Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 413: Vận rủi, Vận may
Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:03:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Cung Tuân cầm một khẩu s.ú.n.g trong tay, giữa đội hình với vẻ "cáo mượn oai hùm", nhưng thực tế, khả năng b.ắ.n s.ú.n.g của còn thua xa Giang Cẩm Thành.
Giang Cẩm Thành luôn nghiêm túc luyện tập, giờ bé thể giữ vẻ mặt lạnh lùng mà nổ s.ú.n.g hạ gục vài con xác sống.
Khẩu s.ú.n.g trong tay Nam Cung Tuân chỉ để cảnh.
"Đi mau, chắc chắn sẽ thêm nhiều xác sống tiếng động mà tìm tới đây đấy."
Một đao c.h.é.m c.h.ế.t con xác sống cuối cùng, An Thanh cúi bế Tinh Tinh lên, còn Ngô Viêm thì bế Giang Cẩm Thành.
Chẳng còn cách nào khác, nếu để Nam Cung Tuân bế thì e rằng chạy vài bước đứt .
"A a a!!!
Đến đến !"
Nam Cung Tuân đám xác sống đông nghịt đang lao về phía , hét to một tiếng vắt chân lên cổ mà chạy, chẳng thèm đường sá gì cả.
An Thanh: "............"
Không chạy bao lâu, họ trốn một kho hàng trông vô cùng cũ nát.
Ngô Viêm gật đầu: "Đây cũng do tìm thấy, mạng của là các cứu, mặt mũi nào mà đòi hỏi, vả cũng định về đó nữa."
Ngay đó, giọng của đầy kích động, cao thêm mấy tông.
Thế nhưng khi xuống định tựa lưng tường, cả bỗng ngã ngửa .
Hai chỉ còn cách dắt trẻ con đuổi theo.
Nam Cung Tuân chạy thục mạng tranh thủ trả lời: " !
Cứ chạy tính !!"
Anh dốc hết tâm sức vì cuộc sống của em trong đoàn đ.á.n.h thuê Liệt Diễm, hiểm nguy luôn là xông pha lên , mà những kẻ đó thì .
An Thanh ở phía nhịn nữa mà gầm lên: "Cậu chạy thế hả!"
"Anh...
mấy chuyện là ..."
"Hù hù...
Hết...
hết chứ."
Giọng Nam Cung Tuân nghẹn ngào: "Dọa c.h.ế.t , cái tường ?
Ai thế, chỉ xuống ăn chút đồ thôi mà, động chạm gì đến nó .
Tự dưng nó lật mặt một cái, chớp mắt lăn một cái phòng tối thui, bên trong chẳng cái gì nữa.
Giờ ngứa quá, còn đau nữa, Tinh Tinh ơi con xem ba trúng độc ."
Chơi một cái game mà chạy với tốc độ nhanh nhất cuộc đời, lượng vận động chắc là nhiều nhất từ đến nay của .
Ngô Viêm: "..............."
"A a a a!!!
Cái gì thế !"
Đầu óc cuồng cả lên.
"Ba ơi ba ơi, ba Nam Cung ba !"
Ngô Viêm An Thanh hiểu lầm, vội vàng giải thích.
Con Bạch Hổ lớn há miệng ngáp một cái, chiếc lưỡi đầy gai nhám cuộn .
Vừa đ.á.n.h chạy nãy giờ, nó cũng mệt .
Ánh mắt của đồng loạt đổ dồn về phía đó.
"Mau mau mau, mở xem nào."
Cũng đúng, hơn nữa vận may của Nam Cung Tuân xưa nay vẫn , An Thanh dứt khoát chạy theo .
Ba đứa nhỏ đang quây quần ăn uống vui vẻ, những khác cũng xuống ăn tạm chút gì đó cho qua bữa.
Giọng non nớt lộ rõ vẻ lo lắng.
Thôi xong , ba Nam Cung của bé bức tường nuốt chửng .
Tinh Tinh trợn tròn mắt, ôm bình sữa vội vàng chạy tới áp sát tường, dùng tấm nhỏ bé sức đẩy, nhưng dù mặt mũi đỏ bừng lên vẫn nhúc nhích phân nào.
Nam Cung Tuân cúi , tay chống gối thở hồng hộc, thực sự mệt đứt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-413-van-rui-van-may.html.]
Tinh Tinh xót xa quá, chạy đỡ dậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mọi , chỉ thấy chỗ Nam Cung Tuân , bức tường lật sang mặt khác, còn Nam Cung Tuân thì biến mất tăm.
Bạch Hổ biến dị đối với Tinh Tinh bao dung, yêu ai yêu cả đường , thời gian qua ở cạnh nên nó cũng đối xử t.ử tế với cả Giang Cẩm Thành.
