Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 365: Cái chết của mèo mẹ

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:18:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chơi trò Đại Bàng bắt gà con bao nhiêu , các bạn nhỏ mới phát hiện còn thể chơi kiểu nữa, Đại Bàng gà con mổ c.h.ế.t!

 

Tuy nhiên lũ trẻ phấn khích, cho rằng đúng là Tinh Tinh khác, lợi hại thật đấy.

 

Hơn nữa chúng là gà con, Đại Bàng c.h.ế.t thì còn gì sướng bằng.

 

Đến giờ học, Giang Cẩm Thành và Tinh Tinh lớp, việc đầu tiên là xem hai mầm cây nhỏ nuôi, chào hỏi chúng một tiếng mới tiếp tục học.

 

Để dễ phân biệt hai chậu cây, Tinh Tinh lấy b.út màu, cùng Giang Cẩm Thành tên chúng lên chậu sứ.

 

Chữ của Tinh Tinh tròn trịa nhỏ nhắn, còn chữ của Giang Cẩm Thành thì thanh mảnh và ngay ngắn hơn.

 

Đợi đến khi tan học, hai đứa ôm lấy chậu cây của , cùng thăm con mèo.

 

"Meo!!"

 

Hai đứa trẻ mới cánh rừng nhỏ lâu, bên trong truyền một tiếng mèo kêu t.h.ả.m thiết.

 

"Là tiếng của mèo ."

 

"Bác sĩ thú y !"

 

Sau khi cào một cái, nó rơi xuống đất, thở dồn dập, m.á.u từ bụng nhỏ xuống đất, yếu ớt đến mức tưởng chừng thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

 

"Hù...

 

hù..."

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành vẫn còn quá nhỏ, đó đ.á.n.h hai chỉ là nhờ yếu tố bất ngờ, giờ hai gã phản ứng , nén đau tóm c.h.ặ.t lấy hai đứa.

 

Tinh Tinh nhe răng đầy vẻ hung dữ, trong miệng phát tiếng thở khò khè như dã thú, hai con mèo nhỏ cũng dựng lông lên, nhe hàm răng sắc nhọn đầy ghét bỏ.

 

Giang Cẩm Thành nhân cơ hội tung một cú đá giữa hai chân gã .

 

Chạy mấy bước thấy Tần Bác Khanh đang chạy tới, cô bé kìm nước mắt, òa lên.

 

"Chúng đưa nó đến bệnh viện thú y."

 

Hai chú mèo con cũng lao về phía gã, móng vuốt và răng cùng lúc xông lên, chẳng mấy chốc cánh tay gã chằng chịt những vệt m.á.u.

 

Gã còn đang túm lấy Giang Cẩm Thành định đ.á.n.h, lúc mấy ánh mắt đồng loạt chằm chằm , cộng thêm t.h.ả.m cảnh của đồng bọn khiến gã sợ hãi nuốt nước miếng ực một cái.

 

Tinh Tinh đang , nhưng phát tiếng động, từng cơn nấc nghẹn khiến khỏi xót xa.

 

Hai chú mèo con sợ hãi tột độ, quẩn quanh bên cạnh mèo , cuống quýt dùng mũi hích nó.

 

"Ngoan."

 

Mèo phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết đầy tuyệt vọng.

 

Chỉ mới đ.á.n.h mấy cái, cành cây giật mất, Tinh Tinh dứt khoát bỏ luôn cành cây, phản ứng cực nhanh nhảy phắt lên phịch xuống n.g.ự.c gã.

 

"Ba ơi, mèo c.h.ế.t , nó chảy nhiều m.á.u quá, Tinh Tinh sợ lắm." Giọng Tinh Tinh lạc .

 

"Không , , mèo sẽ khỏe thôi, sẽ ."

 

Tần Bác Khanh mím môi, mèo trong lòng Tinh Tinh thoi thóp, vùng bụng gần như nhuộm đỏ thẫm.

 

Anh bảo các giáo viên khác bắt giữ hai kẻ trong rừng , đưa Tinh Tinh và con mèo nhanh ch.óng lái xe đến bệnh viện.

 

Tinh Tinh sức vung vẩy cành cây trong tay, vụt liên tiếp hai gã .

 

Đến bệnh viện thú y gần nhất, Tần Bác Khanh tỏa luồng khí lạnh lẽo, Tinh Tinh ôm mèo xuống xe, chạy biến trong.

 

Sau đó cành cây trong tay cô bé quất thẳng mặt gã, chẳng chỗ nào đ.á.n.h đau bằng đ.á.n.h mặt cả.

 

Lần , gã kêu còn t.h.ả.m hơn, mặt đau tay cũng đau, lăn lộn mặt đất.

 

Tần Bác Khanh an ủi cô bé thế nào, chỉ thể từng nhịp vỗ nhẹ lưng nhóc tì.

 

Rồi Noãn Đoàn T.ử và hai chú mèo con đồng loạt hướng ánh về phía tên đồng bọn còn .

