Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 379: An Thanh đón Tinh Tinh về nhà

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:18:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc An Thanh bế Tinh Tinh rời , lén lưng con gái giơ ngón tay giữa về phía Tần Bác Khanh.

 

Tần Bác Khanh nheo mắt, cố ý : "Tay chuột rút ?"

 

Tinh Tinh liền ngóc cái đầu nhỏ đang tựa vai ba dậy, xuống tay An Thanh.

 

Vừa vặn thấy ngón tay giữa của một vị ba nào đó kịp thu về.

 

An Thanh: "............"

 

Không , con gái ba giải thích .

 

"Ba ơi, cái nghĩa là gì ạ?"

 

Tinh Tinh nghiêng đầu, ngây thơ bắt chước giơ một ngón tay giữa nhỏ xíu lên.

 

Gương mặt An Thanh sượng trân, dùng bàn tay lớn bao trọn lấy ngón tay của nhóc con, nhẹ nhàng gập cái ngón tay trắng trẻo mềm mại xuống từng chút một.

 

Bị đôi mắt to tròn, long lanh như ngọc chằm chằm, An Thanh nỡ lòng từ chối cho .

 

Uổng công đây còn quan tâm , tổng giám đốc , đổi , còn là vị tổng giám đốc ngày xưa nữa.

 

"Con gái , ở trường bao nhiêu bạn học, con chỉ chơi với mỗi Giang Cẩm Thành thế?"

 

Tinh Tinh nâng chậu Tiểu Ngọc Lộ đang ôm trong tay lên: "Đây cũng là loài cây mọng nước xinh xắn do chính tay Tinh Tinh trồng đấy ạ.

 

giờ nó mới lớn một tẹo thôi, đợi bao giờ cây lớn hẳn, Tinh Tinh sẽ tặng cho ba nhé."

 

Tinh Tinh tự thấy giống: "Ba xem, chính là thế , xong mặt ba Mục Thâm đen thui như đ.í.t nồi luôn."

 

Bàn tay nhỏ của Tinh Tinh vỗ vỗ cánh tay An Thanh, lấy miếng ngọc bội đang đeo cổ .

 

Tinh Tinh hôn nhẹ lên mặt An Thanh một cái.

 

Lý Ngạn: "............"

 

Cặp cha con trông thật là hài hước.

 

"Cậu gì?"

 

Tần Bác Khanh điềm nhiên quan sát, những "cái liếc d.a.o" chẳng hề hấn gì đối với .

 

Nhóc con bộ dạng ghen tuông bóng gió của ba, lập tức cảm thấy như phát hiện điều gì đó.

 

Chẳng thấy chút vẻ hung dữ nào, ngược trông còn cực kỳ đáng yêu, khiến chỉ nặn cái má bánh bao đầy thịt của bé.

 

Giang Cẩm Thành chỉ móc khóa chuột hamster cặp sách, chuỗi hạt gỗ tím cổ tay, quả cầu trúc đan đựng viên ngưng lộ, và cả chậu Tiểu Ngọc Lộ đang ôm nữa.

 

"Đây là cử chỉ của lớn chúng , trẻ con, đặc biệt là bé ngoan như Tinh Tinh thì tuyệt đối đừng học theo, ?"

 

Giang Cẩm Thành: "Chú ơi, cháu với Tinh Tinh là hàng xóm, còn cùng bàn nữa.

 

Chú xem, đây đều là quà Tinh Tinh tặng cháu, tặng cho bạn nào khác cả, nên cháu khác với các bạn ạ."

 

"Ba ơi ba, cái ...

 

Cẩm Thành tặng Tinh Tinh miếng ngọc bội lắm nè, bảo đây là món đồ đeo từ lúc nhỏ xíu đấy ạ."

 

"Thế bây giờ ba nghèo lắm ạ!"

 

"Ba tiền."

 

Miếng ngọc đó chính là quà Giang Cẩm Thành tặng cô bé, mang hướng cổ xưa, mộc mạc, chỉ cần chất liệu là giá trị hề tầm thường.

 

An Thanh Tinh Tinh tít mắt: "Ngoan quá."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Ba cần nhặt ve chai ạ, Tinh Tinh còn nhiều tiền tiết kiệm lắm, Tinh Tinh nuôi ba nha."

 

Anh gằn giọng: "Thằng nhóc , cháu chiếm của con gái chú bao nhiêu là hời , thế cháu tặng con bé món gì hả?"

 

Ánh mắt nhóc con đầy vẻ mong chờ, cuối cùng còn bồi thêm một câu.

 

"Ba ơi, Cẩm Thành là bạn nhất của Tinh Tinh, thể qua nhà chơi ba?"

 

Lão t.ử dù vay tiền cũng đời nào đem con gái cho cái thằng nhóc đầy ý đồ xa như mày .

 

"Quà gì cơ?"

 

Anh Giang Cẩm Thành bằng nửa con mắt, vẻ mặt đầy sự ghét bỏ.

 

"Không ạ, Tinh Tinh còn nhiều bạn lắm, nhưng Cẩm Thành thì khác cơ."

 

Nghe thấy con gái rượu chuẩn quà cho , An Thanh sướng rơn đến mức quên cả cãi bay chuyện đang ăn giấm chua.

 

Bắt xe về nhà, ba xe, An Thanh bèn vẻ thản nhiên hỏi han.

 

Về phần An Thanh, khi lời Tinh Tinh , khép miệng.

 

Đến cả bác tài xế phía cũng liếc mấy qua gương chiếu hậu.

 

Sau đó nghiêm túc giải thích cho nhóc con.

