Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 391: Ba ơi có phải ba đã hút thuốc không!

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:18:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặt Nam Cung Tuân rạng rỡ như hoa, phớt lờ những ánh mắt như xuyên thấu phía .

 

Dắt theo Ba Nam Cung, nhóc con Tinh Tinh dẫn các ba về phía quảng trường nhỏ, ánh mắt của xung quanh đều thu hút về phía họ.

 

Quả thực trong nhóm , bất kể là lớn trẻ nhỏ, từ khí chất đến nhan sắc đều quá đỗi nổi bật.

 

"Đù, chẳng là An Thần của !

 

Được tận mắt thấy thật luôn ."

 

"Anh nhỏ đáng yêu quá, tóc xoăn xoa thử một cái ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

"Kia là Mục Thâm ?"

 

"Nhiều trai thế , xỉu mất thôi."

 

"Hai đứa trẻ manh quá , tự dưng cũng sinh con ."

 

Xung quanh vang lên tiếng bàn tán xôn xao, nhưng tuyệt nhiên ai dám tiến bắt chuyện.

 

Suy cho cùng, khí bao quanh họ trông vẻ thiện cho lắm.

 

Người đó mỗi ngày đều thấy nhóc con, cô bé trưởng thành.

 

An Thanh: "............."

 

"Hừ!

 

Ba đừng lừa con, mũi Tinh Tinh thính lắm nhé, con ngửi thấy hết !"

 

Nam Cung Tuân định nhích một chút thì An Thanh dẫm một chân lên.

 

Người đó dậy dập tắt điếu t.h.u.ố.c ném thùng rác, đó nhảy lên ván trượt lướt .

 

Nam Cung Tuân dùng chân gạt chiếc ván trượt .

 

Thấy Giang Cẩm Thành đang tự chơi ván trượt nhỏ, mắt đương sự sáng lên chạy tới.

 

"Ba Mục Thâm, Ba Tần, Ba Nam Cung chúc các ba ngủ ngon ạ." Tinh Tinh nhón chân hôn lên mặt mỗi ba một cái.

 

Tinh Tinh bĩu môi nhỏ: "Tinh Tinh sợ mùi t.h.u.ố.c, hút t.h.u.ố.c hại cho sức khỏe, vỏ hộp t.h.u.ố.c lời nhắc nhở mà ba lời."

 

"Chúc các ba ngủ ngon ạ." Tinh Tinh An Thanh đưa về phòng 3002, đó cửa phòng khép .

 

Gương mặt ửng đỏ, những ngón chân trong dép ngọ nguậy đầy vẻ bất an, khuôn mặt nhỏ nhắn thẹn thùng.

 

Được An Thanh bế tay, Tinh Tinh khịt khịt mũi, thì phồng má, hai tay hậm hực khoanh n.g.ự.c.

 

"Thính thế cơ , ba còn hút xong một điếu t.h.u.ố.c mà, mùi khói lát nữa là tan hết thôi.

 

Không ghét bỏ ba nhé, lúc con tìm thấy ba đấy, ghét, nuốt lời nha."

 

"Không , tuyệt đối !"

 

"Hửm?"

 

Tần Bác Khanh tựa lan can, chằm chằm về hướng Tinh Tinh mà hỏi Mục Thâm.

 

"Chỗ thật sự còn phòng ?

 

Rõ ràng là ba phòng mà."

 

"T.ử , học cho giỏi nhé, ba chơi game với các chú đây."

 

Giang Cẩm Thành tắm xong mới qua đây, lúc đang mặc bộ đồ ngủ màu xanh da trời, n.g.ự.c hình chú cá heo đáng yêu.

 

"Tiểu Cẩm nó nhớ ." Trên khuôn mặt trắng trẻo của Giang Cẩm Thành tuy vẫn còn vệt hồng, nhưng lời vẫn vô cùng nghiêm túc.

 

"Ngủ ngon." Nói xong đó An Thanh: "Đêm nhớ đắp chăn kỹ cho con bé."

 

An Thanh bật , nhéo nhéo chiếc mũi nhỏ của cô bé.

 

Mục Thâm xuống xoa mặt Tinh Tinh, hôn lên vầng trán trắng trẻo của cô.

 

Ánh mắt nhóc con lộ rõ vẻ "ba dối".

 

Nam Cung Tuân xổm đất, ánh mắt đầy ngưỡng mộ An Thanh, giá mà đó cũng lợi hại như thế thì mấy.

 

Nam Cung Tuân chằm chằm chiếc ván trượt bên cạnh đó, sang phía Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành, ánh mắt đầy vẻ thử sức.

 

An Thanh nhất thời nghẹn họng, đổi đó...

 

chỉ cần tiền, đương sự cũng sẽ dày mặt thôi!

 

"Cái dùng , dùng thì cho mượn thử tí."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-391-ba-oi-co-phai-ba-da-hut-thuoc-khong.html.]

Mục Thâm nheo mắt: "Đã từng nghĩ tới."

 

Tần Bác Khanh: "Tất cả chúng đều mua nhà ở đây, Tinh Tinh đòi ở đây mãi thì tính ?"

 

Nam Cung Tuân đành thất vọng rũ đầu: "Vậy , Tinh Tinh ngày mai nhớ đến tìm ba nhé."

