Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 362: Mình và Tinh Tinh cùng nuôi

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:18:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng hôm học, Tinh Tinh ôm hai chậu Ngọc Lộ nhú lên hai cái mầm nhỏ trong suốt, đáng yêu đến lớp.

 

Tần Bác Khanh vốn định ôm hộ, nhưng nhóc con cứ khăng khăng đòi tự ôm.

 

Hai cánh tay nhỏ mỗi bên ôm một chậu hoa, bé lạch bạch bước như một chú chim cánh cụt múp míp về phía trường học, nọ đành xách ba lô nhỏ hộ bé.

 

Người nọ cúi xuống hai chậu Ngọc Lộ nhỏ trong lòng Tinh Tinh, đột nhiên trong lòng "nện" cho Giang Cẩm Thành một trận.

 

Bởi vì những hạt Ngọc Lộ khác vẫn mọc, Tinh Tinh vốn định tặng chậu Ngọc Lộ lớn cho , nhưng thứ do chính tay nhóc con nuôi dưỡng hơn, nên hiện tại đến cả nọ cũng nhận quà của Tinh Tinh.

 

Giang Cẩm Thành đợi Tinh Tinh ở cửa lớp từ sớm.

 

Lúc vẫn còn khá sớm, trong lớp ngoài bé và tài xế nhà thì bạn nhỏ nào đến cả.

 

Thấy bóng dáng nhóc con chậm chạp tới, đôi mắt vốn đang buồn chán của bé bỗng chốc bừng lên tia sáng rực rỡ.

 

"Tinh Tinh." Khuôn mặt nhỏ nhắn trầm của Giang Cẩm Thành giờ hiện lên hai lúm đồng tiền xinh xắn, đôi mắt xanh thẳm sáng ngời, chạy thẳng về phía Tinh Tinh.

 

"Cẩm Thành Ca Ca." Tinh Tinh gọi với giọng sữa ngọt lịm.

 

Giang Cẩm Thành bước tới nặn nặn khuôn mặt nhỏ của bé, dịu dàng đáp một tiếng, ánh mắt mới rơi thứ tay bé.

 

"Cái là gì ?"

 

Đứa trẻ đáng yêu lập tức đưa một chậu Ngọc Lộ tay Giang Cẩm Thành.

 

"Cẩm Thành Ca Ca, cái cây mọng nước nhỏ nhắn là Tinh Tinh tặng cho đó, em cũng một chậu nè.

 

Sau chúng cùng nuôi chúng, nuôi chúng lớn lên ạ?"

 

cần ba giúp, tự ôm sang đây luôn đó, siêu lợi hại luôn.

 

"Thật ?

 

Anh và Tinh Tinh cùng nuôi!!" Giang Cẩm Thành ngạc nhiên hỏi, tay nâng niu chậu hoa nhỏ càng thêm trân trọng, mặt hiếm khi lộ nụ ngây ngô.

 

Giang Cẩm Thành hai thứ màu trắng băng múp míp nhú lên từ lớp đất tơi xốp, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc.

 

" , em và Cẩm Thành Ca Ca sẽ cùng chăm sóc tụi nó thật nhé."

 

Giọng sữa mềm mại chứa đựng niềm vui và mong chờ, đôi mắt to đen láy của Tinh Tinh tha thiết Giang Cẩm Thành.

 

"Ừm ừm, nhất định sẽ chăm sóc tụi nó thật ." Giang Cẩm Thành chậu hoa chỉ mới nhú lên một chút xíu Ngọc Lộ, đột nhiên thấy nó càng thêm đáng yêu.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Giang Cẩm Thành định gật đầu, chợt chậu Ngọc Lộ trong tay, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng trở nên lưỡng lự.

 

Cậu bé chạy bộ thì chậu Ngọc Lộ Tinh Tinh tặng để ở đây.

 

Giang Cẩm Thành lo lắng: "Mấy bạn nhỏ trong lớp nghịch lắm, lỡ tụi nó lục ngăn bàn của thì .

 

Nếu thấy cái cây nhỏ của chúng , chắc chắn tụi nó sẽ tò mò lắm, lỡ vỡ thì..."