 

"Tinh Tinh ngoan, chúng đợi con."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-365-cai-chet-cua-meo-me.html.]

Ngồi trong xe, mèo thở vô cùng yếu ớt, nó cố gắng mở mắt, chậm rãi l.i.ế.m tay Tinh Tinh, hai chú mèo con đang Giang Cẩm Thành ôm, phát một tiếng "meo" nhỏ xíu.

 

Ánh sáng trong mắt nó dần tắt lịm, còn màu sắc nào nữa.

 

Một tiếng mèo kêu vang lên, tay gã còn kịp hạ xuống thì móng vuốt của mèo vồ thẳng mặt gã.

 

Tinh Tinh tiến tới cẩn thận bế mèo lên chạy ngoài, miệng ngừng những lời trấn an bản trong hoảng loạn.

 

Nắm đ.ấ.m nhỏ hồng hào của Tinh Tinh đ.ấ.m thật mạnh mũi và cằm của gã đó.

 

Mèo đá mấy cú, bụng còn một vết thương, lúc cơ thể yếu ớt thở dốc, còn chống đỡ nữa mà ngã rạp xuống đất.

 

Tinh Tinh và mèo con cũng lúc đó lao , cào c.ắ.n, chẳng mấy chốc gã trông còn t.h.ả.m hại hơn cả gã đó.

 

"Oái!!!

 

Khụ khụ khụ..."

 

"Dừng tay !!"

 

Giang Cẩm Thành hoảng loạn vô cùng, hai chú mèo con trong lòng kêu t.h.ả.m thiết, cái đầu nhỏ cứ liên tục rúc mèo .

 

Thấy gã đ.á.n.h tới mức còn sức chống trả, Giang Cẩm Thành vội vàng gọi điện cho Tần Bác Khanh, kể vắn tắt tình hình ở đây.

 

Tinh Tinh cũng nhân cơ hội c.ắ.n thật mạnh bàn tay đang tóm lấy của gã.

 

Đôi mắt Tinh Tinh đỏ hoe, tiếp tục vụt gậy, linh hoạt né tránh những bàn tay hung tợn đang vồ tới của hai gã , nhảy lên dẫm thật mạnh mu bàn chân gã, khiến gã kêu gào đau đớn ngã khụy xuống.

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành đặt chậu cây sang một bên, nhặt một cành cây khô lao về phía hai gã đó.

 

Một tên trong đó nhổ toẹt một cái, túm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tinh Tinh, cô bé đầy ác độc, giơ tay định đ.á.n.h xuống.

 

Hai đứa trẻ vội vàng chạy rừng, bắt gặp một cảnh tượng khiến chúng vô cùng phẫn nộ: hai kẻ đó đang đ.á.n.h mèo .

 

Tinh Tinh nhào thẳng lòng Tần Bác Khanh, đôi tay nhỏ ôm lấy mũi .

 

"Mẹ kiếp, hai đứa ranh con chán sống !"

 

"Meo!!"

 

"Meo meo..."

 

Giang Cẩm Thành bên cũng khỏe, nhảy lên đá một cú khoeo chân gã còn , ép gã quỳ một gối xuống.

 

Kẻ đ.á.n.h trong tay còn cầm một con d.a.o nhỏ, Tinh Tinh thứ đó nguy hiểm nên dồn sức vụt tay gã, cuối cùng gã đau quá buông tay, con d.a.o rơi xuống đất.

 

Khí thế của Tần Bác Khanh quá dọa , bác sĩ thú y thấy tiếng động vội vàng chạy , thấy con mèo đầy m.á.u trong lòng Tinh Tinh, lập tức bảo chuẩn phòng phẫu thuật.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Đệch!!

 

mấy đứa nhóc tì , biến ngay cho ông!"

 

Tinh Tinh nhổ một cái, c.ắ.n rách cả tay gã.

 

"Người , các là đồ xa!"

 

Tần Bác Khanh xuống, dùng ngón tay lau những giọt nước mắt gương mặt nhỏ của cô bé.

 

Sau khi đưa mèo phòng phẫu thuật, Tinh Tinh áp sát cửa trong, hai chú mèo con vẫn ngừng kêu meo meo, giọng phần khản đặc.

 

Tinh Tinh xoa đầu nó, mím c.h.ặ.t môi để phát tiếng động ảnh hưởng đến ba đang lái xe phía , nhưng nước mắt sớm mờ tầm .

 

Anh cũng vội vàng lau nước mắt cho Tinh Tinh, lòng thắt , bé Giang Cẩm Thành cũng kìm theo.

 

"Ba ơi..."

 

Thực Tinh Tinh , lúc nãy ở xe, mèo còn nhịp thở nữa .

 

Tận mắt thấy loài vật quen thuộc qua đời, cô bé buồn vô hạn.

 

"Không , ba sẽ giúp chúng báo thù, con."

 

Cửa phòng cấp cứu mở , bác sĩ bước lắc đầu với Tần Bác Khanh.

 

 

Loading...