Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 395: Bảo bối ơi, ba về rồi đây

Cập nhật lúc: 2026-01-13 01:18:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần trở về thông báo cho Tinh Tinh, mà thẳng về khu Cảnh Viên.

 

Gõ cửa nhà An Thanh, tháo kính râm , thâm tình gọi một tiếng.

 

"Bảo bối ơi, ba về đây!"

 

Sau đó, chạm ngay ánh mắt tối sầm của An Thanh.

 

Tô Diên: "..."

 

An Thanh: "..."

 

Sắc mặt An Thanh như thể nuốt ruồi, rống lên một tiếng: "Có ghê tởm hả, ông gọi ai là bảo bối đấy!

 

Mắt mọc m.ô.n.g !"

 

Tô Diên cũng thấy, mịa nó, đúng là ghê tởm thật!

 

Anh vịnh khung cửa nôn ọe.

 

Cô bé hậm hực phồng má.

 

An Thanh khinh bỉ liếc một cái, hừ lạnh.

 

"3002 là nhà , thì chẳng lẽ là ông?"

 

Cái âm đuôi kéo thật dài, thể hiện rõ sự chán ghét tột độ.

 

Tô Diên đợi nữa, cúi bế thốc cái "vật treo nhỏ" chân lên.

 

An Thanh sang một bên, xách Nam Cung Tuân đang ở phía như xách một con gà con.

 

Tô Diên trực tiếp bảo Lý Ngạn mang hành lý của về.

 

" chạy nữa, ông đừng đ.á.n.h .

 

Tinh Tinh bảo chơi trò chơi mà, nếu bế Tinh Tinh thì hai còn đấy lườm đến bao giờ."

 

"Oẹ...

 

ông đây gọi đoàn t.ử nhà , ai mượn ông ló mặt !"

 

Nam Cung Tuân ưỡn n.g.ự.c: " đặc biệt lợi hại luôn!"

 

"Không cần, tự bế là ." Lời mang theo chút nghiến răng nghiến lợi.

 

An Thanh khẩy: "Thôi dẹp , ông xuống máy bay, thể còn đang hư nhược lắm.

 

Nhìn cái bộ dạng mảnh khảnh của ông, chắc chẳng bế nổi nhóc con bao lâu ."

 

Nói xong, khách sáo bước nhà An Thanh.

 

Còn việc An Thanh là ai?

 

Liên quan quái gì đến !

 

Chụt chụt hai cái hai bên má nhỏ của Tinh Tinh, Tô Diên mãn nguyện tiếp tục dùng mặt cọ cọ.

 

Nam Cung Tuân một bên , đó nhân lúc hai đang lườm tóe lửa như gà chọi, liền nhanh tay cướp lấy đoàn t.ử nhỏ.

 

"Các ba đều bế Tinh Tinh nữa."

 

Tô Diên đầy tự tin: "Chơi trò chơi chứ gì, đơn giản thôi, bảo vệ con là chuyện nhỏ."

 

Nam Cung Tuân túm cổ áo rống mặt thì nheo mắt , biểu cảm cực kỳ chê bai.

 

" !

 

An Thanh ông đồ mặt dày, ông bắt nạt !

 

Á á á...

 

một con gấu to xác như đuổi theo thì đáng sợ quá mất á á á!!"

 

Mịa nó, nếu thấy hình ông nhỏ thó thì ông đây tẩn cho một trận !

 

Anh đẩy mạnh Nam Cung Tuân ngoài: "Cút về nhà ông ."

 

Nam Cung Tuân mở to đôi mắt hạnh sáng ngời kẻ đang bá chiếm con gái ở bên ngoài, đôi má tức giận phồng lên.

 

"Không cần, ba máy bay riêng về, ngủ đủ đó .

 

Đoàn t.ử gì ba cũng thể cùng con."

 

Tinh Tinh ba ba , quả đoạn nắm lấy tay An Thanh, ánh mắt nhỏ bé đáng thương .

 

Ngước khuôn mặt trắng nõn nà, chớp đôi mắt to mọng nước, giọng nhỏ xíu mềm mại như bông.

 

Tô Diên u ám liếc An Thanh một cái.

 

Nam Cung Tuân: "...

 

...

 

mệt quá!"

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Cậu chậm rãi sờ sờ mặt , giọng ôn tồn: "Ông đừng hét to như thế, thấy mà.

 

Với , nước miếng ông văng hết lên mặt , eo ôi~"

 

"Thả xong nhớ đóng cửa cho ."

 

"Hai thôi , mấy bước chân thôi mà định lườm đến bao giờ?

 

Hai thấy chán chứ Tinh Tinh thấy chán đây !"

 

Ai ngờ mở đầu là một phen hú vía.

 

Tiểu Bạch Bạch ngang qua thấy, ánh mắt sói đầy sự khinh bỉ.

 

Tô Diên bước tới vỗ nhẹ một cái đầu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-395-bao-boi-oi-ba-ve-roi-day.html.]

 

"Ba về lúc nào thế ạ?

 

Sao bảo cho Tinh Tinh , con thể đón ba mà~"

 

Ôi chao, cái giọng ngọt xớt.

 

Nam Cung Tuân An Thanh đang đuổi theo như một con gấu, giơ Tinh Tinh lên la hét oai oái.

