Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 423: Làm màu không đúng chỗ

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:03:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ông định gì?

 

Thật sự sắp xếp việc cho thằng ngu An Dật Phong đó ?

 

Đây giống phong cách của ông."

 

Mục Thâm liếc một cái: "Chỉ là uốn nắn cái sự ngu xuẩn của ông thôi."

 

An Thanh nhảy dựng lên: "Ông mới ngu !"

 

Mục Thâm thèm cãi với An Thanh, cúi xuống ôm Tinh Tinh lòng:

 

"Tinh Tinh, hôm nay ba dạy con: cho dù con thực lực, nhưng trừ khi thực sự cần thiết, đừng bao giờ ngu ngốc đ.á.n.h ở nơi công cộng.

 

Cho dù con đúng, nhưng ngoài , và họ thường chỉ đồng cảm với kẻ yếu hơn.

 

Ý kiến của khác thể quan trọng, nhưng thiên hạ chỉ trỏ bàn tán thì luôn phiền phức.

 

Quan trọng nhất là, đ.á.n.h bọn chúng xong con còn đền tiền t.h.u.ố.c men, loại đó xứng đáng tiêu một xu nào của con cả."

 

Lời ngoài mặt là dạy Tinh Tinh, nhưng thực chất là đang mắng xéo An Thanh ngu ngốc.

 

Thật là tức c.h.ế.t mà!

 

Tinh Tinh nửa hiểu nửa , c.ắ.n ngón tay đầy vẻ phân vân: "...

 

nhưng nếu con thực sự đ.á.n.h bà , hoặc bà đ.á.n.h con thì ?"

 

lúc , phía vang lên tiếng quát tháo của An Dật Phong: "Kẻ nào mắt thế, thấy lù lù đây ?

 

Làm bẩn hết giày của tao !

 

đôi giày bao nhiêu tiền , loại chúng mày đền nổi chắc!"

 

Thì Nam Cung Tuân xuống lầu đụng mặt hai con họ.

 

"Sao ông đáng ghét thế, còn ăn !

 

Rõ ràng là chính ông đ.â.m , ông mới là kẻ mắt !" Nam Cung Tuân tức giận quát .

 

Thật đúng là tưởng dễ bắt nạt chắc!

 

"Hừ, cái thứ gì , chơi với thằng ranh An Thanh thì đúng là chẳng gì." Lưu Lan nhổ toẹt một cái.

 

Nam Cung Tuân liếc đôi giày của , đó quả thực dấu chân, nhưng rõ ràng là kích cỡ chân của đó, vì dấu chân qua là của một đứa trẻ.

 

"Bọn họ đ.á.n.h nổi con , giờ con khỏe lắm." Tinh Tinh với vẻ tự hào.

 

Sau khi bắt đầu học nội kình, sức lực của nhóc con bây giờ đến lớn hơn cô bé nhiều cũng bì kịp.

 

"Tiểu An." Mục Thâm lạnh lùng lệnh.

 

Robot phía lóe sáng đôi mắt, trượt bánh xe phía , quét qua An Dật Phong và Lưu Lan.

 

"Thưa bà và ông, qua kết quả quét, Tiểu An phát hiện dấu chân giày của ông là dấu chân của một đứa trẻ sáu bảy tuổi, trùng khớp với cỡ chân của Gia Chủ nhà .

 

Ngoài , qua phân tích dữ liệu hình ảnh, đôi giày ông đang là hàng nhái kém chất lượng, giá thị trường năm mươi tệ."

 

Nghe Tiểu An dùng giọng máy móc thốt câu cuối cùng, tiếng rộ lên ngớt từ phía những quanh đó.

 

Lưu Lan tái mặt: "Mày...

 

con robot c.h.ế.t tiệt , tao sẽ kiện mày!"

 

Tiểu An chớp chớp mắt: "Thưa bà, Tiểu An là một robot trung thực, dữ liệu bao giờ dối.

 

Cứ kiện thoải mái ạ, chúng cũng đang định kiện hai tội tống tiền và vu khống."

 

Ánh mắt Lưu Lan đầy vẻ chột , nhưng bà vẫn cố vẻ cứng rắng: "Ai... ai bảo những thứ là giả, tin kiện các tội phỉ báng!"

An Thanh chằm chằm đầy hung dữ: "Có kẻ nào dám bắt nạt con thì cứ bảo ba, ba sẽ giúp con xử lý sạch sẽ."

 

Tần Bác Khanh vốn khí chất và sự hiện diện quá mạnh mẽ, cộng thêm việc đây An Vân Đức từng đ.á.n.h, nên hai con họ nhớ kỹ.

 

Thế nhưng sự chú ý dành cho Nam Cung Tuân gần như bằng , những bức ảnh chụp lén đó cũng mờ căm, nên lúc họ chẳng nhận Nam Cung Tuân là ai.

 

Mấy lớn đồng thời về phía nhóc.

 

Tên máy hình thù quái dị phía Nam Cung Tuân trực tiếp hai họ phớt lờ.

