Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 421: Mẹ kế độc ác và đứa em trai của ba An Thanh
Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:03:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm đó, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành đang ngoan ngoãn bài tập ở nhà An Thanh thì bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
"Ai ạ?" Đoàn T.ử nghiêng cái đầu nhỏ, vẻ mặt đầy thắc mắc.
Giờ chắc các ba vẫn về , dạo họ về muộn thôi mà.
Tiếng gõ cửa mỗi lúc một gấp gáp, tiếng quát tháo vọng : "Mở cửa!
Thằng ranh con , tao mày đang ở trong nhà, khôn hồn thì mở cửa ngay cho tao!!"
Đó là giọng một phụ nữ với tông giọng cực kỳ gay gắt, đầy vẻ hung hăng.
"Để xem thử." Giang Cẩm Thành bưng một chiếc ghế lên để qua lỗ mắt mèo cửa, Tinh Tinh thấy bên ngoài tức đến nổ đom đóm mắt.
Là đám bên nhà ba An Thanh.
"Không mở , Cẩm Thành ơi, bên ngoài đều là kẻ hết, mau gọi điện cho ba An Thanh ."
Quả nhiên, đang gào thét bên ngoài chính là bà kế và đứa em trai cùng cha khác của An Thanh.
An Dật Phong bên cạnh, bộ dạng đầy vẻ phẫn uất: "Đám bảo vệ các tại cứ bênh vực loại như An Thanh?
Đám mạng cũng cái vẻ ngoài của nó lừa !
Nếu tại nó thì nhà phá sản.
Nó hại cả nhà tan nát mà giờ vẫn nhởn nhơ hưởng lạc, còn kết giao với bao nhiêu kẻ giàu nữa, dựa cái gì chứ!"
"Ôi chao, xin nha, chú xa ơi cháu thấy, cháu cố ý giẫm lên chú ."
Tiếng của An Thanh trong điện thoại lộ rõ vẻ lo lắng, thể thấy cả tiếng bước chân vội vã của .
An Thanh siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tiếng gần như nghiến từ kẽ răng: "Bà định gì?
Chuyện của cần bà xía !"
Trong đó, hai nhân viên bảo vệ mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Họ thực sự gọi điện cho một chủ hộ trong khu chung cư, đó đón họ ."
"Cũng , vạn nhất em thương thì ?
Các chú sẽ đau lòng lắm, cũng sẽ đau lòng."
"Ba ơi ba ơi, bà kế độc ác với đứa em trai của ba tới tìm kìa, họ đang gõ cửa hung dữ lắm luôn!!"
Sau vụ lùm xùm đó, họ điều tra vì tội trốn thuế, chỉ trong một đêm gánh khoản nợ khổng lồ.
Chứng kiến sự lợi hại của An Thanh, An Dật Phong vội vàng lủi lưng .
"An Thanh, cái thằng ranh con , mở cửa cho tao!
Đừng tưởng trốn trong đó là xong chuyện.
Đồ ăn cháo đá bát, ba mày đang viện mà mày thèm ngó ngàng tới một , để bộ mặt thật của mày mới ."
Bên ngoài cửa, bà kế của An Thanh đang lôi kéo nhân viên quản lý tòa nhà và bảo vệ, giọng điệu vô cùng gắt gỏng: "Đây là nhà con trai , tại chúng ?
Thằng ranh đó là đồ m.á.u lạnh, ba ruột viện thèm thăm, gia đình xảy chuyện lớn thế mà nó vẫn thờ ơ."
"Các đang gì đấy!"
"Cút."
phía quản lý tòa nhà dễ dàng mở cửa cho họ, rốt cuộc đôi bên lời qua tiếng nổ tranh cãi dữ dội.
Vốn dĩ họ An Thanh về gánh vác, nhưng An Thanh còn mảy may thiết tha gì cái gia đình đó nữa.
Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục, nhưng một lúc bên ngoài bỗng im lặng, hóa bà kế gọi điện cho ban quản lý chung cư.
Cánh cửa nhà An Thanh bật mở, từ bên trong một "quả pháo nhỏ" lao v.út , đ.â.m sầm con Lưu Lan khiến cả hai ngã nhào xuống đất.
Tinh Tinh thản nhiên buông một câu xin với chất giọng bằng phẳng, chẳng chút gì là hối .
Nhà An Vân Đức vốn quen thói tiêu xài hoang phí, công ty phá sản vẫn tiết kiệm.
Đã quen sống cảnh nhung lụa, giờ mới chịu khổ vài ngày họ chịu nổi.
Vì , cả nhà An Vân Đức hiện giờ đều đang sống dựa những đồng tiền cuối cùng còn sót .
"Em , họ ồn ào quá."
An Dật Phong kích động: "Mục Tổng, những lời ông là thật ?
Ông thực sự đồng ý với chúng ?"
Giang Cẩm Thành kịp thời ôm c.h.ặ.t lấy Đoàn Tử, cái chân nhỏ của cô bé cứ đạp loạn xạ trong lòng .