 

"Chỉ ông là giỏi, chỉ ông là cao thượng, ai mà chẳng cái tâm tư nhỏ mọn của ông chứ.

 

Nhìn thì đơn thuần mà tâm địa thâm hiểm thế ."

 

Ba ba lập tức hừng hực ý chí chiến đấu.

 

An Thanh: ""

 

Nói xong liền đầu chạy trong nhà, chạy lẩm bẩm.

 

Thế Nam Cung Tuân vốn đang "mệt" nhanh ch.óng đuổi kịp, An Thanh túm lấy cổ áo .

 

Cậu ôm Tinh Tinh mềm mại trong lòng, trông thật t.h.ả.m hại.

 

Hu hu hu...

 

mới chạy một đoạn ngắn tí mà mệt , yếu quá mất.

 

"Thằng lõ cho tao!"

 

Chỉ là một chân mới bước , An Thanh dùng hình cao lớn vạm vỡ chặn , ánh mắt xuống Tô Diên đầy vẻ kiêu ngạo.

 

Tô Diên phóng d.a.o găm trong mắt về phía hai : "Ông đây về liên quan gì đến ông!"

 

Hai bốn mắt , ánh mắt giao đến mức phát tia lửa điện xèo xèo, ai chịu nhường ai!

 

Tinh Tinh thở dài .jpg

 

Haizz, em lo c.h.ế.t .

 

An Thanh gầm lên: "Ai là gấu hả?

 

Đứng cho rõ xem, tin tẩn cho ông một trận !"

 

Lý lẽ vững nhưng khí thế vẫn hung hồn.

 

"Ba ơi, ba Tô Diên ba cuối cùng cũng về , Tinh Tinh nhớ ba lắm lắm luôn."

 

Sợi tóc vểnh đầu trai rung rinh hai cái, cực kỳ lý trực khí tráng: "Thế , Tinh Tinh ở ở đó."

 

An Thanh là tiếng nhất về trò chơi: "Tinh Tinh yên tâm, ba ở đây tuyệt đối vấn đề gì."

 

"Ba ơi chúng chơi điện t.ử , ba Nam Cung và ba Tô Diên cùng chơi nhé.

 

mà ba Tô Diên ơi, ba cần ngủ bù ?"

 

Nam Cung Tuân bĩu môi, Tinh Tinh vùng vẫy xuống đất.

 

"Ba nhớ con lắm, mỗi ngày ăn cơm ngủ đều nghĩ đến đoàn t.ử.

 

Còn về việc tại bảo con là vì ba cho con một bất ngờ mà."

 

Dưới chân ló một cái đầu nhỏ đầy tóc tơ, thấy Tô Diên, đôi mắt đen láy liền sáng rực lên.

 

Tô Diên cảm thấy trái tim trúng một cú đòn chí mạng.

 

Một cái đầu xù tóc xoăn khác cũng thò , giọng thiếu niên trong trẻo nhưng mang theo chút vui.

 

"Đã bao nhiêu , đừng dựa lưng ông đây, ông tưởng còn là trẻ con chắc!"

 

An Thanh đuổi theo ngay.

 

"Trả nhóc con cho ."

 

Tô Diên nheo mắt: "Ông đang chê đoàn t.ử nhà béo đấy ?

 

Hơn nữa, Tinh Tinh nhẹ, bế cả ngày cũng vấn đề gì, thể ông đây hư nhược."

 

"Sao về nhanh thế ."

 

Tinh Tinh dáng vẻ của ba ba, trái tim lập tức mềm nhũn, nhưng chuyện gì cần Tinh Tinh vẫn !

 

"Các ba tranh giành Tinh Tinh nữa, ngoan ngoãn lời.

 

Chúng chơi trò chơi, các ba đoàn kết nhất trí để bảo vệ Tinh Tinh."

 

"Ồ, về đấy !"

 

Con gái quá ngọt ngào, quá mềm mại.

 

Cùng chơi trò chơi thể thúc đẩy tình cảm giữa các ba!

 

Đang chuyện, cánh tay vươn để vớt .

 

Tô Diên ôm c.h.ặ.t lấy đoàn t.ử, đôi mắt mèo chớp chớp.

 

Ba ba liền biến sắc, Tinh Tinh đang hầm hực, lập tức rũ đầu xuống, trông t.h.ả.m thương như những chú ch.ó lớn bỏ rơi.

 

An Thanh lườm một cái cháy mắt, giơ ngón giữa chỉ lên nhà phía .

 

Cái đuôi nhỏ từ lưng An Thanh bước , vui vẻ vẫy vẫy hai cái b.í.m tóc đuôi ngựa, "pạch" một cái dính c.h.ặ.t lấy đôi chân dài của Tô Diên.

 

Trong giọng còn mang theo chút tiếc nuối.

 

Không ngoài dự đoán, nhận hai ánh mắt khinh bỉ, nhưng hề nao núng, khí thế thua.

 

Thẻ trò chơi chỉ ở chỗ An Thanh, hai đều hiểu rõ lắm về loại trò chơi thực tế ảo .

 

Tô Diên đây cũng từng chơi, chỉ điều đầu tiên chọn phó bản, suýt mấy con quái vật bên trong cho mù mắt vì quá , từ đó về bao giờ nữa.

 

Nam Cung Tuân thì mù tịt, thế là mấy họ đều chuyên tâm An Thanh giảng quy tắc.

 

 

Loading...