Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 367: Ác giả ác báo

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:18:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[ sắp tức c.h.ế.t vì hai con súc vật , cha chúng dạy con kiểu gì ?

 

Còn nhà trường nữa?

 

Chuyện thế quản ?

 

Tại ở một ngôi trường lớn như mà chuyện lộ sớm hơn?]

 

[Đây còn là ?

 

Sao lòng độc ác đến thế?

 

Cục cảnh sát, loại mà còn để chúng nhởn nhơ ?

 

Chẳng lẽ chúng hại vẫn đủ?]

 

[Hai tên rác rưởi, ghét nhất là loại .]

 

[Loại coi như là gián tiếp g.i.ế.c , kết cục của chúng.]

 

[Với hai tên rặn rưởi , chúng cậy nhà chút tiền mà lộng hành quá, thật giận dữ.

 

May quá, giờ chúng bóc trần , hy vọng chúng sẽ nhận báo ứng xứng đáng.]

 

Những tiêu đề như luôn thu hút sự chú ý nhất.

 

Nhiều bấm xem, ngờ hai kẻ đó nhiều chuyện ác tàn nhẫn đến thế.

 

Ai nấy đều phẫn nộ, khiến sự việc ngày càng lan rộng.

 

Về phần cha của Lý Hoán và Vương Vĩnh, hiện tại họ đang thanh tra, bản còn lo xong, lấy tâm trí mà xem tin tức mạng.

 

Cho nên đến khi họ phản ứng thì thứ sụp đổ.

 

Lý Hoán và Vương Vĩnh thấy tin tức mạng cũng cảm thấy đời thế là hết, ánh mắt chỉ còn sự ngơ ngác và tuyệt vọng.

 

như dân mạng , cha thế nào thì con cái thế nấy, chuyện hai tên cha chúng , nhưng tất cả đều họ dùng tiền dàn xếp êm xuôi.

 

tiền, nên chúng chẳng coi ai gì.

 

Tần Bác Khanh trực tiếp gửi tin nhắn cho Mục Thâm.

 

Đã là nhà họ Mục thì để họ tự giải quyết .

 

Tần Bác Khanh dừng bước: " là sẽ tha cho ?"

 

"Đừng, ...

 

cho ông là ai sai chúng đến, ông tha cho ."

 

Trong tình cảnh , dù c.h.ế.t thì cũng tuyệt đối kết cục .

 

Hắn còn trẻ như , nửa đời mục xương trong tù.

 

, hai tên rõ ràng là vì ba con mèo mà đến.

 

Từ video giám sát của trường thể thấy, khi cổng trường, chúng thẳng về phía khu rừng núi.

 

Thấy ba gật đầu khẳng định, cô bé cuối cùng cũng yên tâm.

 

Tinh Tinh cúi đầu hai cục bông nhỏ trong lòng.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tinh Tinh tròn xoe mắt: "Là cô !!"

 

nếu , lòng hiểm ác, nếu rõ cho cô bé , vạn nhất gặp Mộ Giai Giai, cô nguy hiểm mà đàn bà đó hại thì .

 

" sai , thật sự sai , ông tha cho ?

 

Sau dám nữa, cầu xin ông đấy."

 

Nói xong, đó trực tiếp rời .

 

Vương Vĩnh theo bóng lưng đó mà gào thét c.h.ử.i rủa, định đuổi theo Tần Bác Khanh nhưng nhanh ch.óng các giáo viên đè .

 

"Vì Mộ Giai Giai, là tên Mộ Giai Giai đó bảo bọn đến."

 

Hàn quang trong mắt Tần Bác Khanh lướt qua biến mất.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-367-ac-gia-ac-bao.html.]

Người đó do dự nên cho Tinh Tinh , vì nếu , cô bé lẽ sẽ vì thế mà nảy sinh cảm giác tội .

 

Hai kẻ trong phòng y tế mất sạch vẻ kiêu ngạo lúc , lúc trong lòng chỉ còn sự tuyệt vọng.

 

"Ba ơi." Thấy Tần Bác Khanh trở về, Tinh Tinh vội vàng ôm hai chú mèo con chạy tới, cả hình nhỏ bé dựa chân đó, lời nào.

