Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 417: Hậu quả rất nghiêm trọng
Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:03:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng bao lâu , những trong phòng ngủ , An Thanh còn cầm theo một chiếc đĩa, bên trong là xương gà ăn dở.
Thấy Tần Bác Khanh đang cầm một cây roi mây, chễm chệ sofa với khí thế ngút trời.
Rõ ràng là đang vắt vẻo, nhưng đó toát lên vẻ cao sang, thanh lịch, khí chất của một "đại lão" lạnh lùng lan tỏa khắp căn phòng.
Năm con từ lớn đến nhỏ thấy cảnh đều dám nhúc nhích.
An Thanh chột Tần Bác Khanh, cảm thấy bữa cơm hôm nay e là dễ nuốt.
Tinh Tinh đảo mắt, lạch bạch bước những bước nhỏ đến bên cạnh Tần Bác Khanh, nở một nụ ngọt ngào đầy vẻ lấy lòng ba Tần.
"Ba ơi, ba đang giận ạ?"
Bàn tay nhỏ nắm lấy cánh tay Tần Bác Khanh, giọng của nhóc con mềm mỏng vô cùng.
Tần Bác Khanh liếc nhóc con tinh quái một cái.
Khuôn mặt thanh tú của Tô Diên kéo dài thườn thượt, trông như ai đó đang nợ vài triệu tệ .
Khuôn mặt An Thanh đen kịt, tùy tiện rút lấy một tờ, vò đầu bứt tai như con khỉ xem đề.
Hai một cái, Tần Bác Khanh, cảm thấy lẽ thể gian lận một chút.
Người đó hếch cằm về phía xấp đề thi: "Đây là cách trừng phạt mới nghĩ gần đây.
Đám sinh viên bản kiểm điểm là chép mạng, chẳng chút thành ý nào cả.
bỗng thấy bắt họ đề thi là một cách tồi."
c.h.ế.t tiệt thật, mấy câu hỏi thí nghiệm vật lý vượt quá phạm vi kiến thức vật lý mà từng học.
"Được thôi, mau chọn ."
"Có dùng tiền kiếm để gọi đồ ăn ngoài ?"
Người đó cũng hy vọng mấy thể tự bài một cách nghiêm túc.
Tần Bác Khanh thong thả : "Muốn ăn cũng ."
Nam Cung Tuân cầm tờ đề qua xem thử, trong đó một tờ là vật lý, cái .
"Ba giận con, con với Giang Cẩm Thành xuống ngoan ngoãn ăn cơm .
Còn mấy các thì..."
Tô Diên: "............"
Mắt Nam Cung Tuân sáng rực lên, xuống bên cạnh đó như một chú cún nhỏ.
Tô Diên xuống, định thừa lúc Tần Bác Khanh chú ý thì lén gắp một miếng, nhưng tay vươn đôi đũa của đó vụt qua cho sợ hãi rụt .
An Thanh c.h.ử.i thề.
Tần Bác Khanh hai "học sinh" đang gian lận , mắt nhắm mắt mở cho qua.
Tô Diên: "............" mmp.
Hạnh phúc cái nỗi gì, ghét nhất là mấy thực đơn dinh dưỡng kiểu đó.
Tô Diên lộ vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh, thể thâm hiểm đến mức đó chứ.
Muốn ăn quá mất.
An Thanh phục, gào lên: "Dựa cái gì chứ!
Đây là nhà của , cái bàn cũng là của , dựa cái gì mà cho ăn!"
Noãn Đoàn T.ử lập tức rụt cổ .
Tô Diên nghiến răng nghiến lợi, cái thật quá phiền phức.
Giọng Tần Bác Khanh chẳng chút gợn sóng: "Ồ, thì tự mua ."
Anh giọng mỉa mai: "Đám sinh viên nào gặp đúng là xui xẻo tám đời."
Tần Bác Khanh đưa cho Nam Cung Tuân một tờ đề ngữ văn.
An Thanh: "...
Dựa cái gì mà trừng phạt bọn , sinh viên của ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dù là gian lận thì cũng một lúc, đủ cho họ nếm mùi khổ sở .
"Bữa cơm là nấu, cho nên ăn thì tự gọi đồ ăn ngoài hoặc tự về mà nấu."
An Thanh: "╯︵┻━┻"
Mọi : "............"
Người đó chẳng khác nào một ác ma.
Nam Cung Bao T.ử liếc một cái, mặt đầy vẻ ngưỡng mộ: "Cái của dễ thế."
"Điều kiện gì."
Anh !
Nhất là khi mắt đang bày bao nhiêu món ngon thế , đang nghèo!!
Tần Bác Khanh ngước mắt ba còn .
Nhìn đề của khác là thứ , còn cầm thì .
Anh hăm hở định cầm lấy, nhưng Tần Bác Khanh đưa cho một tờ ngữ văn.
Vị giáo sư Tần nào đó khẽ nhếch môi, lôi mấy tờ đề thi từ phía .
An Thanh: "............"
An Thanh mới một cái thấy đau đầu, nghếch cổ cứng đầu .
