tản , trở sâu trong rừng già.
Mọi luân phiên an ủi nhóc con, mãi cho đến khi cô bé mệt mới tự yên lặng chìm giấc ngủ.
Tất nhiên, mấy vị trưởng bối đều tự động phớt lờ những khác, trong mắt họ, quà chỉ Tiểu Noãn Noãn tặng thôi.
Mấy ông bố mỗi một việc, thỉnh thoảng lên tiếng dăm ba câu, đôi lúc trầm mặc lạ thường, nhưng bầu khí vô cùng hòa hợp.
"Nhiều đồ thế , là Ngoan Ngoan tặng cả đấy."
An Thanh lườm ông một cái.
"Suỵt, khẽ thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-349-quay-ve-thanh-pho.html.]
Vây quanh Tiểu Noãn Noãn là mấy đàn ông, mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ xót xa lo lắng.
Hình ảnh Tiểu Noãn Noãn lóc t.h.ả.m thương, đáng thương tội nghiệp đó chẳng khác nào nhát d.a.o đ.â.m tim họ, đau đớn từng cơn.
Mục Thâm tranh thủ liếc xéo ông một cái, buồn phản bác, nhưng cũng chẳng định lời ông mua loại to hơn.
Cho Tiểu Noãn Noãn thì đủ , còn cái gã , là ai chứ?
"Cháu cảm ơn bà Mục ạ, thích là ."
Dưới lầu, Mục Thâm đang xử lý văn kiện.
Ngay khi con trai về, Mộ Thiên Khải nóng lòng quẳng hết đống công việc sang cho .
Mấy đàn ông trưởng thành bao giờ tay chân luống cuống, kinh hoàng thất sắc như ngày hôm nay.
"Mời Tần theo ."
Bàn tay nhỏ của cô bé túm c.h.ặ.t lấy áo An Thanh, thút thít ngủ say.
Cô bé An Thanh bế ngang trong lòng, hàng lông mi dài xinh xắn vẫn còn vương những giọt lệ ướt át.
Tần Bác Khanh ngoài gọi điện thoại, còn Nam Cung Tuân thì đang lướt ngón tay một màn hình ảo.
Đưa lên lầu, quần áo cho Tiểu Noãn Noãn, đắp chăn cẩn thận, Tần Bác Khanh cúi hôn nhẹ lên vầng trán nhỏ của cô bé.
"Phù...
cuối cùng cũng ngủ ."
Nhìn Tiểu Noãn Noãn bế nhà, mấy vị trưởng bối xót xa tả xiết.
Quản gia Tiểu Noãn Noãn trong lòng , vội vàng .
Vị tổng tài mới nghỉ phép vài ngày bắt đầu bận rộn.
Xử lý xong đống văn kiện , ngày mai mới thể yên tâm dự buổi họp phụ cho Tiểu Noãn Noãn.
Dù chuyện lóc thể trách mấy họ, là do con bé quá đau lòng kiềm chế , nhưng nhóc con như , già vẫn nén nổi mà oán trách họ vài câu.
Mẹ Mục xoa xoa cái đầu nhỏ của Giang Cẩm Thành.
Phải rằng, giờ Tiểu Noãn Noãn hiểu chuyện thế mà lúc họ còn chống đỡ nổi, thì lúc con bé còn đỏ hớn, trẻ sơ sinh chắc chắn ít, một Kỷ Uyên rốt cuộc dỗ dành kiểu gì đây.
"Giang Cẩm Thành cũng giỏi lắm, bà thấy , cháu giúp Tiểu Noãn Noãn khối việc đấy."
Lúc về đến nhà Mục Thâm, trời sập tối.
Mục lão, Mục và đều đợi sẵn ở biệt thự, tiếng động cơ là vội vàng chạy đón.
An Thanh đang loay hoay vẽ vời gì đó lên một tờ giấy.
Khóe môi Giang Cẩm Thành nở nụ nhẹ, trông như một thiên thần nhỏ, khiến Mục mà thấy vô cùng mắt.
Tô Diên ườn sofa, chê bai: "Cái sofa của cứng quá, Đoàn T.ử lên thấy cấn m.ô.n.g ?
Mục Thâm, giới thiệu cho mấy mẫu sofa lười, nhớ bảo mua cho Đoàn T.ử mấy cái, mua loại to ."
Xót xa là vì trạng thái hiện tại của Tiểu Noãn Noãn, nhưng vui mừng là vì những món quà mà nhóc con tặng.
Cảm xúc của trẻ con đến nhanh mà cũng nhanh.
Sau khi một trận, cô bé cũng còn quá đau buồn nữa, vẫn còn nhiều cơ hội để gặp Đại Bạch và A Hoa mà.
Tiểu Noãn Noãn dụi mắt, xỏ đôi dép lê nhỏ, mở cửa lạch bạch bước ngoài.
Tần Bác Khanh bế Tiểu Noãn Noãn đang ngủ, đưa mắt Mục Thâm.
Mục lão cũng xót xa hết mực, lườm Mục Thâm một cái: "Các chăm sóc Tiểu Noãn Noãn kiểu gì thế hả?
Hôm nay đừng dắt con bé chạy lung tung nữa, tất cả cứ ở đây nghỉ ngơi .
Mau, đưa Tiểu Noãn Noãn lên lầu ngủ."
Ngoan Ngoan của họ hiểu chuyện, ấm áp là thế, mà lóc t.h.ả.m thiết trở về.
Hôm nay đúng lúc là đêm đầu tiên Tiểu Noãn Noãn ở cùng với .
Những góc nhọn trong nhà, ví dụ như bốn góc bàn, đều bọc một lớp vải mềm.
Kể từ ngày Tiểu Noãn Noãn đến, cả ngôi nhà đều phát triển theo hướng ấm cúng và đáng yêu.
"Đoàn T.ử tỉnh !" Tô Diên lập tức nhảy dựng lên khỏi sofa, những khác cũng xoạt một cái phắt dậy, mấy đàn ông cùng lúc ùa lên lầu.
Hôm nay là Ngày của Cha, trùng với sinh nhật em dâu nên cả nhà đều ngoài.
Ở nơi đông lách cảm hứng lắm, bí chữ, nên hôm nay chỉ cập nhật bốn nghìn chữ thôi.
---