 

Được nhóc con quan tâm bằng giọng sữa ngọt ngào, trái tim đó cũng cảm thấy ấm áp vô cùng.

 

Vì để kiếm tiền, An Thanh quyết định thời gian tới sẽ chăm chỉ livestream chơi game, nếu đó chẳng còn tiền mua quần áo cho Đoàn T.ử mất.

 

" mấy , cũng thể mặt dày như thế chứ, thể để và T.ử nhà ở riêng với một lát ?"

 

"Tinh Tinh ngủ ngon, nhớ nghĩ đến ba nhé."

 

An Thanh lớn, tung nhóc con trong lòng lên cao, ván trượt mặt đất xoay một vòng cố định , An Thanh đón lấy nhóc con đang rơi xuống, tiếp tục đưa cô bé chơi đùa thỏa thích.

 

Tinh Tinh chơi đời, vui vẻ dẫn các ba về nhà, tâm trạng cô bé cực kỳ , suốt dọc đường đều líu lo hát ca.

 

"Oa...

 

Ba ơi ba hút t.h.u.ố.c !"

 

Mặt An Thanh đen như nhọ nồi, trực tiếp trợn mắt với Nam Cung Tuân: " , một phòng dùng để đặt khoang thực tế ảo , còn một phòng là ổ của Tiểu Bạch Bạch."

 

Tinh Tinh đôi mắt cong cong mời trong.

 

Càng càng thấy đáng yêu.

 

An Thanh khó chịu đáp: "Thừa lời."

 

Cô bé vẫn đang tiếp tục học sơ đồ huyệt vị, tiên ghi nhớ mấy đường kinh mạch và huyệt vị mà sư phụ đ.á.n.h dấu.

 

Tần Bác Khanh xoa đầu nhóc con: "Ngày mai cùng tới trường nhé."

 

Tinh Tinh mở cửa, thì là Giang Cẩm Thành tới.

 

Vẻ mặt An Thanh buồn thiu, một tay đút túi quần bậc thang đá, lôi một điếu t.h.u.ố.c châm lửa hút.

 

"Này, lo lắng về một vấn đề ?"

 

Mục Thâm liếc An Thanh một cái: "Nếu là , mua ?"

Giang Cẩm Thành nở nụ lộ hai lúm đồng tiền nhỏ cực kỳ đáng yêu, ôm chậu Tiểu Ngọc Lộ bước .

 

Mục Thâm cũng Tinh Tinh, đôi mắt lạnh lùng màn đêm bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn.

 

Nam Cung Tuân lưu luyến rời tạm biệt nhóc tì, An Thanh với ánh mắt mong đợi.

 

Những còn cũng lượt trở về phòng .

 

An Thanh lâu, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

Anh trượt ván về phía Tinh Tinh, bế xốc nhóc con lên: "Ba dắt con cùng chơi."

 

Tinh Tinh kéo bạn nhỏ đến xuống chiếc sofa êm ái, mang chậu Tiểu Noãn của gần, đặt hai chậu cây nhỏ cạnh .

 

Thực tế, trong những , Tần Bác Khanh là kẻ hưởng lợi nhất vì đó thời gian ở bên Tinh Tinh lâu nhất.

 

Tần Bác Khanh hỏi thêm nữa, chính đó cũng thôi, từng nghĩ rằng lúc mủi lòng vì một bé gái.

 

Cây Tiểu Ngọc Lộ bên trong lớn hơn một chút, từ hai mầm lá mọng nước trong suốt ban đầu phát triển thành bốn.

 

Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành cùng chơi ván trượt nhỏ, mấy ông bố một bên quan sát với vẻ mặt đầy nghiêm trọng.

 

Cảm giác đây từng , nhưng kể từ khi Tinh Tinh đến, Mục Thâm chẳng nỡ rời xa con gái quá lâu.

 

"Ba mau ạ, Tinh Tinh tự xem mà."

 

Mục Thâm bầu trời đêm đầy , đôi mắt sâu thẳm: "Có điều bốn tuần lễ là quá dài, chờ lâu như ."

 

Thế là, Giang Cẩm Thành hóa thành thầy giáo nhỏ dẫn dắt Nam Cung Tuân tập trượt ván.

 

Làn khói trắng phả từ miệng An Thanh, những ngón tay linh hoạt nghịch chiếc điện thoại, ngẩng đầu, ánh mắt đen thẳm quét qua những còn đang đó.

 

Tần Bác Khanh thản nhiên : "Ở trường phiền phức lắm, nhiều việc tiện, chỗ khá đấy."

 

"Anh Cẩm Thành."

 

An Thanh lườm đó một cái: "Ai bảo dùng nữa, chơi thì tự mà mua."

 

Hai mầm lá cũ lớn hơn, trắng muốt như những hạt ngọc rơi, trong suốt như bảo thạch, căng mọng tròn trịa, trông cực kỳ đáng yêu.

 

Giang Cẩm Thành chậu Tiểu Cẩm của chậu Tiểu Noãn của Tinh Tinh, đó tỏ vẻ vui.

 

"Tinh Tinh, tại Tiểu Cẩm lớn chậm thế nhỉ?"

 

Cậu bé còn đang mong Tiểu Cẩm mau lớn để bảo vệ Tiểu Noãn, giờ thế thì chẳng ai bảo vệ ai nữa.

 

 

Loading...