Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 420: Ba An Thanh hồi nhỏ lùn tịt

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:03:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Làm mẫu thế nào?"

 

Nam Cung Tuân chống cằm suy nghĩ, con chuột hamster đang lười biếng vòng chạy còn há miệng ngáp ngắn ngáp dài, đột nhiên nảy một ý tưởng.

 

"Có cách ."

 

Sau đó Mục Thâm thấy Nam Cung Tuân hì hì xách con chuột hamster xuống, dùng hai ngón tay diễn hai cái chân vòng chạy, bắt đầu chạy "vèo vèo".

 

Ngốc hết chỗ .

 

Mục Thâm nhịn mà giật giật khóe miệng.

 

"Gạo Nếp kỹ nhé, xem chạy thế nào , học theo ."

 

Nam Cung Tuân hứng thú bừng bừng, hì hục dùng ngón tay chạy mấy vòng, phát hiện ánh mắt con chuột hamster hệt như một kẻ ngốc.

 

Cảm giác một con vật nhỏ khinh bỉ.

 

Nam Cung Tuân thu ngón tay .

 

Tiếp đó, nó hì hục chạy.

 

Tuy tròn ủng nhưng đôi chân ngắn chạy cũng khá nhanh.

 

Gạo Nếp ngoáy m.ô.n.g hì hục chạy một lúc thì nữa, chạy "chít chít" đòi ăn.

 

...

 

Đoàn T.ử nhỏ giơ hai ngón tay trắng nõn .

 

"Sư phụ, quên sinh nhật Tinh Tinh đấy, là sẽ về mà."

 

Mái tóc xoăn tự nhiên màu xanh đậm càng tôn lên làn da trắng như sứ cô bé.

 

Nam Cung Tuân thấy lý, nhưng bốn ngón tay của cũng chạy nổi.

 

Gạo Nếp Tinh Tinh đốc thúc chạy bộ, mệt thì bẹp nghỉ một lát, chế độ ăn uống cũng cắt giảm, cục bông xù than ngắn thở dài, kho lương nhỏ của mỗi ngày đều vơi .

 

Gạo Nếp chằm chằm đầy mong đợi, hệt như lúc Tinh Tinh tội nghiệp, khiến nỡ từ chối.

 

An Thanh lúc nhỏ cũng luôn mang đầy thương tích.

 

Cái lớp thịt trắng nõn nà thực sự khiến véo một cái.

 

Ánh mắt dường như chẳng coi ai gì, tất nhiên khi đối mặt với phụ nữ đang trong ảnh, đôi mắt của An Thanh nhỏ nhắn luôn mang theo một tia dịu dàng.

 

Giọng Kỷ Uyên vẫn ôn hòa như suối mát trong rừng, kiên nhẫn trò chuyện với Đoàn T.ử nhỏ.

 

Dù giá cả đắt một chút nhưng vẫn cung đủ cầu.

 

"Sư phụ mà quên chứ, sinh nhật mỗi năm của Tinh Tinh sư phụ đều ở bên cạnh con, năm nay dĩ nhiên cũng ngoại lệ."

 

Lòng Kỷ Uyên ấm áp vô cùng, động tác vuốt cái mũi nhỏ xinh xắn của cô bé qua màn hình.

 

"Không , họ bắt nạt sư phụ ."

 

"Tốt lắm."

 

Anh suýt chút nữa là kìm lòng mà cho nó ăn .

 

Cái mái tóc đúng là như cỏ dại, Đoàn T.ử cũng chẳng buồn quản, từ khi tóc bắt đầu nhú là nhóc cứ để nó "bay bổng", mọc nhanh đến kinh .

 

Tinh Tinh kể cho Kỷ Uyên những chuyện về thời thơ ấu của An Thanh mà nhóc từ chú Trần Thần và chú Kính Khải, biểu cảm nhỏ hung dữ vô cùng, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi như c.ắ.n cho những kẻ bắt nạt An Thanh mấy phát.

 

"Sư phụ ?

 

Ba An Thanh cao như , khỏe mạnh như , thế mà lúc nhỏ ba nhỏ bé như thế."

 

Mục Thâm dứt khoát mắt thấy tâm phiền, bỏ , giao Gạo Nếp cho Nam Cung Tuân và Tinh Tinh huấn luyện giảm cân.

 

Thế nhưng sự thật chứng minh, sói con dù nhỏ thì vẫn hung dữ, An Thanh từ nhỏ một luồng khí thế ngoan cường chịu khuất phục, tuổi còn nhỏ đ.â.m sầm đ.á.n.h bạt mạng, khiến cho những kẻ bắt nạt đều khiếp sợ.

 

"Gạo Nếp, chạy , nếu cái gì ăn nhé." Giọng sữa mềm mại thúc giục.

 

Kỷ Uyên chút dở dở .

 

Các loại viên trong công ty nhỏ của cô bé mấy loại theo con đường cao cấp, thực tế chủ yếu là do nguyên liệu khan hiếm, thể sản xuất quy mô lớn.

 

Đoàn T.ử nhỏ thở dài: "Sư phụ ơi, Tinh Tinh cuối cùng cũng lùn thế là giống ai ."

 

"Được, nhưng giờ ba con là lớn , thể tự bảo vệ ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-420-ba-an-thanh-hoi-nho-lun-tit.html.]

 

Trong đó Lãnh Ngưng Hoàn.

 

Gạo Nếp gãi gãi cái mặt xù, liếc Tinh Tinh một cái, rung rung bộ râu nhỏ, miễn cưỡng nhấc cái chân nhỏ leo lên vòng chạy.