Ngô Viêm dám tin mắt , những hạt lúa dính quần áo và tóc của Nam Cung.
Vỏ lúa mang theo thứ bụi bặm khiến da dẻ ngứa ngáy, Nam Cung Tuân lăn một vòng đống lúa nên khắp đều thấy khó chịu.
Vẻ mặt Nam Cung Tuân còn khó coi hơn cả , biểu cảm vô cùng ủy khuất.
Ngô Viêm xúc động đến mức cơ thể run rẩy, thể trách , nhiệm vụ của vốn là tìm kho lương, tiếc là tìm thấy những tin tưởng nhất phản bội.
"Cậu tìm thấy kho lương !"
An Thanh liếc Ngô Viêm một cái: "Sao?
Cho dù là kho lương thì cũng phần của căn cứ các ."
Khuôn mặt b.úp bê của Nam Cung nhăn nhó như vò nát.
An Thanh bật , vỗ vai : "Ân oán của quản, nhưng nếu nơi thực sự là kho lương như các , sẽ nhường cho ai ."
Nam Cung Tuân thật sự lắm .
Chẳng chút chuẩn nào lật sang bên , mở mắt thấy con gái cũng chẳng thấy An Thanh , xung quanh tối đen như hũ nút, chỉ thấy loáng thoáng tiếng bên ngoài.
Nếu đây thực sự là kho lương đó thì chỉ ngửa mặt lên trời mà thật lớn. Thật ngờ, âm kém dương sai thế nào mà họ tìm thấy nơi .
An Thanh vội vàng trấn an: "Đừng lo lắng, ở đây chắc chắn cơ quan nào đó, chúng tìm kỹ một chút. Tìm Nam Cung Tuân là đó sẽ thôi."
Nam Cung Tuân liếc xung quanh, chọn một góc tường sạch sẽ định xuống ăn chút gì đó.
Ngô Viêm nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m: " nhất định sẽ để hai kẻ đó sống yên ."
" hề ý định chiếm đoạt lương thực .
Vốn dĩ mục đích dẫn ngoài chính là vì chúng, nhưng kịp tìm thấy thì hai kẻ đê tiện hãm hại.
chỉ xác nhận xem đây là kho lương đó .
Nếu đúng, chứng tỏ hai kẻ vẫn tìm , chúng tìm là hả ."
Nãi Đoàn T.ử lo lắng đến mức nước mắt lưng tròng.
Trong ba lô của Noãn Đoàn T.ử đựng là tinh hạch sạch, đó là phần dành riêng cho Bạch Hổ biến dị.
Đầu tóc rối bời, mặt mũi lấm lem bụi bẩn, khuôn mặt b.úp bê trắng trẻo thậm chí còn ửng đỏ, quần áo xộc xệch, dính đầy những hạt thóc.
Dứt lời, từ phía bức tường vang lên tiếng "rắc", ngay đó, Nam Cung Tuân lồm cồm bò ngoài với dáng vẻ khá chật vật.
Giang Cẩm Thành lấy ba lô của , lôi thức ăn bên trong bắt đầu đưa cho Tinh Tinh ăn.
Sợ c.h.ế.t đó !!
"Ba , , Tinh Tinh ở đây .
Ba ngoài mà, đều tại Tinh Tinh bảo vệ cho ba."
"Hết , chúng tạm thời nghỉ ngơi ở đây một lát."
Cô bé lộ rõ vẻ tự trách khuôn mặt.
Đại Bạch Hổ biến dị cũng thở hồng hộc, nó cùng trốn đây, đôi mắt tròn xoe chằm chằm cửa, đôi tai dựng cảnh giác ngóng tình hình bên ngoài.
Nam Cung Tuân bỗng nhiên phát tiếng thét t.h.ả.m thiết, âm thanh cứ thế xa dần biến mất tăm.
An Thanh: "..............."
"Ba ạ?"
"Không liên quan đến Tinh Tinh , là do vận khí của ba quá kém thôi."
Mọi tìm đại một chỗ sạch sẽ xuống, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành liền chạy , tựa hình lông lá mềm mại của nó.
Nam Cung Tuân gãi gãi mặt: "Chịu thôi, giờ chỉ tắm ngay lập tức."
Vào lúc hai kẻ đê tiện hãm hại và bỏ rơi, sự lạnh lùng của những đó khiến cảm thấy lạnh thấu tâm can.
" gia nhập căn cứ của các , ?"
"Rất hoan nghênh." An Thanh đưa tay , Ngô Viêm xúc động nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Biểu hiện của Ngô Viêm những ngày qua họ đều thu tầm mắt.
Đây là một trọng tình trọng nghĩa, năng lực cũng thể xem thường.
Có thêm một cường giả nhân phẩm , tội gì mà nhận.