 

Mộ Giai Giai!

 

Trong mắt Tần Bác Khanh tích tụ một trận cuồng phong khiến rợn tóc gáy.

 

"Ba ơi, chúng thật sự sẽ chú cảnh sát bắt ạ?"

 

Giang Cẩm Thành nhíu đôi lông mày nhỏ: " thưa chú, tại chúng hại mèo ạ?"

 

"Nói thử xem."

 

"Meo meo..." Hai chú mèo mắt đẫm lệ Tinh Tinh, cái đầu nhỏ ngừng rúc cô.

 

Vô duyên vô cớ, hai tên cũng chẳng rảnh rỗi đến mức chuyên môn trộn trường chỉ vì mấy con mèo.

 

Hơn nữa, hạng như Mộ Giai Giai chắc chắn chỉ một, Tinh Tinh gặp những như thì cần học cách phân biệt.

 

Tần Bác Khanh nheo mắt , khiến bản trông càng nguy hiểm hơn.

 

"Ba báo thù cho chúng , hai kẻ đó đều sẽ tù."

 

Tinh Tinh dựa lòng đó, cái đầu nhỏ cọ cọ: "Chúng là , đáng đời lắm."

 

Nhận lấy kết cục như ngày hôm nay cũng coi như là ác giả ác báo.

 

Cuối cùng, đó vẫn chọn cho hai đứa trẻ .

 

Đôi mắt đen láy của Tinh Tinh đó đầy khẩn thiết.

 

Vương Vĩnh kéo ống quần Tần Bác Khanh, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi và kinh hoàng.

 

đó cho Tinh Tinh tại những kẻ đó mắng nhiếc, những chuyện bẩn thỉu đó nên để bẩn tai Tinh Tinh.

 

Vị giáo sư họ Tần xổm xuống, xoa nhẹ đầu cô bé.

 

Tần Bác Khanh lạnh lùng : "Những từng các bắt nạt cũng từng cầu xin các như thế, các tha cho họ ?"

 

Tần Bác Khanh trực tiếp về ký túc xá, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành ngủ dậy. Đôi mắt nhỏ của bé con vẫn còn đỏ hoe, hai chú mèo con đều rúc lòng bé, cuộn thành một cục trông vô cùng đáng thương.

"Là... là Mộ Giai Giai, là cô bảo chúng đến đây. Mộ Giai Giai , cô sẽ để sản nghiệp nhà chúng hợp tác với Mục thị."

 

"Xong , xong đời ..."

 

Nói xong, Tần Bác Khanh chút lưu tình đá văng đó .

 

Đột nhiên, Vương Vĩnh lộ vẻ hối hận, bò lăn bò càng đến bên cạnh Tần Bác Khanh.

 

Tần Bác Khanh trực tiếp xoay rời , Vương Vĩnh vội vàng : " đều cả , tha cho ."

 

"Đại Mao, Nhị Mao, các con thấy ?

 

Những kẻ sát hại mèo đều bắt ."

 

Tần Bác Khanh còn cho bé , hiện giờ mạng đều đang mắng c.h.ử.i hai kẻ xa đó, họ chỉ bắt mà còn chịu sự chỉ trích của nhiều .

 

tài nào ngờ , kẻ chính là Mộ Giai Giai.

 

Loại đầy vết nhơ như , tuyệt đối thể thả nữa.

 

Hiện tại cho dù tù thì cũng sẽ đưa cải tạo.

 

Hơn nữa, cảnh sát nhanh ch.óng đến đưa hai .

 

Trước đó Tần Bác Khanh dự đoán, hai kẻ thể tự nhiên vô duyên vô cớ lẻn trường học, còn nhắm thẳng mấy con mèo.

 

Khuôn mặt nhỏ của Tinh Tinh trắng bệch, tại chứ?

 

Giang Cẩm Thành đoán vài phần nguyên do, nắm lấy tay Tinh Tinh: "Bởi vì cô xa."

 

Tần Bác Khanh đầy tán thưởng, đó an ủi Tinh Tinh.

 

"Ừm, Tinh Tinh của chúng là đứa trẻ ngoan, con đoán những kẻ đó đang nghĩ gì ."

 

---

 

 

Loading...