 

Nghĩ đến cảnh tượng đó, Giang Cẩm Thành cau đôi mày nhỏ xinh xắn, tuyệt đối .

 

Đây là em gái tặng cho mà, hứa với em là sẽ cùng nuôi chúng lớn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-362-minh-va-tinh-tinh-cung-nuoi.html.]

 

Tinh Tinh đề nghị: "Hay là cứ để trong ngăn bàn , chạy xong tụi thăm tụi nó."

 

Giang Cẩm Thành như một ông cụ non, mặt buồn rười rượi.

 

Tinh Tinh nghĩ , cũng đúng, cái cây còn nhỏ xíu thế mà.

 

Giọng lạnh lùng từ phía truyền xuống: "Giang Cẩm Thành, đến giờ chạy bộ , con trai rèn luyện nhiều ."

 

"Lưỡng lự cái gì, cứ mang theo đặt ở chỗ nào trông thấy là ."

 

Thế là hai nhóc con cũng cảm thấy tự mang theo thì an hơn, ôm chậu hoa nhỏ cùng Tần Bác Khanh sân vận động.

 

Tần Bác Khanh trông chừng, vả hằng ngày nọ cũng dậy chạy bộ buổi sáng, nên Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành bàn hằng ngày đến sớm một chút để chạy cùng Tần Bác Khanh.

 

Cũng nhờ quãng thời gian giảng dạy qua, nhiều sinh viên đổi thái độ với nọ, từ sợ hãi chuyển sang kính trọng và sùng bái.

 

Dù trông lạnh lùng nhưng tiết học của nọ hề nhàm chán, bởi cách giảng dạy bình dân, dễ hiểu.

 

Dưới sự hướng dẫn của , ngay cả những sinh viên kém nhất cũng thể hiểu đôi chút.

 

Khi sinh viên đến thỉnh giáo, nọ đối với những thực sự vấn đề về học tập cũng kiên nhẫn, khác với vẻ ngoài cao ngạo khó gần.

 

Đương nhiên, với những nữ sinh ý đồ bất chính, nọ cũng chẳng khách khí mà dùng lời lẽ sắc bén, mấy nữ sinh trung học mắng đến phát bản kiểm điểm nữa đấy.

 

"Chào Thầy Tần ạ."

 

Rất nhiều sinh viên thấy Tần Bác Khanh đều chủ động chào hỏi.

 

Với những lời chào , Tần Bác Khanh cũng chỉ khẽ gật đầu, nhưng bấy nhiêu đó thôi cũng đủ sinh viên vui mừng .

 

Đặt hai chậu cây nhỏ ở nơi dễ thấy, hai đứa trẻ xổm xuống chuyện với chúng.

 

Những ngón tay múp míp của Tinh Tinh khẽ chạm hai mầm Ngọc Lộ trong suốt.

 

"Các bạn ngoan ngoãn chờ ở đây nhé, và Cẩm Thành Ca Ca sẽ thăm các bạn ngay thôi~"

 

Giang Cẩm Thành bên cạnh, đôi mắt sáng rực gật đầu nhưng dám chạm như Tinh Tinh, hai chậu Ngọc Lộ trông quá mong manh, sợ vô ý hỏng mất.

 

Tần Bác Khanh kiên nhẫn chờ hai nhóc con.

 

Trên sân vận động cũng vài sinh viên yêu vận động đang chạy bộ, cầm sổ từ vựng, đeo tai nhạc hoặc radio tiếng Anh, họ đều mặc đồng phục, tuy ít nhưng mang đậm sức sống thanh xuân.

 

Đột nhiên càng đ.ấ.m đấy.

 

Nhất là khi phát hiện Tần Bác Khanh dắt theo hai đứa trẻ chạy bộ cùng, những sinh viên dậy sớm càng thêm kích động, nhất là các nữ sinh, thậm chí còn lén chụp ảnh họ đang chạy đăng lên diễn đàn trường.

 

[Chủ thớt]:

 

Hôm nay đích thị là ngày may mắn của , chạy bộ cùng Thầy Tần.

 

Trời đất ơi, Thầy Tần dắt hai bạn nhỏ chạy bộ trông ấm áp quá mất!

 

【Hình ảnh】

 

 

Loading...