Đôi mắt Tinh Tinh gườm gườm, nhe răng dọa dẫm như lao c.ắ.n cho kẻ mấy phát.
Cuối cùng Đoàn T.ử cũng khuyên can , nhưng cả cô bé phồng lên như cá nóc, tức tối khoanh đôi chân ngắn ngủn sàn, đôi tay nhỏ bé vò xé t.h.ả.m lông đất để trút giận.
"Ba đừng lo, Tinh Tinh và Cẩm Thành ngoan lắm, mở cửa ."
"Đừng chạm , cho các , nếu còn động thủ sẽ kiện các tội sàm sỡ đấy."
Giang Cẩm Thành mím môi, vẫn ôm c.h.ặ.t lấy cô bé buông.
Đoàn T.ử hùng hổ chống nạnh, dùng giọng sữa chất vấn.
Anh chỉ lạnh lùng nhả một chữ duy nhất.
Từ giàu sang xuống nghèo khó quả là gian nan.
An Dật Phong đây cậy nhà tiền nên tiêu xài bạt mạng, còn cố tình cướp vị trí đội trưởng chiến đội AK của An Thanh.
Thế nhưng trình độ chơi game của còn lâu mới bằng An Thanh, thậm chí còn kém xa nhiều thành viên khác trong đội.
Mục Thâm liếc , giọng bình thản: "Những chuyện khác quan tâm, nhưng đám quấy rầy Tinh Tinh."
Cái con bé đúng là "vỏ bánh trôi trắng nhưng nhân vừng đen" mà.
An Dật Phong lập tức rú lên một tiếng t.h.ả.m thiết.
Mục Thâm gật đầu.
An Thanh định gì đó nhưng Mục Thâm vỗ vai ngăn .
"Ai cho các bắt nạt ba !"
An Thanh về tới nơi, thấy hai ở hành lang thì giọng lạnh thấu xương, đôi mắt đen thẳm tích tụ một luồng lệ khí khiến rùng .
"An Thanh, mày đừng càn, giờ là xã hội pháp trị, mày mà dám đ.á.n.h chúng tao là tao kiện mày đấy!" Lưu Lan cố lấy bình tĩnh: "...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
tao là mày, mày đ.á.n.h chúng tao."
Tinh Tinh hừ một tiếng nhỏ nhẹ: "Đáng đời."
An Dật Phong: "Nhổ ...
đồ mặt dày, tránh xa với ."
Từ khi An Thanh vạch trần bộ mặt thật của gia đình họ mạng, cơ nghiệp nhà họ An sụp đổ .
là họa vô đơn chí, nhà An Vân Đức giờ đây chính là ví dụ điển hình cho cảnh " xui xẻo uống nước lọc cũng giắt răng".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-421-me-ke-doc-ac-va-dua-em-trai-cua-ba-an-thanh.html.]
"Tốt lắm, cuối cùng mày cũng chịu vác mặt về.
Ba mày đang viện, gia đình đang yên ấm giờ mày phá cho tan nát, mày chịu trách nhiệm lo cho chúng tao nửa đời còn ."
An Thanh bước tới, hai đứa trẻ liền chạy lưng .
Tinh Tinh ôm chân An Thanh lè lưỡi trêu chọc hai kẻ đang gào đất.
"Không , trừ khi ông đồng ý với điều kiện chúng đưa !"
"Chao ôi...
Tinh Tinh con, con hiểu lầm , bà là bà nội của con mà.
Tại ba con bướng bỉnh quá nên nãy bà nóng nảy một chút, chứ bà ."
An Dật Phong nhớ tới những gì thấy mạng, An Thanh cạnh những nhân vật tầm cỡ như Mục Thâm, Tô Diên, oai phong bao nhiêu.
"Hai đứa ngoan ngoãn ở trong nhà, tuyệt đối mở cửa ?
Ba về ngay đây."
Lưu Lan vội vàng chỉnh đốn quần áo, đầu tóc, bày vẻ mặt từ ái Tinh Tinh.
Tinh Tinh giận đùng đùng định lao tới, kẻ dám mắng ba bé, bé cho mụ một trận!
Vợ chồng An Vân Đức bán nhà bán xe, cuối cùng buộc lòng bán nốt cả cổ phiếu.
Công ty đổi chủ, gia đình họ sụp đổ .
An Vân Đức vì quá uất hận mà đột ngột ngất xỉu, nhập viện cấp cứu.
"Dựa cái gì!!" Giọng Lưu Lan rít lên lanh lảnh, thấy định tới bắt , bà lập tức gào lên.
Khi An Thanh tiến gần, Lưu Lan vốn đang hống hách bỗng sợ hãi la hét.
Lẽ bên cạnh những đại gia đó là mới đúng, chính An Thanh cướp cơ hội của .
Lưu Lan định mắng nhưng chạm ánh mắt của An Thanh cảm thấy da đầu tê dại.
"Mẹ c.h.ế.t lâu , là bà xuống đó bầu bạn với bà ?"