 

Tinh Tinh mím môi, khuôn mặt bầu bĩnh nghiêm , đôi mắt hung dữ một cách đáng yêu.

 

An Thanh trừng mắt dữ tợn thằng nhóc một cái.

 

An Thanh ủ rũ than vãn, vốn còn định mua quần áo dắt Tinh Tinh chơi cơ mà.

 

"Em mời cháu qua nhà chú chơi mà, chẳng lẽ chú hoan nghênh cháu ?"

 

Giọng sữa trong trẻo phát những lời đó khiến trái tim An Thanh như tan chảy.

 

"Vẫn là con gái rượu của nhất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-379-an-thanh-don-tinh-tinh-ve-nha.html.]

 

"Ba ơi, ba đang ăn giấm chua ạ?"

 

Xí!

 

"Ba chính là đang ăn giấm , còn chịu thừa nhận, ba Mục Thâm lúc ghen cũng y hệt thế luôn."

 

"Đi thôi, theo ba về nhà nào.

 

Ba con , ba mới mua nhà, trang trí bên trong chắc chắn con sẽ thích.

 

Để trang trí xong cái nhà đó, giờ túi ba chẳng còn lấy một đồng lẻ nữa ."

 

"Hắt xì..."

 

khi Giang Cẩm Thành cũng định cùng về, khuôn mặt tuấn tú của An Thanh lập tức dài thườn thượt.

 

Giang Cẩm Thành bên cạnh đột ngột xen một câu: "Chú ạ, nếu chú nuôi nổi Tinh Tinh thì để cháu nuôi cũng ạ."

 

Con gái , con đang đ.â.m một nhát tim ba đấy!

 

Bé tí tẹo đòi nuôi ba , ba cảm động quá mất.

 

Lý Ngạn giật : "Tổng giám đốc, ngài cảm ạ?"

 

"Không ."

 

", chính xác, hiện tại ba nghèo rớt mùng tơi luôn."

 

Ba An Thanh mang cảm giác cực kỳ an , nhóc con để lộ mấy chiếc răng sữa trắng muốt, đôi mắt cong tít như hai vầng trăng khuyết, viên bánh trôi trắng trẻo tỏa mùi sữa thơm thoang thoảng, ngửi vô cùng dễ chịu.

 

An Thanh bế Tinh Tinh, bước chân vô cùng nặng nề.

 

Một vị tổng giám đốc nào đó với giọng điệu đầy tự hào.

 

Giang Cẩm Thành tỏ ý là trẻ con nên sẽ chấp nhặt với lớn.

 

"Con gái tao việc gì đến lượt mày nuôi!

 

Tao nhặt rác cũng nuôi nổi nhóc con nhà tao."

 

An Thanh lóe lên sự tò mò: "Mục Thâm...

 

cái tên đó mà cũng ghen ?"

 

"Có hôm qua thức đêm nhỉ? Xem kìa, Tiểu Noãn Noãn ở bên cạnh là Tổng tài khôi phục dáng vẻ cuồng công việc như ngay."

Tinh Tinh gật đầu đầy lý lẽ, đáp lời: " thế ạ, nhưng mỗi ba Mục Thâm ghen là như đấy."

 

An Thanh thất vọng thở dài, hóa còn đợi .

 

khi đây là cây do chính tay nhóc tì trồng, như tiếp thêm m.á.u, sống đầy nhiệt huyết.

 

Giống cái con khỉ!

 

Có tiền thì ngon lắm !

 

"Chắc chắn là con gái nhớ .

 

Anh con gái, hiểu ."

 

" ghen á?

 

Làm gì chuyện đó!"

 

Mỗi món quà em gái tặng, đều nâng niu bảo quản vô cùng cẩn thận.

 

An Thanh: Phụt...

 

"Ba đừng ghen mà, Tinh Tinh cũng chuẩn quà cho ba đó nha."

 

An Thanh: "............"

 

Nhóc con, đang khoe khoang với đấy ?

 

An Thanh giận tủi , nhóc tì còn tặng nhiều đồ đến thế .

 

Anh đầu, phóng một "nhát d.a.o" bằng ánh mắt sắc lẹm về phía Tần Bác Khanh.

 

Hừ hừ...

 

Giọng An Thanh oang oang, rõ ràng là một đằng lòng nghĩ một nẻo.

 

Mục Thâm – đang một Đoàn T.ử nào đó nhắc tên – bỗng dưng hắt một cái rõ to.

 

Tinh Tinh tựa đầu An Thanh, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.

 

An Thanh âm thầm lườm Giang Cẩm Thành một cái.

 

Tuy thằng nhóc trông cũng khôi ngô tuấn tú đấy, nhưng cũng thấy thuận mắt.

 

Tinh Tinh ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng ạ, Tinh Tinh ngoan, con học theo ."

 

Không ngờ khi An Thanh xong, đôi mắt to tròn của Tinh Tinh chợt sáng rực lên.

 

Mục Thâm khẳng định chắc nịch, trong mắt hiện lên ý .

 

Đã đến nơi, An Thanh trả tiền dẫn hai đứa nhỏ xuống xe.

 

"Vậy bao giờ ba mới nhận quà ạ?"

 

"Nhanh thôi ạ, chỉ cần một tuần nữa là , chúng đang nỗ lực lớn lên đó."

 

Ngôi nhà An Thanh mua trong một khu chung cư, hoa viên và hồ nhân tạo, môi trường ưu nhã, ánh sáng chan hòa, quan trọng nhất là nơi xa trường học và studio của .

 

 

Loading...