 

Cái miệng nhỏ nhắn của Đoàn T.ử hếch lên đến mức thể treo cả hũ dầu, đôi cánh tay nhỏ trắng trẻo mập mạp như ngó sen chống cằm, cho khuôn mặt nhỏ càng thêm tròn trịa.

 

Chuyện là do Tinh Tinh vô tình lật xem cuốn album cũ của An Thanh mới .

 

Cỏ Băng Ngưng hiện đang bắt đầu nuôi trồng nhân tạo, hiện tại quá nhiều, sản lượng quá thấp nên Mục Thâm dứt khoát theo con đường cao cấp.

 

"Tinh Tinh nhất định bảo vệ ba An Thanh thật , cái ông nội đó xa quá, cứ như là cha dượng ."

 

Tiếc là nhóc chỉ dài tóc chứ dài , vẫn cứ là một nhóc tì lùn tịt nhỏ bé như .

 

"Ba nuông chiều Gạo Nếp , béo quá sẽ sinh bệnh đấy.

 

Tinh Tinh ngày nào cũng tập thể d.ụ.c mà, Gạo Nếp mày lười biếng, nếu tiêm đấy, cái kim dài thế , đáng sợ lắm."

 

Tinh Tinh kiên trì: "Tinh Tinh cũng lợi hại."

 

"Hì hì...

 

sư phụ giỏi nhất."

 

Chẳng bao lâu nữa, nhóc nhỏ sẽ tròn sáu tuổi.

 

Bà nội trông dịu dàng xinh , ba An Thanh lúc nhỏ cắt tóc húi cua, ngũ quan rõ ràng là non nớt nhưng từ nhỏ mang một khí chất ngang tàng thuần phục.

 

Trong đôi mắt đen láy của Đoàn T.ử nhỏ hiện lên vẻ thể tin nổi.

 

Nam Cung Tuân giơ bốn ngón tay thử một chút, phát hiện bản lẽ khống chế nổi.

 

Đứa nhỏ thể bảo thủ, bênh nhà.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Ánh mắt Mục Thâm nguy hiểm: "Tiếp tục chạy, giảm cân."

 

Cũng vì lý do , năm mười bốn tuổi, nhiều ở trường đều tưởng dễ bắt nạt.

 

"Haiz...

 

ngốc quá, nó hiểu ."

 

Tinh Tinh bĩu môi, lầm bầm : "Ba ngốc quá, Gạo Nếp vốn bốn cái chân, ba mới dùng hai ngón tay."

 

Ngón tay mập mạp của Tinh Tinh chọc chọc cái m.ô.n.g tròn ủng của Gạo Nếp.

 

Theo tiết lộ của chú Trần Thần, ba An Thanh năm mười bốn tuổi đều lùn tịt, mười bốn tuổi mới bắt đầu nhổ giò lớn vọt lên.

 

Nhận câu trả lời, lòng Đoàn T.ử nhỏ ngọt ngào vô cùng, nhóc lắc lư mái tóc xoăn màu xanh đậm mọc nhanh như thổi của .

 

Trong album ảnh của ba lúc nhỏ, còn cả ảnh của bà nội nữa.

 

Đoàn T.ử nhỏ ngay lập tức trở nên hung dữ: "Có chứ ạ, sư phụ thỉnh thoảng ai bắt nạt , Tinh Tinh trả thù cho !"

 

Thời tiết ngày càng oi bức, nhưng công ty nhỏ của Tinh Tinh nhân cơ hội kiếm một mẻ lớn.

 

Tinh Tinh ủ rũ rủ đầu, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó.

 

Đoàn T.ử nhỏ nở nụ ngọt lịm.

 

hiệu quả của thứ cũng rõ ràng, trong thời tiết nóng nực thế , đều uể oải, ai mà chẳng thanh sảng, mát mẻ.

 

Thời gian từng chút trôi qua, Tinh Tinh mỗi tuần đều nài nỉ các ba ở trong khu chung cư, ngày nào cũng vui vẻ hớn hở, chớp mắt một cái đến tháng Sáu.

 

Mục Thâm liếc xéo một cái.

 

Một viên Lãnh Ngưng Hoàn giải quyết nhẹ nhàng, tiện lợi thiết thực.

 

Cô bé giận đến mức hai má phồng lên, giơ nắm đ.ấ.m nhỏ múa may: "Họ chính là bắt nạt lúc đó con đời, nếu Tinh Tinh nhất định đ.á.n.h cho họ răng rơi đầy đất, để họ hết bắt nạt ba con."

 

"Được , con lợi hại , nếu ba con con bảo vệ như , trong lòng chắc chắn sẽ vui."

 

Kỷ Uyên bật : "Vậy con bảo vệ sư phụ ?"

 

Có điều, ba trong ảnh lùn tịt hà.

 

Mục Thâm đầy vẻ vui mừng, xoa xoa cái đầu nhỏ mềm mại của Tinh Tinh.

Sau khi xác định sư phụ sẽ về đúng dịp sinh nhật , Đoàn T.ử cảm thấy vô cùng phấn chấn và mong chờ. Cô bé bắt đầu xòe những ngón tay múp míp để tính toán xem còn bao nhiêu ngày nữa là đến ngày trọng đại. Thậm chí, cô bé còn treo một cuốn lịch lên tường, mỗi ngày trôi qua vội vàng gạch một dấu chéo màu đỏ thật lớn.

 

Mấy ngày nay các ba cũng bận rộn hơn hẳn, chẳng rõ đang tất bật chuyện gì, nhưng Tinh Tinh Giang Cẩm Thành cùng chơi game, bài tập nên cũng thấy buồn chán.

 

 

Loading...