"Mỗi một tờ đề, xong lúc nào thì ăn lúc đó."
C.h.ế.t tiệt, chẳng thích tờ nào hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-417-hau-qua-rat-nghiem-trong.html.]
An Thanh mới t.h.ả.m, mặt bày mấy tờ đề, Tần Bác Khanh tâm trạng bảo tự chọn.
Nam Cung Tuân chẳng đợi Tần Bác Khanh , ngoan ngoãn cầm tờ đề chạy sang một bên gặm quản b.út.
ăn bữa ăn dinh dưỡng.
" cần đấy, nếu để trả lời một cách dễ dàng thì trừng phạt các gì."
"Chẳng qua chỉ là một bữa cơm, ông đây thiếu tiền mua nhé!"
Tần Bác Khanh uể oải : " cũng chẳng , cực khổ nấu cơm, các ngoan ngoãn ăn ?
Tại cứ mất vui nhỉ?
mà, tâm trạng vui là gì đó, ví dụ như...
bắt đề thi."
Nhìn những dòng chữ dày đặc tờ đề ngữ văn, nào là thuộc lòng thơ cổ, hiểu, còn văn nữa!
Khuôn mặt Nam Cung Tuân nhăn nhó hẳn , khổ sở như uống nước mướp đắng .
Tần Bác Khanh: " tình hình của mà, cũng chẳng đề khó cho gì, đây đều là đề thi lớp Sơ Tam, xem thích tờ nào."
Tần Bác Khanh liếc hừ lạnh.
Giọng điệu còn lạnh lùng như : "Anh thấy ?"
An Thanh suýt nữa thì tát một phát mặt Tần Bác Khanh.
Tần Bác Khanh xong, ánh mắt rơi An Thanh, một cách âm hiểm.
Anh bần thần hỏi Tần Bác Khanh: "Thế...
thế bọn mới ăn đây."
"Ồ?
Chẳng lúc nãy , tiền mượn bếp đền bù bằng đĩa đùi gà , thế nào, giờ tính toán ?
Cơm nấu cho trẻ con, nếu thấy chiếm chỗ thì bưng về nhà ăn cũng ."
Chẳng lẽ đó hồi học là một học tra chính hiệu !
Tô Diên cũng bộ mặt như đang táo bón: "Đầu óc vấn đề , !"
"Cái mới là của ."
Anh cũng liếc của Nam Cung Tuân, lập tức nổi đóa: "Cái rắm!
Rõ ràng cái của mới là dễ nhất."
"Ông đây tự gọi đồ ăn ngoài!"
Tức quá mất!
Nam Cung Tuân chằm chằm những món ăn tỏa hương thơm hấp dẫn bàn cơm mà ngừng nuốt nước miếng.
Tần Bác Khanh cũng chẳng vội: "Thế thì cần , báo cân nặng gần đây của cho quản lý .
Anh béo lên , nên giảm cân .
Để giảm cân hơn, sẽ cử chuyên gia dinh dưỡng đến nấu bữa ăn dinh dưỡng riêng cho .
Thế nên thật đáng tiếc, gọi đồ ngoài thì phần lớn cũng ăn .
bữa ăn dinh dưỡng riêng cũng hạnh phúc đấy chứ."
Anh chuyên gia vật lý , cái rắm gì!
Cầm tờ đề xem một vòng, Tô Diên phát hỏa.
Đề thi của Tô Diên là tờ vật lý.
Trí nhớ của , khả năng nhớ đó là đùa, những ký ức thời học chỉ cần suy nghĩ kỹ là thể nhớ .
"Mấy cái ông đây đều !
Có giỏi thì đề mỹ thuật cho xem."
Tinh Tinh ngoan ngoãn ghế, ái ngại ba ông bố.
Anh thể tin nổi Tần Bác Khanh: "Anh bệnh gì thế!
Ăn bữa cơm mà cũng bắt chúng đề thi, giáo viên đến phát rồ !"
Hậm hực nhặt tờ đề lên cũng lao giải đề.
Tô Diên chịu nổi cơn giận , vứt xoẹt tờ đề xuống đất.
An Thanh tờ đề thi , cứ như thấy thứ gì đó kinh khủng lắm, nhảy dựng xa.
"Đừng giận mà, Tinh Tinh ngoan lắm."
Giọng Tần Bác Khanh hiếm khi mang theo vài phần vui vẻ.
Ba đang bài thi trong lòng thầm mắng...
lão tặc Tần thâm hiểm quả nhiên thể dây .
Hôm nay chỉ hai chương thôi nhé.
Em họ hôm qua thi xong nghỉ hè , hôm nay lôi mua sắm cả ngày trời, mãi mới về.
Đi giày cao gót giờ rã rời cả , ngủ đây.
À đúng , ngày mai lẽ nhổ răng bên còn , nên nếu gì đổi thì ngày mai cũng chỉ hai chương thôi.
Với nhịp điệu truyện lẽ sẽ nhanh hơn một chút nhé.
Đợi sư phụ về sẽ nhiều hơn về việc Tinh Tinh ở trường học, để Tinh Tinh mau lớn.
---