 

An Thanh nhạo: "Cỡ như , sức lực còn chẳng bằng bé con nhà ."

 

Lưu Lan trưng bộ mặt vênh váo tự đắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-423-lam-mau-khong-dung-cho.html.]

 

"Cái thanh niên chuyện hả?

 

Cha dạy bảo thế nào mà chẳng tôn trọng lớn chút nào .

 

Đâm xin thì thôi còn vô lễ, con trai quý giá lắm, trầy da sứt thịt thì đền nổi ."

 

Nam Cung Tuân đang ôm trán nên hai rõ khuôn mặt.

 

Hơn nữa đó mạng, bà và An Dật Phong chỉ để tâm đến giàu nhất là Mục Thâm và nổi tiếng nhất là Tô Diên, chứ mấy quan tâm đến hai còn .

 

Trong thang máy, Lưu Lan và An Dật Phong thần sắc hoảng hốt, khó coi cực kỳ.

 

Họ cảm thấy cả đời bao giờ sỉ nhục nhiều như ngày hôm nay.

 

An Dật Phong khinh bỉ liếc Nam Cung Tuân một cái, chỉ vết chân mặt giày của .

 

Đoàn T.ử vội vàng xua tay: "Không , ạ.

 

Tinh Tinh ai bắt nạt , vả con lợi hại lắm, khác bắt nạt nổi con ."

 

Nhìn đôi giày của , chiếc giày thể thao trắng một vết chân rõ mồn một.

 

Lưu Lan càng đỏ mặt tía tai, ánh mắt hằn học Nam Cung Tuân và máy của , mặt mũi đúng là mất sạch sành sanh.

 

"Sao thế?

 

Ở trường đứa nào dám bắt nạt con ?

 

Lớp nào?"

 

Nhìn vẻ mặt tự hào của nhóc con, các ông bố kiềm mà bật .

 

Giang Cẩm Thành lập tức cảm thấy đả kích nặng nề.

 

Thế nhưng hai như mù, cứ giả ngây giả ngô rằng vết chân đó là do tự giẫm lên.

 

Giọng máy móc đều đều vang lên theo từng lời nó , Lưu Lan theo bản năng dùng tay che đống trang sức , sắc mặt ngày càng lúng túng và khó coi.

 

Lưu Lan và An Dật Phong vốn dĩ chịu uất ức ở lầu, lúc thấy Nam Cung Tuân dáng vẻ đơn độc, trông vẻ dễ bắt nạt, nên cơn giận của hai con cứ thế trút hết lên đầu .

 

"Đã bảo đừng mua mấy thứ trang sức mà."

 

Tần Bác Khanh đẩy gọng kính, giọng lạnh lùng.

 

Tô Diên chậm rãi bước tới.

 

Cửa thang máy mở, An Dật Phong với vẻ mặt bực bội bước và đ.â.m sầm một .

 

Lưu Lan lẩm bẩm c.h.ử.i rủa, An Dật Phong mặt mũi xanh mét, đầu óc vẫn còn mải mê với suy nghĩ phát tài sẽ giẫm đạp mấy lúc nãy chân như thế nào.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Giang Cẩm Thành ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ: "Có cháu ở đây, họ dám bắt nạt em gái ạ."

 

Vì cuộc đối đầu ở đây mà xung quanh vây xem náo nhiệt.

 

Nam Cung Tuân ôm cái đầu đ.â.m đau, vốn dĩ định tính toán mà nhanh ch.óng lên lầu gặp con gái, nhưng thấy cứ bám riết buông nên cũng nổi giận.

 

"Nói , định đền thế nào đây.

 

Đây là giày nhà Y đấy, một đôi mấy vạn tệ lận.

 

Thế , cũng thèm chiếm hời của , đền cho hai vạn là ."

 

An Thanh: "……………"

 

"Hơn nữa, thưa bà, túi xách của bà là hàng nhái cao cấp, dây chuyền, khuyên tai và vòng tay đều là giả cả.

 

Gợi ý thiện là nghèo thì nên sống đúng kiểu nghèo, mua đồ giả để phô trương là nên ."

 

An Dật Phong lườm một cái, ánh mắt lộ vẻ thiếu kiên nhẫn và thẹn quá hóa giận.

 

Nam Cung Tuân tự hào "hứ" một tiếng: "Vừa vô lễ.

 

Nhìn xem, chân mới là vết do con trai bà giẫm lên, còn đang định bắt các đền tiền đây ."

 

An Dật Phong lập tức Nam Cung Tuân bằng nửa con mắt, vẻ đây giàu : "Còn bảo chúng tống tiền, thấy mới là kẻ tống tiền , thèm tiền đến phát điên .

 

Chậc...

 

đôi giày nhãn mác của đồ rẻ tiền , , bao nhiêu tiền."

 

Tiểu An lập tức trình chiếu màn hình, hiển thị xuất xứ đôi giày chân Nam Cung Tuân.

 

 

Loading...