Tiếng quát tháo lớn đến mức những chủ hộ khác trong tòa nhà đều nhịn mà thò đầu xem.
"Được, đồng ý với các ."
"Hai vị, nếu sự đồng ý của chủ hộ, mời các vị rời khỏi đây ngay."
Giang Cẩm Thành lưng Tinh Tinh, lấy tay bịt tai cô bé .
An Thanh mắt tối sầm: "Tinh Tinh ngoan, sợ, ba về đây."
Ngay lúc An Thanh kìm định tay thì phía vang lên một giọng trầm .
Tinh Tinh phục: "Tinh Tinh khỏe lắm, đ.á.n.h thắng mà."
Chính vì thế, khi thấy tin tức về An Thanh mạng, họ bắt đầu nảy sinh ý đồ .
Trước đó khi Tinh Tinh gọi điện, Giang Cẩm Thành cũng nhắn tin cho những còn .
Cậu bé nghĩ bụng ai về thì giải quyết , chứ tiếng gõ cửa bên ngoài thực sự phiền lòng.
"Hai các ..."
Mục Thâm về.
Lưu Lan cam tâm rời như .
An Thanh một cách tàn nhẫn.
Cơ thể An Thanh lập tức căng cứng, rảo bước lao về nhà.
Gương mặt An Thanh tràn đầy lệ khí, nở một nụ hung ác: "Xem các giao lưu với nắm đ.ấ.m của ."
Hai kẻ giờ vì tiền mà chẳng còn chút liêm sỉ nào nữa.
Sự trơ trẽn của họ khiến đội trưởng bảo vệ mặt đen như nhọ nồi, nghiến răng: "Rốt cuộc hai đây bằng cách nào!"
"Ừm, về chờ tin , công ty chúng mới cắt giảm nhân sự, đang trống vài vị trí."
"Em đừng vội, các chú sắp về tới .
Giờ em còn nhỏ, hai lớn đó đ.á.n.h ."
"Chúng vất vả lắm mới tìm thấy nó ở đây, các bảo là thế nào!
cho các , đừng hòng!
Nếu thằng An Thanh nôn tiền , chúng sẽ lên mạng rêu rao nó là thứ bất hiếu, gia sản nhà tiêu tán cũng là tại nó, nó là thứ cầm thú vô lương tâm!"
Mọi xung quanh đều nổi nữa, hai kẻ da mặt dày đến mức nào chứ.
Giang Cẩm Thành chạy tới, giả vờ như thấy mà giẫm thẳng lên chân An Dật Phong, còn cố ý dùng sức nhấn mạnh một cái.
Cũng chính vì mà khi gia đình gặp nạn, công ty chủ quản chiến đội AK ngần ngại đá khỏi đội, gã huấn luyện viên cùng phe với cũng sa thải.
"Anh Cẩm Thành đừng cản em, em cho bà một trận, bà dám mắng ba em!"
Gia đình An Dật Phong ghen tị đến đỏ mắt khi thấy bao nhiêu ủng hộ và khen ngợi An Thanh, họ con thật của nó là thế nào!
Bảo vệ và ban quản lý thực sự cạn lời với hai .
Chuyện gia đình các mang đây lắm thế gì?
Dù đúng như lời họ chăng nữa, ban quản lý cũng thể tùy tiện mở cửa nhà cư dân?
Mục Thâm dùng bàn tay rộng lớn xoa đầu Tinh Tinh.
"Ôi dào...
vị chắc là Mục Tổng , danh tiếng lẫy lừng thật sự.
Ngài đúng là y như lời đồn, tuấn tài giỏi, trẻ thế quản lý sản nghiệp lớn như , thật khiến nể phục."
Tinh Tinh cau đôi lông mày nhỏ, bấm máy gọi điện cho An Thanh.
An Dật Phong đắc ý gật đầu: "Phải đó, đang quen những nhân vật tầm cỡ như Mục Thâm, Tô Diên ? Mau giới thiệu công ty của Mục Thâm , nhất là cho một chức vụ lớn chút, mấy việc lặt vặt thèm ."
"Ba ơi, bọn họ lắm, ba đừng đồng ý nhé!"
Hai kẻ mới gào thét, ăn vạ mặt bảo vệ, khi thấy An Thanh thì mắt bỗng sáng rực lên.
Nãi Đoàn T.ử tức giận đến phồng cả má.
"Dù các cũng là nhà của An Thanh, tìm đến tận cửa , cũng thể khoanh tay ." Mục Thâm thản nhiên lên tiếng.
An Thanh nghi hoặc Mục Thâm.
Tên mà bụng thế mới là lạ, trong hồ lô của đang bán t.h.u.ố.c gì đây?
---
Lời tác giả: Hôm nay nhổ nốt chiếc răng bên , nhổ xong ăn uống gì nên chia hai nhổ.
Chương hôm nay chỉ hơn ba nghìn chữ, gộp một chương nhé, xem tạm, ngày mai sẽ cố gắng cập nhật nhiều hơn.